Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 5

Chương 5

Vũ hẹn tôi ở một quán cà phê không có biển hiệu.

Anh đến trước, đặt trên bàn một chiếc máy tính bảng và một bản hợp đồng ba trang. Không hoa, không lời xã giao. Tôi thích điều đó hơn kiểu chủ tịch thường xuất hiện trên truyền thông với nụ cười đã tập trước gương.

“Anh biết tôi là ai từ khi nào?” tôi hỏi.

“Từ lúc cô hỏi về Bắc Nam. Người ngoài chỉ nhìn báo cáo tổng hợp. Người từng kiểm tra dòng tiền mới nhìn đúng mã kho.”

“Vậy anh theo dõi tôi?”

“Tôi xác minh người có thể đứng về phía mình. Không phải theo dõi đời tư.”

Tôi lật hợp đồng. Vũ đề nghị công ty của tôi tham gia hội đồng kiểm tra đặc biệt trong sáu tháng. Đổi lại, anh bảo đảm quyền biểu quyết, phí tư vấn và quyền tiếp cận dữ liệu gốc.

“Anh cần tôi để làm gì?”

“Chú tôi đang biến công ty thành tài sản riêng. Tôi cần một người không mắc nợ họ.”

Tôi bật cười.

“Tôi đang mắc nợ ngân hàng hộ chị họ.”

“Tôi đã xem. Khoản đó có thể hủy nếu chứng minh được chữ ký bị ép.”

Tôi khựng lại. Anh đã biết quá nhiều.

“Anh đừng đụng vào gia đình tôi.”

“Tôi không đụng. Tôi chỉ nói cô không thể đấu một tập đoàn nếu phía sau có người dùng khoản nợ nhỏ để kéo cô xuống.”

Anh đẩy một chiếc USB về phía tôi.

“Đây là bản ghi cuối cùng từ máy chủ của tôi trước tai nạn.”

Tôi mở file. Một đoạn video chỉ có tiếng Quang Khải nói với ai đó: “Đẩy số liệu qua Bắc Nam trước ngày cậu Vũ ký.”

Giọng người còn lại bị nhiễu, nhưng tôi nhận ra người ấy từng ngồi trong phòng tài chính của công ty cũ.

Tôi tắt video.

“Nếu nhận hợp đồng, tôi có quyền rút lui khi phát hiện anh cũng làm sai.”

Vũ nhìn tôi lần đầu hơi lâu.

“Cô nghĩ tôi vô tội vì tôi đẹp trai à?”

“Tôi chưa thấy anh đẹp trai. Tôi thấy anh có khả năng che giấu.”

Khóe môi anh nhúc nhích, gần như một nụ cười.

Tôi ký. Không phải vì anh là chủ tịch, mà vì lần đầu có người đưa tôi một văn bản rõ ràng trước khi nhờ tôi bước vào nguy hiểm.

Khi tôi ra khỏi quán, điện thoại hiện tin nhắn của Khang: “Mẹ muốn em về gấp. Chị Duyên nói em đã lấy tiền công ty.”

Tôi nhìn chữ ký trên hợp đồng, rồi quay lại cánh cửa kính. Vũ vẫn đứng trong bóng tối, như thể anh biết chuyện ở nhà tôi sẽ chỉ là đòn đầu tiên.

Đã sao chép liên kết chương