Chương 28
Chương 28 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Một tuần sau ngày khai trương lại, Kiên đề nghị quay một video đặc biệt để kỷ niệm hành trình một năm của kênh "Vị Giác Thật" kể từ khi chuyển hướng nội dung, tập trung tôn vinh những quán ăn, tiệm bánh nhỏ thay vì chỉ trích như trước kia. Anh muốn tiệm Bánh Nắng là điểm nhấn chính của video kỷ niệm này.
“Anh muốn quay lại toàn bộ quá trình làm một mẻ bánh trung thu, giống hệt như đêm đầu tiên tụi mình cùng nhau làm việc xuyên đêm,” Kiên giải thích, khi cùng Tùng chuẩn bị thiết bị quay trong tiệm.
“Nghe hay đó,” Mai đáp, không mảy may nghi ngờ gì, hào hứng chuẩn bị nguyên liệu như thường lệ.
Buổi quay diễn ra vào một buổi chiều muộn, với sự chứng kiến từ xa của cô Nga, Linh, cùng vài người hàng xóm được Kiên khéo léo mời tới với lý do "hỗ trợ hậu cần cho buổi quay". Không ai trong số họ biết rằng, đây thực chất là một kế hoạch được Kiên dày công chuẩn bị suốt mấy tuần qua.
Mai bắt tay vào công việc quen thuộc — vo bột, làm nhân, cán vỏ bánh, hoàn toàn tập trung vào từng công đoạn mà không hề hay biết Kiên đã bí mật giấu một chiếc nhẫn nhỏ trong một viên nhân đậu xanh đặc biệt, được đánh dấu kín đáo bằng một hạt mè đen ở đáy.
“Chị thử nếm mẻ bánh này xem sao,” Kiên nói, khi mẻ bánh đầu tiên vừa ra lò, tay anh cẩn thận chọn đúng chiếc bánh có viên nhân đặc biệt, đưa cho Mai.
“Sao hôm nay anh lịch sự dữ vậy,” Mai cười, cầm lấy chiếc bánh, hoàn toàn không nghi ngờ gì, cắn một miếng theo thói quen thường lệ.
Ngay khi răng cô chạm phải vật gì đó cứng bất thường trong miệng, Mai khựng lại, vội vàng nhả ra, trên tay là một chiếc nhẫn nhỏ dính đầy vụn bánh, lấp lánh dưới ánh đèn.
“Cái gì đây?!” cô kêu lên, mắt mở to kinh ngạc, tay run run cầm chiếc nhẫn, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Kiên bước tới, quỳ một chân xuống ngay giữa gian bếp, trước sự chứng kiến của mọi người đang lặng người theo dõi, máy quay của Tùng vẫn đang âm thầm ghi lại từng khoảnh khắc.
“Mai,” anh nói, giọng anh run run vì xúc động, “từ ngày anh bước vào tiệm này với một bài review khắt khe, anh chưa từng nghĩ, mình lại tìm thấy tình yêu của đời mình ngay tại đây. Em đã dạy anh cách tin tưởng, cách yêu thương chân thành, cách nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất. Em có đồng ý làm vợ anh không?”
Mai đứng chết lặng, nước mắt trào ra không kiểm soát được, tay vẫn còn cầm chiếc nhẫn dính đầy bột bánh. Trong khoảnh khắc xúc động tột độ, cô luống cuống làm rơi chiếc nhẫn xuống khay bột đang mở sẵn trên bàn, khiến cả căn bếp bật cười trước sự hậu đậu quen thuộc không đổi của cô, ngay cả trong khoảnh khắc trọng đại nhất cuộc đời.
“Trời ơi, làm rơi mất rồi!” Mai vừa khóc vừa cười, vội vàng cúi xuống tìm kiếm chiếc nhẫn giữa đống bột trắng xóa, khiến cả tay lẫn mặt cô lấm lem bột, tạo nên một hình ảnh vừa lúng túng vừa đáng yêu tới mức khiến mọi người xung quanh không nhịn được cười.
