Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 11

Chương 11

Bếp của Khang khai trương trong một buổi trưa không có khách.

Anh chuẩn bị bốn mươi suất cơm, nhưng đến mười hai giờ chỉ bán được bảy. Ba suất cuối là bảo vệ khu phố mua vì thương người mới mở. Khang không buồn. Anh ngồi kiểm tra nhiệt độ tủ mát, ghi từng lỗi vào sổ.

“Anh có thể dùng tiền của em để quảng cáo.”

“Không.”

“Em chỉ đề nghị.”

“Anh biết. Nhưng nếu quán sống nhờ tiền của em, ngày nó chết anh sẽ không biết vì sao.”

Tôi ngồi xuống rửa rau. Khang kể anh đã vay một khoản nhỏ, dùng tiền tiết kiệm mua lò hấp và ký hợp đồng giao cơm cho công nhân. Anh không biết tôi có thể mua cả tòa nhà, nhưng vẫn vui khi một khách gọi thêm món cá kho.

Chiều, Minh Châu xuất hiện cùng hai phóng viên. Cô ta chụp ảnh bảng hiệu, sau đó cười trước ống kính.

“Đây là cơ sở mới do một cổ đông bí mật của Tân Cường tài trợ.”

Khang lau tay.

“Không ai tài trợ. Tôi tự vay.”

Châu quay sang tôi.

“Chị Hạ An, chị có đang dùng tiền của một vị chủ tịch để mở quán cho chồng không?”

Tôi nhìn camera.

“Nếu chị có bằng chứng, cứ đăng. Nếu không, xin đừng đưa tên một người không liên quan vào câu chuyện của chị.”

Châu cười, rời đi. Nhưng tối đó, một bài viết xuất hiện: “Cổ đông nữ bí ẩn và mối quan hệ đặc biệt với chủ tịch Tân Cường.”

Khang đọc xong, đặt điện thoại xuống.

“Em muốn giải thích gì không?”

Tôi kể cho anh về hợp đồng với Vũ, về vụ biển thủ và khoản đầu tư. Tôi không nói số tiền trúng số, chỉ nói tôi có đủ vốn để không phải sống trong sợ hãi.

Khang nghe đến cuối.

“Em đã tin anh ta hơn anh?”

“Không. Em tin bản thân mình hơn trước.”

Anh im lặng, rồi kéo ghế lại gần.

“Anh không sợ em giàu. Anh sợ em nghĩ mọi thứ phải tự mình gánh.”

Tôi tựa trán vào vai anh. Cả ngày đấu với hồ sơ, tôi chỉ thấy mình được thở khi ở trong căn bếp nhỏ này.

Đúng lúc đó, Hoàng Nam gọi. Tài khoản công ty đầu tư của tôi bị khiếu nại vì “nguồn vốn không minh bạch”.

Vũ gửi tin nhắn ngay sau đó:

“Họ đã lần ra dấu vết tiền. Đừng chuyển thêm bất kỳ khoản nào.”

Tôi nhìn Khang. Nếu họ đào sâu, tờ vé số sẽ không còn là bí mật của riêng tôi.

Đã sao chép liên kết chương