Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Cuối tuần thứ hai của quá trình hợp tác, tiệm Bánh Nắng nhận một đơn đặt hàng đặc biệt — năm mươi hộp bánh trung thu mini cho một công ty tổ chức sự kiện, giao gấp trong hai ngày. Đơn hàng lớn nhất kể từ sau bài review tai hại, và cũng là cơ hội để chứng minh những cải tiến suốt hai tuần qua thực sự có tác dụng.

“Phải làm xuyên đêm mới kịp,” Mai nói, nhìn đống nguyên liệu chất đầy bàn bếp, giọng vừa lo lắng vừa phấn khích.

“Tôi ở lại phụ,” Kiên nói, không chút do dự, cởi áo khoác ngoài treo lên móc, xắn tay áo sơ mi lên như thể đã quen thuộc với việc này từ lâu.

“Anh không cần đâu,” Mai nói, dù trong lòng thầm mong anh ở lại. “Đây là công việc của tiệm, không phải trách nhiệm của anh.”

“Series của tôi cũng cần cảnh này,” Kiên đáp, viện lý do nghe có vẻ hợp lý nhưng ánh mắt anh lại tránh nhìn thẳng vào cô, một dấu hiệu nhỏ mà Mai — sau hai tuần quan sát — đã bắt đầu nhận ra là biểu hiện của sự ngượng ngùng hiếm hoi ở người đàn ông vốn luôn tự tin tuyệt đối.

Linh, đứng gần đó chứng kiến toàn bộ, chỉ nhướn mày nhìn Mai với ánh mắt "tao đã nói gì nào" quen thuộc, rồi lặng lẽ rút lui về nhà sớm với lý do "để hai người tự nhiên làm việc", để lại Mai đứng đó không biết nên cảm ơn hay nguyền rủa sự tinh ý quá đà của bạn thân.

Đêm đó, chỉ còn Mai và Kiên trong gian bếp nhỏ, ánh đèn vàng hắt xuống những khay bột đang được nhào nặn tỉ mỉ. Không có máy quay, không có Tùng đứng cạnh chỉ đạo góc máy, chỉ có tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa cũ và tiếng hai người trò chuyện xen giữa những công đoạn làm bánh.

“Công thức nhân đậu xanh này là của bà ngoại tôi truyền lại,” Mai kể, tay thoăn thoắt vo từng viên nhân, “mẹ tôi học được từ bà, giờ tới lượt tôi. Ba đời rồi đó.”

“Vậy chị định truyền lại cho ai?” Kiên hỏi, tay anh cũng đang tập tành vo nhân theo hướng dẫn, dù những viên đầu tiên trông méo mó chẳng ra hình thù gì.

“Chưa biết,” Mai cười, nhìn viên nhân méo mó của anh rồi phá lên cười, “có khi phải đợi anh vo được viên nào tròn trịa đã, không thì công thức gia truyền của nhà tôi coi như thất truyền vì rơi vào tay một người vụng về.”

“Tôi không vụng,” Kiên phản pháo, dù chính anh cũng phải bật cười trước sự méo mó thảm hại của thành quả mình vừa tạo ra, “tôi chỉ chưa quen tay thôi.”

Họ tiếp tục làm việc trong không khí thoải mái hiếm có, xen lẫn những câu chuyện phiếm về tuổi thơ, về những kỷ niệm gắn liền với ẩm thực — Mai kể về những lần trốn học phụ mẹ bán bánh, Kiên kể về những ngày lang thang khắp Paris chỉ để tìm ăn thử từng loại bánh ngọt khác nhau trong thời gian du học.

Gần nửa đêm, mẻ bánh trung thu đầu tiên ra lò. Mai run run lấy một chiếc, thổi cho nguội bớt rồi đưa cho Kiên. “Ăn thử đi, cho ý kiến thật lòng.”