“Để anh,” Kiên bật cười, cũng cúi xuống giúp cô tìm kiếm, cuối cùng cũng nhặt được chiếc nhẫn, phủi sạch bột rồi cẩn thận đeo vào ngón tay cô đang run run. “Vậy là em đồng ý rồi phải không?”
“Em đồng ý,” Mai đáp, giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt và tiếng cười lẫn lộn, “em đồng ý làm vợ anh, dù em có hậu đậu tới mức làm rơi cả nhẫn cầu hôn xuống bột đi chăng nữa.”
Cả gian bếp òa lên trong tiếng vỗ tay, tiếng reo hò chúc mừng, cô Nga không giấu được nước mắt hạnh phúc, ôm chầm lấy cả hai người. Linh đứng bên cạnh, vừa khóc vừa cười, liên tục lẩm bẩm "tao đã nói rồi mà" như một lời khẳng định đầy tự hào cho linh cảm chính xác của mình.
Kiên ôm chặt lấy Mai, cả hai đứng giữa gian bếp lấm lem bột bánh, giữa tiếng chúc mừng rộn rã của những người thân yêu nhất, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hạnh phúc nhất mà cả hai từng trải qua, một khoảnh khắc mà họ biết, sẽ mãi mãi được ghi nhớ như biểu tượng đẹp đẽ nhất cho câu chuyện tình yêu đã bắt đầu từ một bài review đầy sóng gió.
Tùng, vẫn không ngừng quay phim suốt toàn bộ khoảnh khắc, hạ máy quay xuống, gương mặt anh cũng không giấu được sự xúc động. “Đây chắc chắn sẽ là video cảm động nhất mà tôi từng quay,” anh nói, giọng anh nghẹn ngào, “còn hay hơn cả kịch bản tôi từng tưởng tượng.”
“Anh có định đăng video này lên kênh không?” Mai hỏi, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, tay cô đưa lên ngắm nhìn chiếc nhẫn giờ đây đã được đeo ngay ngắn trên ngón áp út, dù vẫn còn vương vài vệt bột trắng.
“Nếu em đồng ý,” Kiên đáp, nắm lấy tay cô, “anh nghĩ đây sẽ là cách đẹp nhất để khép lại hành trình một năm của kênh, đồng thời mở ra một chương mới cho cả hai đứa mình.”
“Em đồng ý,” Mai cười, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt, “miễn là anh đừng cắt bỏ đoạn em làm rơi nhẫn xuống bột, vì đó chính là khoảnh khắc chân thực nhất của cả buổi hôm nay.”
Cả nhóm cùng bật cười trước yêu cầu hài hước ấy, không khí hạnh phúc lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Cô Nga, sau khi ôm chúc mừng con gái, quay sang Kiên, giọng bà đầy xúc động. “Cảm ơn con, vì đã mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho con gái mẹ. Mẹ tin, ba con Mai, nếu còn sống, cũng sẽ rất tự hào và vui mừng trước khoảnh khắc này.”
“Con sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với niềm tin đó,” Kiên đáp, cúi đầu lễ phép trước lời nói chân thành của người mẹ vợ tương lai.
Buổi tối hôm đó kéo dài trong niềm hạnh phúc vỡ òa, với những cuộc gọi chúc mừng liên tục từ bà Kim, ông Bảo, Thảo Vy, và cả những người hàng xóm thân thiết vừa hay tin qua lời kể của những người có mặt tại hiện trường, biến khoảnh khắc cầu hôn riêng tư ban đầu trở thành niềm vui chung của cả một cộng đồng đã cùng nhau đồng hành qua bao sóng gió.
Bà Kim gọi điện ngay khi nghe tin từ Kiên, giọng bà không giấu được sự xúc động qua điện thoại. “Mẹ mừng cho hai đứa lắm,” bà nói, “mẹ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi, kể từ ngày mẹ nếm thử chiếc bánh su kem đầu tiên do chính tay con làm, mẹ đã biết, con chính là người phù hợp với con trai mẹ.”
