Vị Ngọt Sau Lời Chê
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Sau thành công bất ngờ của buổi livestream, Kiên đề xuất một ý tưởng mới: tổ chức buổi "ra mắt thử nghiệm" cho dòng bánh mì que cải tiến, mời một nhóm khách hàng thân thiết cùng vài người theo dõi kênh "Vị Giác Thật" tới nếm thử miễn phí và góp ý trực tiếp.

“Đây sẽ là bước cuối cùng trước khi hoàn thành tập video,” Kiên giải thích, bày biện lại các mẫu bánh trên bàn theo một trật tự tỉ mỉ. “Phản hồi thực tế từ khách hàng quan trọng hơn bất kỳ đánh giá cá nhân nào của tôi.”

“Nghe hợp lý,” Mai gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp trước việc để công thức tâm huyết của mình đối mặt trực tiếp với hàng chục cặp mắt xa lạ.

Buổi thử nghiệm diễn ra vào một sáng Chủ nhật đầy nắng, tiệm Bánh Nắng được trang trí thêm vài chi tiết nhỏ theo gợi ý của Kiên — một tấm bảng gỗ ghi lại câu chuyện ba đời của tiệm, vài lọ hoa nhỏ đặt trên bàn, tạo nên không khí ấm cúng hơn hẳn ngày thường.

Khách mời tới đông đủ, ngồi kín các bàn nhỏ trong tiệm, háo hức nếm thử từng loại bánh mì que với các loại nhân mới được cải tiến theo góp ý của Kiên suốt mấy tuần qua. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên liên tục khiến Mai không giấu được niềm vui hiện rõ trên gương mặt.

“Cái nhân phô mai tan chảy này ngon quá,” một vị khách trẻ tuổi thốt lên, giơ ngón tay cái lên tán thưởng, “nhất định phải quay lại mua thường xuyên.”

“Vỏ bánh giòn hơn hẳn lần trước tôi ăn thử,” một bà cô lớn tuổi khác góp ý, “nhưng có lẽ nên giảm bớt chút muối, người già chúng tôi ăn nhạt quen rồi.”

Mai ghi chú lại từng lời góp ý, ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc trước sự đón nhận nồng nhiệt này, hoàn toàn khác xa với bầu không khí ảm đạm của những ngày sau bài review tai hại.

Kiên đứng cạnh, quan sát toàn bộ buổi thử nghiệm với vẻ mặt hài lòng hiếm thấy, thỉnh thoảng ghi chép vào cuốn sổ tay quen thuộc, nhưng lần này những dòng chữ anh viết ra đều mang sắc thái tích cực hơn hẳn những buổi đầu khắt khe soi xét từng chi tiết nhỏ.

“Anh nghĩ sao?” Mai hỏi, tranh thủ lúc vãn khách để tới bên Kiên.

“Tôi nghĩ,” anh đáp, gấp cuốn sổ lại, nhìn cô với ánh mắt trân trọng, “tiệm Bánh Nắng đã sẵn sàng để tỏa sáng theo đúng tiềm năng vốn có của nó.”

Câu nói ấy khiến Mai xúc động, không chỉ vì lời khen, mà còn vì hành trình dài họ đã cùng nhau đi qua để đạt được khoảnh khắc này — từ một bài review đầy sóng gió, qua những buổi làm việc căng thẳng, tới giờ đây là một buổi ra mắt tràn ngập niềm vui và hy vọng.

Giữa lúc buổi thử nghiệm đang diễn ra suôn sẻ, Mai vô tình liếc ra cửa sổ, thấy một chiếc xe quen thuộc đậu phía đối diện con hẻm — chiếc xe của Đạt Long. Cô không thấy anh ta bước xuống, chỉ thấy bóng dáng anh ngồi trong xe, dường như đang quan sát không khí náo nhiệt trước cửa tiệm qua cửa kính, tay cầm điện thoại nói chuyện gì đó với vẻ mặt nghiêm túc bất thường.

Một cảm giác bất an thoáng qua trong lòng Mai, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ nó sang một bên để tập trung vào buổi thử nghiệm đang diễn ra tốt đẹp, tự nhủ có lẽ mình đang suy nghĩ quá nhiều.

