Chương 2
Chương 2
Tôi không báo tin trúng số cho bất kỳ ai.
Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng với bộ quần áo công sở cũ, mang theo tờ vé trong túi chống ẩm và một cuốn sổ trắng. Nhân viên giao dịch tưởng tôi hỏi thủ tục mở tài khoản tiết kiệm. Tôi không sửa lời. Trong lúc chờ, tôi gọi cho một luật sư độc lập do bạn cũ giới thiệu, nhờ ông kiểm tra quy trình nhận thưởng và lập công ty quản lý tài sản đứng tên tôi.
Luật sư Hoàng Nam hỏi:
“Chị có chắc muốn giữ kín với chồng không?”
“Tôi cần biết ai yêu tôi, không phải ai yêu số tiền.”
Ông im lặng rất lâu rồi gửi cho tôi danh sách ba lớp tài khoản, một quỹ dự phòng và điều khoản không được dùng tiền để bảo lãnh cho người khác. Tôi thấy câu cuối kỳ lạ. Ông nói người trúng số thường mất tiền không phải vì đầu tư, mà vì không biết từ chối.
Tôi nhận thưởng qua một công ty ủy thác. Sau các khoản thuế, phí và một phần gửi an toàn, còn lại hơn bảy mươi tám tỷ. Tôi mua một căn hộ nhỏ gần công viên, không đứng tên chung. Không phải vì muốn bỏ Khang, mà vì lần đầu trong đời tôi cần một căn phòng chỉ thuộc về quyết định của mình.
Chiều về, chị Duyên đã ngồi ở phòng khách. Mẹ chồng tôi, bà Thuận, rót trà cho cô ấy.
“Em ký giúp chị khoản cuối thôi,” Duyên nói. “Đơn hàng bảo hiểm này chắc chắn có hoa hồng.”
Tôi nhìn tập hồ sơ. Khoản vay mới cao hơn số tiền tôi kiếm được trong bốn năm.
“Em vừa mất việc.”
“Càng phải giúp người nhà chứ,” bà Thuận nói. “Khang làm thêm vài tháng là trả được.”
Khang bước ra từ bếp, tay còn dính bột mì.
“Mẹ, nhà mình không ký nữa.”
Duyên cười, nhưng mắt không cười.
“Khang, em nghe vợ rồi quên chị à? Hồi em học nghề, ai cho em tiền?”
Khang ngồi xuống cạnh tôi.
“Em nhớ. Nhưng nhớ không có nghĩa là em phải giao căn nhà cho một khoản vay không rõ nguồn trả.”
Tôi bất ngờ vì anh nói thẳng. Trước đây, anh thường né mọi cuộc cãi vã.
Duyên cầm hồ sơ đứng dậy. Trước khi ra cửa, cô ấy ghé sát tai tôi:
“Người thất nghiệp mà bày đặt làm chủ.”
Tối đó, tôi nhìn số dư trong tài khoản mới, rồi nhìn Khang đang tính tiền điện trên mảnh giấy nháp. Bảy mươi tám tỷ nằm yên, còn cuộc sống của chúng tôi vẫn chật vật như cũ.
Tôi quyết định chưa nói gì. Tôi muốn xem, khi tin tôi không còn thu nhập lan ra, những người quanh mình sẽ lộ ra bao nhiêu phần thật.