Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 16

Chương 16

Khang tự trở về sau ba tiếng.

Anh bước vào nhà với một vết bầm trên cổ tay, nhưng vẫn xách theo túi rau. Tôi chạy đến ôm anh, rồi lập tức lùi lại kiểm tra.

“Ai làm?”

“Hai người bắt anh lên xe, hỏi thẻ nhớ. Anh nói không biết.”

“Sao anh thoát được?”

“Họ cãi nhau vì một người muốn đánh, một người sợ camera. Anh mở cửa khi xe dừng đổ xăng.”

Vũ siết quai hàm. Tôi đưa tay ngăn anh gọi đội bảo vệ truy tìm.

“Khang thoát được rồi. Chúng ta cần biết ai thuê họ.”

Khang lấy từ túi rau ra một mảnh giấy gấp nhỏ. Anh đã nhìn thấy ký hiệu trên thùng xe: logo của một công ty vận tải con thuộc Tân Cường.

“Họ không phải xã hội đen,” anh nói. “Họ chỉ là người làm thuê đang hoảng.”

Hoàng Nam dò theo lộ trình xe, phát hiện điểm dừng cuối là một kho hàng nằm trong khu công nghiệp do Khải quản lý. Chúng tôi không đến ngay. Vũ muốn xin lệnh khám xét, còn tôi muốn chờ họ tự di chuyển.

Khang không thích tôi tham gia nguy hiểm.

“Anh không muốn em biến thành người chỉ biết nhìn màn hình và đợi người khác quyết định.”

“Em cũng không muốn anh thành lý do để họ dọa em.”

Hai câu nói va vào nhau. Chúng tôi đứng trong căn bếp chưa kịp lau hết bột mì, giống một cặp vợ chồng bình thường đang cãi về tiền điện. Nhưng ngoài kia, một tập đoàn có hàng nghìn người đang dùng chúng tôi làm quân cờ.

Tối đó, tôi gọi cho cựu kế toán viên của công ty cũ. Cô ấy tên Nhã, từng giúp tôi xác nhận giao dịch Bắc Nam rồi xin nghỉ ngay hôm sau. Nhã gửi một thư mục được mã hóa: “Tất cả chữ ký bị dùng.”

Trong thư mục, chữ ký của tôi xuất hiện trên bảy khoản chuyển tiền. Nhưng ảnh chụp màn hình cho thấy chữ ký được tạo trước khi tôi đăng nhập hệ thống.

Tôi biết cuối cùng mình có bằng chứng. Chỉ còn thiếu người dám đứng trước tòa.

Nhã nhắn: “Tôi sẽ làm chứng, nếu cô đưa em trai tôi ra khỏi hợp đồng lao động giả.”

Tôi hỏi Hoàng Nam. Em trai Nhã đang làm tại một công ty con Tân Cường, bị giữ giấy tờ vì khoản phạt vô lý.

Vũ nói có thể xử lý trong một ngày, nhưng tôi từ chối dùng quyền chủ tịch.

“Hãy hủy hợp đồng theo đúng luật. Đừng biến họ thành món nợ của chúng ta.”

Anh nhìn tôi, rồi gật đầu.

Đêm ấy, Khải công bố cuộc họp khẩn để bãi nhiệm Vũ. Thời gian bỏ phiếu chỉ còn bốn mươi tám giờ.

Đã sao chép liên kết chương