Buổi thử nghiệm kết thúc thành công ngoài mong đợi, với hầu hết khách mời đều để lại phản hồi tích cực và hứa hẹn sẽ quay lại ủng hộ thường xuyên. Khi mọi người đã ra về, chỉ còn lại nhóm nhỏ dọn dẹp, Linh chạy tới, tay cầm điện thoại với vẻ mặt lo lắng.

“Mai, tao vừa nghe tin từ chị chủ quán tạp hóa đầu hẻm,” Linh nói, giọng gấp gáp, “chị ấy nói có người tới hỏi mua lại mặt bằng nhà chị ấy, trả giá cao gấp rưỡi so với thị trường, mà người đó tự giới thiệu làm cho một công ty bất động sản lớn.”

Mai khựng lại, tim cô đập nhanh hơn. “Có phải công ty của Đạt Long không?”

“Chị ấy không nhớ rõ tên công ty,” Linh lắc đầu, “nhưng nghe mô tả thì có vẻ giống lắm. Với lại, không chỉ nhà chị ấy đâu, tao nghe nói còn vài nhà khác trong hẻm cũng được hỏi mua tương tự.”

Kiên, đứng gần đó nghe được câu chuyện, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng hẳn. “Có vẻ như dự đoán của Tùng là đúng. Họ đang nhắm tới toàn bộ khu vực này, không chỉ riêng tiệm của chị.”

“Vậy giờ phải làm sao?” Mai hỏi, giọng cô đã mất đi hoàn toàn sự vui vẻ của buổi sáng, thay vào đó là một nỗi lo lắng thực sự trước viễn cảnh cả con hẻm gắn bó suốt tuổi thơ mình có thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Trước hết,” Kiên nói, giọng anh trở nên chắc chắn, mang theo sự quyết đoán của một người sẵn sàng đứng ra bảo vệ những gì mình trân trọng, “chúng ta cần tìm hiểu rõ ràng về kế hoạch của công ty đó, xem họ có quyền hạn pháp lý gì, và liệu có cách nào để bảo vệ quyền lợi của những hộ dân trong hẻm hay không.”

Mai gật đầu, nắm chặt tay lại, cảm nhận rõ ràng rằng, niềm vui của buổi sáng hôm nay có lẽ chỉ là khoảng lặng ngắn ngủi trước một cơn bão lớn hơn đang dần hình thành, đe dọa không chỉ tiệm bánh của cô, mà cả một cộng đồng nhỏ bé đã gắn bó với nhau qua bao thế hệ.

Chiều hôm đó, Mai quyết định đi một vòng quanh hẻm, ghé thăm vài nhà hàng xóm quen thuộc để hỏi thăm tình hình. Đầu tiên là nhà chị bán tạp hóa, người đã kể cho Linh nghe câu chuyện lúc sáng.

“Đúng là có người tới hỏi mua thật,” chị chủ tạp hóa xác nhận, giọng đầy lo lắng, “trả giá cao lắm, nhưng chị chưa đồng ý, tại nhà này là của ông bà để lại, bán đi thì biết đi đâu về đâu.”

“Chị có giữ số điện thoại hay danh thiếp gì của người đó không?” Mai hỏi, hy vọng tìm thêm được manh mối.

Chị chủ tạp hóa lục trong ngăn kéo, đưa cho Mai một tấm danh thiếp đơn giản, không có tên công ty cụ thể, chỉ ghi một cái tên và số điện thoại, khác hẳn với tấm danh thiếp trang trọng mà Đạt Long đưa cho cô hôm trước.

“Không phải người của Đạt Long,” Mai lẩm bẩm, có phần thất vọng vì chưa tìm ra được mối liên hệ rõ ràng, nhưng cũng nhận ra vấn đề có thể phức tạp hơn cô nghĩ — không chỉ một công ty, mà có thể nhiều bên khác nhau đang cùng nhắm tới khu vực này.

Cô tiếp tục ghé qua vài nhà khác, thu thập được thêm hai trường hợp tương tự, tất cả đều nhận được lời đề nghị mua lại nhà đất với mức giá hấp dẫn bất thường trong khoảng thời gian gần đây, tất cả đều từ những cá nhân tự xưng đại diện cho các bên khác nhau nhưng có chung một kịch bản thuyết phục giống hệt nhau.

