Chương 14
Chương 14
Tôi đặt tờ vé số lên bàn ăn.
Khang đang thái hành. Con dao dừng giữa thớt.
“Đó là gì?”
“Lý do em mua căn hộ. Lý do em đầu tư. Lý do em không hoảng loạn khi mất việc.”
Anh cầm tờ vé, nhìn con số, rồi nhìn tôi. Không có câu hỏi ngay lập tức. Anh vào tắt bếp, lau tay, ngồi đối diện.
“Em trúng thật?”
“Hơn bảy mươi tám tỷ sau thuế.”
Khang dựa lưng vào ghế. Anh cười một tiếng rất nhỏ, như người không biết nên chúc mừng hay lo lắng.
“Bao lâu rồi?”
“Gần hai tháng.”
“Vậy trong hai tháng đó em nhìn anh tính tiền điện, nhìn mẹ mắng em, nhìn chị Duyên ép anh… mà không nói?”
Tôi cúi đầu.
“Em muốn biết mọi người sẽ đối xử thế nào khi nghĩ em không có gì.”
“Còn anh thì sao?”
“Anh là người duy nhất em sợ mất.”
Khang đứng dậy, đi quanh căn bếp nhỏ. Anh không đập phá, không bỏ đi. Đến khi quay lại, mắt anh đỏ nhưng giọng bình tĩnh.
“Anh không giận vì em có tiền. Anh giận vì em quyết định thay anh rằng anh sẽ phản bội.”
Tôi không thể phản bác.
“Em xin lỗi.”
Anh kéo ghế, ngồi cạnh tôi.
“Số tiền đó là của em. Em muốn dùng thế nào tùy em. Nhưng nếu chúng ta là vợ chồng, hãy cho anh quyền biết những nguy hiểm kéo đến từ nó.”
Tôi kể về Vũ, Tân Cường và cuộc chiến thừa kế. Khang nghe, rồi hỏi câu đầu tiên không liên quan đến số tiền:
“Chủ tịch kia có làm em khó xử không?”
“Anh ấy cần cổ đông. Em cần sự thật.”
“Vậy thì ký hợp đồng rõ ràng. Đừng để người ta dùng một bữa ăn hay ánh mắt để biến thành món nợ.”
Tôi bật cười qua nước mắt.
Khang cất tờ vé vào phong bì, đặt lại trước mặt tôi.
“Anh không giữ. Nhưng từ nay, nếu muốn giúp bếp của anh, hãy đầu tư như nhà đầu tư. Không phải như người vợ cứu chồng.”
Tôi đồng ý.
Đúng lúc ấy, một email được gửi tới cả hội đồng: ảnh tờ vé số của tôi, kèm tiêu đề “Cổ đông bí ẩn mua Tân Cường bằng tiền bất minh”.
Bí mật đã bị phơi ra. Và người đầu tiên gọi cho tôi không phải Khải, mà là Lê Quang Vũ.
“Ngày mai,” anh nói, “chúng ta sẽ để họ nghĩ họ đã thắng.”