Kiên cầm chiếc bánh, không vội cắn ngay như thường lệ mà quan sát kỹ lưỡng lớp vỏ vàng ươm, hoa văn in nổi rõ nét, trước khi cắn một miếng nhỏ. Anh nhai chậm rãi, im lặng một lúc lâu tới mức Mai bắt đầu hồi hộp, hai tay siết chặt vào nhau chờ đợi phán quyết.

“Ngon,” anh nói, đơn giản nhưng chắc nịch.

“Thật không?” Mai hỏi lại, chưa dám tin vào tai mình, vì đây là lần đầu tiên sau hai tuần trời, cô nghe được một lời khen trọn vẹn, không kèm theo bất kỳ góp ý sửa chữa nào từ miệng của "Vị Giác Thật" khắt khe.

“Thật,” Kiên gật đầu, cắn thêm một miếng nữa, “vỏ bánh mềm vừa phải, nhân đậu xanh không quá ngọt, có vị béo tự nhiên chứ không phải béo từ bơ công nghiệp. Đây là công thức tốt nhất tôi từng nếm trong hạng mục bánh trung thu truyền thống.”

Mai đứng chết trân, tay vẫn còn cầm khay bánh, xúc động dâng trào tới mức không kìm được, khiến cả khay suýt tuột khỏi tay nếu Kiên không nhanh tay đỡ lấy kịp thời.

“Cẩn thận,” anh nói, tay đỡ lấy khay bánh, vô tình chạm vào tay cô trong khoảnh khắc ấy.

“Xin lỗi,” Mai lắp bắp, mặt đỏ bừng không phải vì sức nóng của lò nướng, “tại... tại tôi bất ngờ quá. Đây là lần đầu anh khen tôi cái gì đó trọn vẹn không kèm chê bai.”

“Tôi khen khi xứng đáng được khen,” Kiên đáp, giọng anh dịu dàng hơn hẳn mọi khi, “công thức này xứng đáng. Chị xứng đáng.”

Câu nói cuối cùng ấy, dù ngắn gọn, lại khiến tim Mai đập rộn ràng theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Cô nhìn anh, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị giờ đây lại toát lên một vẻ dịu dàng mà cô chưa từng thấy trước đây.

“Cảm ơn anh,” cô thì thầm, giọng nghẹn lại vì xúc động.

Họ đứng đó một lúc lâu, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng lò nướng vẫn còn âm ỉ tỏa nhiệt và mùi thơm của bánh mới ra lò lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, cùng với một điều gì đó mới mẻ, ấm áp đang âm thầm nảy nở giữa hai con người vốn khởi đầu bằng một bài review đầy sóng gió.

Họ tiếp tục làm việc tới gần ba giờ sáng mới hoàn thành xong năm mươi hộp bánh trung thu, xếp gọn gàng thành từng chồng trên kệ, sẵn sàng để giao vào sáng hôm sau. Mai ngồi phịch xuống ghế, cả người rã rời nhưng lòng lại tràn đầy một sự mãn nguyện hiếm có.

“Đói không?” Kiên hỏi, cũng ngồi xuống ghế đối diện, gương mặt anh lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn còn sáng rực vì hưng phấn sau một đêm làm việc năng suất.

“Đói muốn xỉu,” Mai đáp, bật cười, “nhưng giờ này chắc chẳng có quán nào mở đâu.”

“Có,” Kiên nói, đứng dậy đi ra góc bếp, lục trong túi xách mang theo từ chiều, lấy ra một hộp mì gói kèm theo vài quả trứng. “Tôi chuẩn bị sẵn từ đầu, phòng trường hợp làm xuyên đêm.”

Mai nhìn anh, không nhịn được bật cười trước sự chu đáo bất ngờ này. “Anh chuẩn bị kỹ vậy, chắc đã tính trước là sẽ ở lại phụ tôi từ đầu rồi.”

“Có thể,” Kiên đáp, không phủ nhận, tay thoăn thoắt nấu mì trên chiếc bếp gas nhỏ ở góc bếp, động tác thuần thục tới mức khiến Mai phải trầm trồ.