Tối muộn, Mai gọi điện báo cáo lại toàn bộ thông tin thu thập được cho Kiên. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ngắt lời hỏi thêm chi tiết, giọng anh ngày càng trở nên nghiêm trọng.

“Nghe có vẻ như có một chiến dịch thu gom đất được tổ chức bài bản,” Kiên nhận định sau khi nghe hết câu chuyện, “sử dụng nhiều đầu mối khác nhau để tránh gây chú ý, tránh để người dân liên kết lại phản đối cùng lúc.”

“Vậy có nghĩa là,” Mai nói, giọng cô run lên vì lo lắng, “cả xóm mình đang bị nhắm tới một cách có tổ chức, không phải chuyện ngẫu nhiên?”

“Có khả năng cao là vậy,” Kiên đáp, “tôi sẽ nhờ Tùng tìm hiểu sâu hơn, xem có thể lần ra được ai đứng sau toàn bộ chiến dịch này không. Chị cũng nên cẩn thận, đừng vội ký bất cứ giấy tờ gì nếu có ai tới đề nghị mua lại mặt bằng.”

“Tôi hiểu,” Mai đáp, nắm chặt điện thoại, cảm giác lo lắng dần lan tỏa khắp người khi nghĩ tới viễn cảnh cả con hẻm thân thương này có thể biến mất chỉ vì lòng tham của một vài kẻ giấu mặt đứng sau những tấm danh thiếp vô danh.

Sau khi cúp máy, Mai ngồi lặng lẽ một mình trong bếp, nhìn lại tấm ảnh cũ treo trên tường — bức ảnh đen trắng chụp mẹ cô đứng trước tiệm Bánh Nắng ngày mới khai trương, nụ cười rạng rỡ đầy tự hào của một người phụ nữ trẻ vừa gây dựng được sự nghiệp đầu tiên trong đời. Cô nghĩ tới bao nhiêu mồ hôi công sức mẹ đã đổ ra để giữ vững tiệm bánh này qua bao thăng trầm, tới lời hứa thầm lặng cô đã tự nhủ với lòng mình khi tiếp quản — sẽ không để tiệm bánh rơi vào tay ai khác, dù có chuyện gì xảy ra.

Cô Nga, vừa từ nhà trên xuống pha ấm trà khuya, nhận ra vẻ mặt trầm ngâm bất thường của con gái, ngồi xuống bên cạnh. “Có chuyện gì mà mặt con nặng trịch vậy?”

Mai kể lại toàn bộ câu chuyện về những lời đề nghị mua đất đang lan khắp xóm, giọng cô không giấu được sự lo lắng. Cô Nga nghe xong, im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn xa xăm như đang hồi tưởng lại điều gì đó.

“Con hẻm này,” bà nói, giọng chậm rãi, “mẹ đã sống ở đây từ hồi còn con gái, chứng kiến biết bao gia đình lớn lên, biết bao thế hệ nối tiếp nhau. Nếu thật sự có ai muốn phá bỏ hết để xây cái gì đó mới, mẹ nghĩ cả xóm mình sẽ không dễ dàng chấp nhận đâu.”

“Con cũng nghĩ vậy,” Mai gật đầu, cảm thấy được tiếp thêm chút can đảm từ những lời nói của mẹ, “nhưng con sợ nếu họ có đủ tiền và quyền lực, việc phản đối của tụi mình sẽ chẳng thấm vào đâu.”

“Sức mạnh không chỉ nằm ở tiền bạc,” cô Nga nói, nắm lấy tay con gái, ánh mắt bà kiên định lạ thường, “mà còn nằm ở sự đoàn kết. Nếu cả xóm cùng đồng lòng, không ai có thể dễ dàng chia rẽ hay ép buộc được đâu con.”

Lời nói của mẹ khiến Mai cảm thấy nhẹ lòng hơn phần nào, dù nỗi lo lắng về tương lai của tiệm bánh và cả con hẻm vẫn còn đó, âm ỉ như một cơn bão đang tích tụ dần sức mạnh ngoài khơi xa, chỉ chờ thời điểm thích hợp để ập vào bờ.

Đã sao chép liên kết chương