“Cảm ơn cô,” Mai đáp qua điện thoại, giọng cô vẫn còn nghẹn ngào vì xúc động, “con hứa sẽ chăm sóc anh Kiên thật tốt, và sẽ luôn trân trọng tình cảm mà cô chú đã dành cho con.”
Thảo Vy cũng nhắn tin chúc mừng ngay sau đó, kèm theo một tràng biểu tượng cảm xúc vui mừng. "Chúc mừng hai người nhé! Nhớ mời tôi dự đám cưới đó, tôi với người yêu sẽ tới chung vui cùng." Mai đọc tin nhắn, mỉm cười đầy ấm áp trước tình bạn chân thành đã được vun đắp giữa cô và người từng được sắp đặt làm "tình địch" của mình.
Riêng Linh, sau khi hết reo hò chúc mừng, kéo Mai ra một góc riêng, giọng cô nghiêm túc hiếm thấy. “Mày biết không, từ ngày đầu tiên thấy hai đứa mày cãi nhau ỏm tỏi ở quầy tính tiền, tao đã linh cảm sẽ có ngày hôm nay. Chỉ là không ngờ hành trình lại nhiều sóng gió tới vậy.”
“Cảm ơn mày,” Mai nói, ôm chầm lấy bạn thân, “vì đã luôn ở bên, tin tưởng và ủng hộ tao suốt cả hành trình dài này, ngay cả những lúc tao mất niềm tin vào chính bản thân mình nhất.”
“Bạn bè mà,” Linh đáp, mắt cũng đỏ hoe vì xúc động, “giờ thì lo mà chuẩn bị làm cô dâu cho đẹp đi, tao với Tùng sẽ lo phần phù dâu phù rể chu đáo nhất có thể.”
Cả hai cùng bật cười trong nước mắt, ôm nhau thật chặt giữa không khí hạnh phúc ngập tràn của một buổi tối sẽ mãi mãi được khắc ghi như một trong những kỷ niệm đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của tất cả những người có mặt.
Khuya hôm đó, khi mọi người đã lần lượt ra về, chỉ còn lại Mai và Kiên ngồi trong gian bếp đã được dọn dẹp gọn gàng, ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay Mai dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.
“Em vẫn chưa hết bàng hoàng,” Mai nói, xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, “mọi chuyện diễn ra nhanh và bất ngờ quá.”
“Anh đã lên kế hoạch này suốt gần một tháng rồi,” Kiên thú nhận, mỉm cười, “khó khăn nhất là phải giữ bí mật trước một người tinh ý như em, nhiều lần suýt bị em phát hiện lắm đó.”
“Vậy mà em không hề nghi ngờ chút nào,” Mai cười, lắc đầu, “chắc tại em quá tin tưởng anh nên chẳng bao giờ nghĩ anh sẽ giấu diếm chuyện gì.”
“Đó là điều đẹp nhất trong mối quan hệ của tụi mình,” Kiên nói, nắm lấy tay cô, “sự tin tưởng tuyệt đối, dù đôi khi phải trải qua hiểu lầm, sóng gió, nhưng cuối cùng vẫn luôn quay về với nhau bằng sự chân thành.”
Mai tựa đầu vào vai anh, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu sáng con hẻm yên bình. “Em không thể tin, chỉ một năm trước, em còn đang khóc lóc vì bài review tệ hại của anh, vậy mà giờ đây, em đã sắp trở thành vợ anh rồi.”
“Cuộc sống đúng là đầy những điều bất ngờ,” Kiên cười, hôn nhẹ lên tóc cô, “nhưng anh tin, đây chính là điều tuyệt vời nhất mà cuộc sống từng mang lại cho cả hai đứa mình.”
Họ ngồi bên nhau tới tận khuya, tay trong tay, cùng nhau mơ về những kế hoạch cho đám cưới sắp tới, cho một tương lai chung đầy hứa hẹn, khép lại một ngày trọng đại nhất trong hành trình tình yêu đã bắt đầu từ một bài review đầy sóng gió của họ.