Chương 20
Chương 20
Người phản bội không phải Vũ.
Khải Minh thú nhận anh từng làm cho Quốc Tài, nhưng đã nghỉ sau khi phát hiện hệ thống bị dùng để sửa lệnh. Anh không biết ai đã lấy thẻ nhân viên của tôi.
Hoàng Nam mở bưu phẩm bằng găng tay. Mực đỏ không phải máu, chỉ là loại dùng để đánh dấu hồ sơ. Nhưng dấu vân tay trên thẻ thuộc về người trong đội bảo vệ của Vũ.
Vũ lập tức kiểm tra danh sách. Một vệ sĩ tên Phúc đã nghỉ việc từ tuần trước, mang theo quyền truy cập camera.
“Anh có tin người của mình không?” tôi hỏi.
“Tôi tin người biết mình sai ở đâu. Phúc rời đi không báo cáo.”
Chúng tôi tìm thấy Phúc tại một bến xe. Anh ta không chống cự, chỉ đưa một USB và nói mình bị ép vì em gái đang mắc nợ.
Trong USB là video cuộc gặp giữa Quốc Tài và Khải. Họ bàn chuyện đưa Vũ vào viện tâm thần, dùng chữ ký của tôi để chuyển tiền, rồi bán tập đoàn cho quỹ nước ngoài. Người cắt ghép ảnh của tôi với Vũ là Minh Châu.
Phúc không có bản gốc, nhưng video đủ để xin lệnh khám xét.
Khi cảnh sát đến văn phòng Khải, ông ta đã rời đi. Châu bị giữ lại, vẫn giữ vẻ bình thản.
“Cô nghĩ bảy mươi tám tỷ mua được sự thật?” cô ta hỏi tôi.
“Không. Nó mua thời gian để tôi tìm sự thật.”
Châu cười.
“Cô không biết cha tôi còn giữ thứ gì.”
Tôi biết đó là lời nhử. Nhưng Hoàng Nam phát hiện trong hồ sơ công ty có một khoản bảo hiểm nhân thọ cực lớn mang tên Vũ. Người thụ hưởng là một quỹ do Khải quản lý.
Nếu Vũ chết, Khải nhận tiền. Nếu Vũ sống, Khải có thể dùng hợp đồng để chứng minh anh mất năng lực.
Vũ không nói gì khi đọc.
“Cha tôi ký hợp đồng này?”
“Có thể bị lừa,” tôi đáp.
Anh nhìn tôi.
“Cô luôn tìm cách để tôi không biến thành nạn nhân.”
“Tôi chỉ không thích người khác quyết định số phận của mình.”
Vũ hạ giọng:
“Nếu ngày mai tôi phải từ chức, cô sẽ làm gì?”
“Tôi vẫn giữ cổ phần. Và tôi sẽ không để tập đoàn bị bán.”
“Kể cả khi không có tôi?”
Tôi không trả lời. Bởi câu hỏi ấy không còn giống chuyện doanh nghiệp. Nó giống lời hỏi của một người vừa nhận ra mình có thể mất tất cả lần nữa.