Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 15

Chương 15

Chúng tôi để họ nghĩ tờ vé số là bằng chứng duy nhất.

Vũ không yêu cầu tôi phủ nhận. Anh chỉ đề nghị An Minh công bố báo cáo nguồn tiền, đồng thời xin tòa lệnh bảo vệ dữ liệu. Khải và Châu lập tức mở chiến dịch nói tôi dùng tiền bất hợp pháp để mua quyền lực.

Một nhà báo gọi tôi là “cô vợ đổi đời nhờ chủ tịch”. Người khác lôi ảnh cưới của tôi lên, soi từng món trang sức rẻ tiền như thể họ có quyền định giá một cuộc hôn nhân.

Khang ngồi trong bếp, đọc hết rồi xóa ứng dụng tin tức.

“Anh muốn trốn không?” tôi hỏi.

“Không. Anh muốn giao cơm đúng giờ.”

Anh phát cho nhân viên một quyển sổ quy tắc: không kể chuyện gia đình khách, không chụp ảnh bếp, không nhận tiền mặt không có hóa đơn. Tôi nhìn những dòng chữ ngay ngắn và hiểu tại sao anh không cần ai gọi là chủ tịch.

Trong khi dư luận ồn ào, Hoàng Nam âm thầm đối chiếu nguồn tiền. Khoản trúng thưởng được nhận qua ba tài khoản, không liên quan Tân Cường. Bằng chứng đủ để bác bỏ tố cáo, nhưng chưa đủ để giải thích vì sao tôi mua đúng lượng cổ phần trước khi Vũ trở lại.

Tôi nói với luật sư:

“Tôi không thể khai rằng tôi biết tập đoàn có vấn đề từ trước.”

“Cô biết vì từng kiểm tra nhà cung cấp ở công ty cũ.”

“Nếu nói, họ sẽ bảo tôi dùng thông tin nội bộ.”

Vũ bước vào.

“Vậy hãy nói điều đúng: cô mua vì thấy giá trị bị che giấu, không phải vì biết tin mật.”

Tôi nhìn anh.

“Anh nói nghe dễ quá.”

“Vì tôi đã nói dối cả thành phố rằng mình chết.”

Tối ấy, chúng tôi công bố một bản ghi giao dịch có chữ ký điện tử bị giả. Tên người phê duyệt là Quốc Tài, cha Minh Châu. Số tiền chuyển đúng bằng khoản mà công ty cũ từng ghi vào hồ sơ của tôi.

Khải phản ứng trong vòng mười phút, gọi đó là dữ liệu bị chỉnh sửa. Nhưng hệ thống sao lưu của tôi đã ghi toàn bộ dấu thời gian.

Tài khoản mạng xã hội của Tân Cường bị chiếm quyền và đăng một câu xin lỗi. Châu đổ lỗi cho nhân viên truyền thông.

Vũ nhìn màn hình.

“Bước tiếp theo họ sẽ chạm vào người cô.”

Ngay sau đó, Khang không về nhà.

Điện thoại anh vẫn đổ chuông, nhưng không ai nghe máy. Trên bàn bếp chỉ còn một hộp cơm nguội và mảnh giấy có dòng chữ viết tay:

“Muốn chồng cô trở về, đổi thẻ nhớ lấy anh ta.”

Đã sao chép liên kết chương