Chương 3
Chương 3 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Hai ngày sau, Kiên và Tùng xuất hiện trước cửa tiệm Bánh Nắng đúng chín giờ sáng, đúng như đã hẹn qua tin nhắn. Mai đứng chờ sẵn sau quầy, tay cầm tập giấy in danh sách điều khoản cô đã soạn suốt đêm hôm trước, trông chẳng khác gì một luật sư chuẩn bị bước vào phiên tòa quan trọng nhất đời mình.
“Chào buổi sáng,” Tùng lên tiếng trước, giọng vui vẻ cố xoa dịu không khí, trong khi Kiên chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lướt qua tiệm một lượt như đang tiếp tục công việc "giám định" từ lần trước.
“Trước khi bắt đầu,” Mai nói, đặt xấp giấy lên bàn, đẩy về phía hai người, “tôi có vài điều kiện.”
Kiên cầm xấp giấy lên, lướt mắt qua, khóe mày hơi nhíu lại theo từng dòng. “'Điều khoản một: mọi nội dung quay phải được tôi duyệt trước khi đăng tải, không có ngoại lệ.' Điều này khá hợp lý.”
“Cảm ơn vì đã công nhận,” Mai đáp, giọng vẫn còn chút gai góc.
“'Điều khoản hai: không được chụp cận cảnh bất kỳ sản phẩm lỗi nào để làm bằng chứng, trừ khi có sự đồng ý bằng văn bản,'” Kiên đọc tiếp, lần này khóe miệng anh khẽ nhếch lên, một biểu cảm gần giống với sự buồn cười. “Cô ghi cả 'bằng văn bản' vào đây luôn à?”
“Tôi không muốn có kẽ hở nào để anh lách,” Mai đáp thẳng, khoanh tay.
“'Điều khoản ba,'” Kiên đọc tiếp, giọng anh chững lại một nhịp, “'gọi tôi là chị Mai trong toàn bộ nội dung, không được gọi là "cô chủ tiệm" nghe có vẻ mỉa mai.' Cái này thì...” anh ngẩng lên nhìn cô, “tôi thấy hơi thừa, nhưng được, tôi đồng ý.”
Tùng đứng bên cạnh, cố nhịn cười trước màn đấu khẩu nhẹ nhàng nhưng đầy kịch tính giữa hai người, cuối cùng không nhịn được nữa mà bật ra một tiếng cười khẽ, khiến cả Mai lẫn Kiên đều quay sang nhìn.
“Xin lỗi, xin lỗi,” Tùng giơ hai tay lên, “tại thấy hai người giống như đang đàm phán hòa bình cấp quốc gia quá.”
Mai lườm Tùng một cái, nhưng cũng không nhịn được khẽ bật cười theo, không khí căng thẳng ban đầu nhờ vậy cũng dịu bớt phần nào.
“Được rồi,” Kiên nói, đặt xấp giấy xuống bàn, rút cây bút trong túi áo, ký tên gọn gàng ở cuối trang. “Tôi đồng ý với toàn bộ điều khoản, kể cả cái vụ 'không được gọi cô chủ tiệm'. Đổi lại, tôi cũng có một điều kiện.”
“Nói đi,” Mai nheo mắt, sẵn sàng phòng thủ.
“Trong suốt quá trình quay, tôi được toàn quyền góp ý về công thức, quy trình, cách bài trí — và chị phải thử nghiệm nghiêm túc, không phải kiểu nghe cho có rồi làm theo ý mình,” Kiên nói, giọng anh trở lại vẻ nghiêm túc quen thuộc. “Nếu chị không thực sự hợp tác, video này sẽ chẳng có ý nghĩa gì, và tiệm chị cũng chẳng cải thiện được gì cả.”
Mai suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu. “Được. Nhưng công thức gốc của mẹ tôi thì không được động vào, chỉ được góp ý về quy trình và cách trình bày thôi.”
“Công bằng,” Kiên đáp, và lần này, anh chìa tay ra như một cử chỉ bắt tay chính thức.
Mai nhìn bàn tay đó một lúc, rồi cũng đưa tay ra bắt, dù trong lòng vẫn còn chút ngờ vực về việc liệu cái bắt tay này có thực sự mở ra một chương mới tốt đẹp hơn, hay chỉ là khởi đầu cho một đợt sóng gió khác.
