Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 24

Chương 24

Mất điện chỉ kéo dài mười ba phút, nhưng đủ để một máy chủ biến mất.

Kỹ thuật viên khôi phục từng khu vực. Khang kiểm tra tủ điện, phát hiện bộ chuyển mạch bị tháo vít bằng loại tua vít dùng trong bếp công nghiệp. Anh nhận ra trên tay áo kẻ đột nhập còn dính dầu ăn.

“Người đó không thuộc phòng công nghệ,” anh nói. “Họ từng vào bếp.”

Chúng tôi rà danh sách nhà cung cấp suất ăn. Một công ty mới ký hợp đồng với Tân Cường một tuần trước, do Duyên giới thiệu.

Tôi gọi cho chị họ. Duyên khóc, nói chỉ nhận hoa hồng và không biết công ty ấy làm gì. Tôi không tin hoàn toàn, nhưng lần này cô ấy đưa ngay hợp đồng gốc.

Tên người đại diện là Trần Quốc Tài, không phải một công ty độc lập. Duyên đã bị dùng như bình phong.

Vũ muốn cắt hợp đồng ngay. Tôi đề nghị giữ nguyên và theo dõi dòng tiền.

“Cô vẫn muốn để họ tiến thêm?” anh hỏi.

“Muốn bắt người xây bẫy, phải để họ nghĩ bẫy còn hiệu quả.”

Chúng tôi tạo một máy chủ mồi, chứa bản sao giả của sổ tay. Khải truy cập vào lúc hai giờ sáng. Địa chỉ IP dẫn đến căn biệt thự ngoại ô của ông.

Cảnh sát khám xét, tìm thấy két thép, hồ sơ cổ phần và một cuốn sổ tay thật. Khải không chống cự, chỉ nói:

“Các người không hiểu. Vũ không đủ cứng để lãnh đạo.”

Vũ đứng trước ông.

“Cứng không phải là lấy tiền của người khác.”

Khải nhìn tôi.

“Cô tưởng thắng rồi sao? Tập đoàn còn khoản nợ lớn hơn số tiền cô bỏ ra. Nó sẽ nuốt cô.”

Tôi đáp:

“Tôi không mua tập đoàn. Tôi mua quyền để không ai nuốt công nhân của nó.”

Sau khi Khải bị tạm giữ, hội đồng cần chọn người điều hành. Một nửa đề cử Vũ, nửa còn lại đề cử tôi vì tôi là cổ đông lớn nhất.

Vũ nói trước:

“Hạ An nên giữ ghế giám sát, không phải điều hành.”

Tôi nhìn anh.

“Anh sợ tôi điều hành tệ?”

“Tôi sợ cô dùng tiền để sửa mọi vấn đề.”

Tôi gật đầu. Đó là lý do tôi cũng không muốn ngồi ghế chủ tịch.

Chúng tôi thống nhất lập một hội đồng độc lập, Vũ làm chủ tịch điều hành, tôi giữ quyền kiểm soát minh bạch và quỹ nhân viên.

Khang nhắn tin: “Bếp hôm nay bán hết.”

Tôi mỉm cười. Một cuộc chiến lớn kết thúc bằng hai việc rất nhỏ: một tập đoàn có cơ hội sống tiếp, và một căn bếp bán hết cơm.

Đã sao chép liên kết chương