Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Tin vị chủ tịch còn sống lan ra trước khi hội đồng kịp họp lại.

Sáng hôm sau, ảnh Vũ xuất hiện trên khắp các trang tin. Một tấm chụp anh bước ra từ khách sạn, một tấm bị cắt ghép để trông như anh ôm một người phụ nữ. Dòng tiêu đề gọi anh là kẻ dàn dựng tai nạn để che giấu khoản nợ cờ bạc.

Minh Châu tổ chức họp báo. Cô ta nói gia đình chỉ muốn bảo vệ hình ảnh tập đoàn, còn việc Vũ xuất hiện là “một màn diễn cần được điều tra”.

Vũ không phản bác ngay. Anh bảo tôi ngồi trong phòng dữ liệu, xem từng tài khoản ảo đăng bài. Hơn một nửa được tạo trong cùng tuần, số điện thoại xác thực thuộc công ty truyền thông của Châu.

“Anh cứ để họ nói vậy sao?” tôi hỏi.

“Nếu phản ứng, họ sẽ kéo tôi vào câu chuyện tình cảm. Nếu im lặng, họ phải tự tạo thêm bằng chứng.”

“Anh giống người đã tính sẵn mười bước.”

“Tôi từng tính. Sau tai nạn, tôi học cách chỉ đi ba bước rồi nhìn đường.”

Câu nói khiến tôi nhớ đến tờ vé trong ngăn tủ. Tiền khiến tôi tưởng mình kiểm soát được tương lai; Vũ hiểu rằng một sự cố nhỏ cũng đủ làm mọi kế hoạch đổ sập.

Chiều đó, Khang gọi. Anh nhận được lời mời làm bếp trưởng cho một chuỗi nhà hàng thuộc Tân Cường. Mức lương gấp ba hiện tại.

“Anh có muốn nhận không?” tôi hỏi.

“Không. Nếu là công ty của người em đang hợp tác, anh muốn tự mở bếp.”

“Em chưa kể với anh chuyện công ty.”

“Anh thấy em đi họp cổ đông trên báo.”

Tôi cứng người.

Khang không hỏi tiền. Anh chỉ nói:

“Em đang giấu chuyện gì thì nói khi sẵn sàng. Nhưng đừng để người khác dùng anh làm điểm yếu của em.”

Đêm đó, một chiếc xe đen dừng trước căn hộ. Người đàn ông trong xe chụp ảnh cửa nhà tôi rồi bỏ đi. Vũ cử bảo vệ đến, nhưng tôi từ chối đưa Khang tới nơi khác.

“Chúng ta không chạy,” tôi nói.

Khang kéo rèm, đặt con dao thái rau vào ngăn kéo rồi cười nhạt.

“Anh chỉ biết nấu ăn. Nếu có ai vào, anh sẽ hỏi họ muốn ăn món gì.”

Tôi bật cười, nhưng tay vẫn lạnh.

Điện thoại rung. Tin nhắn nặc danh chỉ có một câu:

“Cô muốn biết ai ký thay mình không? Hãy đến kho số 17 một mình.”

Tôi không nói cho Vũ. Tôi gọi Hoàng Nam, chuẩn bị một camera bỏ túi và gửi vị trí tự động cho Khang.

Lần đầu tiên, tôi chủ động bước vào một cái bẫy.

Đã sao chép liên kết chương