“Vậy giờ bắt đầu từ đâu?” Linh hỏi, từ nãy giờ đứng quan sát toàn bộ màn "đàm phán" với vẻ mặt vừa buồn cười vừa tò mò.
Tùng lấy trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, lật tới trang có sẵn kế hoạch quay. “Tuần này tụi tôi sẽ quan sát quy trình làm việc hiện tại của tiệm, ghi chú lại những điểm cần cải thiện. Tuần sau bắt đầu áp dụng thay đổi, quay lại tiến trình trong khoảng một tháng. Cuối cùng sẽ có buổi 'tái đánh giá' để kết thúc series.”
“Một tháng,” Mai lặp lại, cảm giác như khoảng thời gian đó vừa dài vừa ngắn cùng lúc.
Kiên bắt đầu công cuộc "giám định" ngay lập tức, đi vòng quanh khu bếp nhỏ, mở từng ngăn tủ, xem xét cách sắp xếp nguyên liệu, thậm chí còn cúi xuống kiểm tra nhiệt độ của cái lò nướng hay dở chứng bằng một thiết bị đo nhỏ mang theo.
“Lò này cần bảo trì gấp,” anh nói, không ngẩng đầu lên, “nhiệt độ hiển thị lệch tới mười lăm độ so với thực tế, đó có thể là lý do bánh chị bị cháy cạnh hôm trước.”
Mai đứng chết trân một lúc trước lời giải thích quá đỗi hợp lý ấy. “Vậy... không phải tôi vụng về?”
“Cũng có phần do quy trình chưa chuẩn,” Kiên đáp thẳng, không nương tay chút nào, “nhưng cái lò góp phần không nhỏ. Chị cần một cái nhiệt kế lò rời để kiểm tra định kỳ, đừng tin hoàn toàn vào bảng hiển thị có sẵn.”
“Ghi chú,” Linh nói, giả bộ cầm bút viết lên không khí, khiến Mai không nhịn được bật cười, cơn ấm ức trong lòng cũng theo đó vơi bớt phần nào.
Buổi chiều, khi Kiên và Tùng đã rời đi để chuẩn bị thiết bị quay, Mai ngồi lại quầy, nhìn danh sách những điểm cần cải thiện mà Kiên đã ghi chú tỉ mỉ suốt cả buổi — từ cách bảo quản nguyên liệu, tới quy trình vệ sinh dụng cụ, tới cả cách bày biện bánh trên kệ sao cho vừa đẹp mắt vừa giữ được độ tươi lâu hơn.
“Phải công nhận,” Mai lẩm bẩm, đọc lại từng dòng chữ viết tay gọn gàng, “thằng cha này tuy khó ưa, nhưng có vẻ biết mình đang nói gì.”
“Mày vừa khen nó đó hả?” Linh hỏi, giả vờ ngạc nhiên tột độ, tay ôm ngực như sắp xỉu.
“Tao chỉ đang nhận xét khách quan,” Mai đáp, ném cho bạn một cái nhìn dở khóc dở cười, dù trong lòng cũng không thể phủ nhận, sự khó ưa của Kiên đi kèm với một sự tận tâm mà cô chưa từng gặp ở bất kỳ ai trước đây, kể cả ở chính bản thân mình trong những ngày tháng quay cuồng vừa bán hàng vừa lo đủ thứ giấy tờ sổ sách.
Cô Nga, từ ngoài cửa bước vào đúng lúc, nghe được câu chuyện, chỉ cười tủm tỉm không nói gì, ánh mắt bà thoáng qua một tia sáng tinh nghịch mà Mai chưa kịp để ý, quá bận rộn với những suy nghĩ ngổn ngang về tháng hợp tác đầy thử thách sắp tới.
“Cái thằng đó tên gì con nhỉ?” cô Nga hỏi, ngồi xuống ghế đối diện, rót cho mình một tách trà.
“Kiên, mẹ,” Mai đáp, không ngẩng đầu lên khỏi xấp ghi chú.
“Kiên,” cô Nga lặp lại, gật gù ra chiều suy nghĩ. “Cái tên nghe cũng đàng hoàng. Mà nó có vợ con gì chưa?”
Mai giật mình ngẩng phắt lên. “Mẹ hỏi cái đó làm gì?”
“Hỏi cho biết thôi,” cô Nga đáp, giọng tỉnh bơ nhưng ánh mắt lấp lánh tinh quái không giấu nổi. “Con gái mẹ hai mươi sáu tuổi rồi, cứ suốt ngày lo bánh trái, mẹ sốt ruột thay.”