“Ai học đầu bếp bài bản ở Paris mà giờ đi nấu mì gói cho tôi ăn lúc ba giờ sáng vậy,” cô trêu, ngồi vắt chân lên ghế quan sát anh nấu.

“Món ngon không phân biệt sang hèn,” Kiên đáp, giọng nghiêm túc như đang phát biểu một triết lý ẩm thực quan trọng, khiến Mai không nhịn được cười phá lên.

Họ ngồi ăn mì gói giữa gian bếp bừa bộn còn sót lại mùi bánh trung thu, trò chuyện rôm rả về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ sở thích âm nhạc, bộ phim yêu thích thời thơ ấu, cho tới cả những nỗi sợ vu vơ như sợ gián hay sợ độ cao.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ,” Mai nói, húp một muỗng nước mì, “một buổi làm việc xuyên đêm mệt muốn chết lại có thể vui tới vậy.”

“Tôi cũng vậy,” Kiên đáp, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng trong ánh đèn vàng của gian bếp nhỏ. “Lâu lắm rồi tôi mới có một đêm không phải suy nghĩ về công việc, về áp lực phải giữ vững hình ảnh khắt khe trước công chúng.”

Mai nhìn anh, lòng chợt dâng lên một sự trân trọng sâu sắc trước sự chân thành hiếm hoi này. “Vậy thì,” cô nói, mỉm cười, “anh cứ tới đây bất cứ khi nào cần một đêm như vậy nhé. Bánh Nắng lúc nào cũng có chỗ cho anh.”

Kiên nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười trọn vẹn hiếm hoi, gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt anh đã nói lên tất cả những điều mà cả hai đều chưa sẵn sàng thốt thành lời trong đêm khuya yên tĩnh ấy.

Gần bốn giờ sáng, Kiên đứng dậy chuẩn bị ra về, dù rõ ràng cả hai đều có phần lưu luyến không muốn kết thúc khoảnh khắc ấm áp này. Anh đứng ở cửa, ngoái lại nhìn Mai đang thu dọn hai chiếc bát mì đã ăn xong.

“Cảm ơn chị vì đêm nay,” anh nói, giọng có phần ngập ngừng hiếm thấy.

“Cảm ơn anh vì đã ở lại,” Mai đáp, mỉm cười, tiễn anh ra cửa. “Không có anh chắc tôi phải thức trắng một mình, chán chết.”

“Lần sau có đơn gấp,” Kiên nói, dừng lại ở ngưỡng cửa, “cứ gọi tôi.”

“Kể cả khi không quay video nữa?” Mai hỏi, ánh mắt cô dò xét, muốn biết rõ ràng liệu lời đề nghị này xuất phát từ trách nhiệm công việc hay từ một điều gì đó khác.

Kiên im lặng một giây, rồi đáp, giọng chắc chắn. “Kể cả khi không quay video nữa.”

Câu trả lời ấy khiến tim Mai đập rộn ràng, cô đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong con hẻm vắng lặng lúc rạng sáng, ánh đèn đường vàng vọt kéo dài chiếc bóng anh ra xa, cho tới khi hoàn toàn biến mất ở khúc quanh đầu hẻm.

Cô đóng cửa tiệm, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dài một hơi dài nhưng khóe miệng lại không tự chủ nở một nụ cười, cảm nhận rõ ràng rằng, điều gì đó quan trọng đã âm thầm thay đổi trong lòng mình sau một đêm làm việc xuyên suốt tưởng chừng chỉ đơn thuần vì công việc. Cô nhìn quanh gian bếp vừa được dọn dẹp gọn gàng, mùi bánh trung thu còn phảng phất trong không khí, rồi khe khẽ hát nghêu ngao một giai điệu vu vơ trong lúc leo lên gác ngủ, lòng nhẹ tênh như chưa từng trải qua một đêm thức trắng mệt nhoài.

Đã sao chép liên kết chương