“Mẹ ơi,” Mai rên lên, mặt đỏ bừng, “con với ảnh chỉ là hợp tác công việc thôi, đừng có nghĩ xa quá.”
“Ai nghĩ xa đâu,” cô Nga chống chế, nhưng nụ cười trên môi bà thì chẳng giấu được ý định gì cả. “Mẹ chỉ hỏi thông tin cơ bản vậy thôi.”
Linh, đang đứng gần đó nghe lỏm, không nhịn được chen vào. “Bác Nga nói đúng đó Mai, để con quan sát kỹ giùm bác. Cái thằng Kiên nhìn cũng được đó chứ, cao ráo, ăn nói có vẻ tri thức, chỉ mỗi tội miệng hơi... độc.”
“Hai người thôi ngay đi,” Mai đưa tay bịt tai, dù không nhịn được cười trước sự nhiệt tình quá mức của cả mẹ lẫn bạn thân trong việc "ghép đôi" ngay từ ngày đầu hợp tác còn chưa chính thức bắt đầu. “Tụi mình vừa mới cãi nhau tay đôi hôm kia, giờ mẹ với mày đã tính chuyện xa vậy rồi à?”
“Ngôn tình nào chẳng bắt đầu bằng cãi nhau,” cô Nga triết lý, nhấp một ngụm trà ra vẻ am hiểu đời sống tình cảm hiện đại lắm. “Hồi xưa mẹ với ba con cũng cãi nhau chí chóe suốt, vậy mà cuối cùng cũng nên duyên đó thôi.”
Mai lắc đầu, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện có nguy cơ đi quá xa này, vội vàng đứng dậy thu dọn xấp ghi chú, viện cớ cần chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai để tránh phải nghe thêm những lời trêu chọc đầy ẩn ý từ hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc sống của mình.
Nhưng khi bước vào bếp một mình, tay xếp lại từng khay bột, Mai không thể không nghĩ lại khoảnh khắc bắt tay ban nãy — cái nắm tay chắc chắn, ấm áp một cách bất ngờ so với vẻ ngoài lạnh lùng thường trực của Kiên. Cô lắc đầu xua tan ý nghĩ vẩn vơ đó, tự nhủ mình đang tưởng tượng quá đà, rồi tập trung trở lại với công việc, dù trong lòng vẫn còn vương vấn một cảm giác khó gọi tên, len lỏi đâu đó giữa sự bực bội và một thứ gì đó tò mò, thích thú hơn cô muốn thừa nhận.
Tối muộn, khi tiệm đã đóng cửa, Mai mở lại danh sách ghi chú của Kiên một lần nữa, lần này đọc kỹ hơn thay vì chỉ lướt qua trong lúc bực bội. Cô nhận ra, ẩn sau những dòng chữ ngắn gọn, thẳng thắn tới mức gần như vô cảm ấy, là một sự quan sát tỉ mỉ hiếm có — anh không chỉ chỉ ra vấn đề, mà còn kèm theo gợi ý cụ thể để khắc phục, thậm chí còn ước tính cả chi phí cần bỏ ra cho từng hạng mục cải thiện.
“Cái này chắc chắn không phải kiểu ghi chú của người chỉ muốn có nội dung giật gân để câu view,” cô lẩm bẩm một mình, gấp cuốn sổ lại, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào con hẻm vắng lặng.
Cô nhắn tin cho Linh, dù biết giờ này bạn mình chắc đã ngủ say: "Tao nghĩ vụ hợp tác này có khi lại là cơ hội thật, không phải chiêu trò gì đâu." Không có hồi âm ngay, nhưng Mai vẫn cảm thấy nhẹ lòng hơn khi gõ ra được suy nghĩ ấy thành lời, như một cách tự thuyết phục bản thân rằng quyết định bắt tay với "Vị Giác Thật" hôm nay, dù còn nhiều bất an, có lẽ không hẳn là một sai lầm.
Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô liếc nhìn cuốn sổ công thức của mẹ đặt ngay ngắn trên kệ, tự nhủ dù có cải thiện quy trình tới đâu, linh hồn của tiệm Bánh Nắng — thứ công thức gia truyền ấy — vẫn sẽ luôn được giữ nguyên vẹn, không ai có quyền động vào, kể cả một food reviewer khắt khe nhất mạng xã hội.