Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 28

Chương 28

Cuộc bỏ phiếu cuối cùng không diễn ra ở phòng họp.

Tân Cường tổ chức một buổi công khai với công nhân, cổ đông nhỏ và báo chí. Vũ đứng trên sân khấu đơn giản, không có màn hình lớn hay nhạc nền. Tôi ngồi bên cạnh, giữ bản biên bản.

Anh nói:

“Tập đoàn này không thuộc về một gia đình. Nó thuộc về những người đã làm việc để nó tồn tại. Gia đình tôi có thể giữ cổ phần, nhưng không có quyền giấu nợ.”

Khải được mời phát biểu. Ông ta từ chối, nhưng khi nghe công nhân hỏi về lương, ông không còn nói được câu “tái cơ cấu”.

Kết quả bỏ phiếu: Vũ giữ chức chủ tịch, tôi đứng đầu ủy ban minh bạch, quỹ nhân viên nhận quyền biểu quyết một phần. Mọi giao dịch bên liên quan phải công bố.

Không ai vỗ tay lớn. Người ta chỉ thở ra như vừa đặt được một vật nặng xuống.

Sau buổi họp, một cô công nhân trẻ đưa tôi túi bánh.

“Em làm ở kho lạnh. Mẹ em nói nếu mất việc thì về quê. Cảm ơn chị đã hỏi chuyện lương trước khi hỏi cổ phiếu.”

Tôi nhận túi bánh, thấy cổ họng nghẹn.

Vũ đứng cách đó, chờ tôi.

“Anh không cần chờ.”

“Tôi muốn cảm ơn cô.”

“Vì giữ ghế cho anh?”

“Vì không giữ ghế cho tôi.”

Anh đưa tôi một văn bản: quyền biểu quyết của số cổ phần ủy quyền sẽ chuyển dần vào quỹ nhân viên trong năm năm. Vũ không còn là người thừa kế duy nhất, nhưng trở thành người điều hành có trách nhiệm.

Tôi ký xác nhận.

Khang xuất hiện, trên tay cầm hai hộp cơm.

“Một hộp cho cổ đông, một hộp cho chủ tịch. Không tranh nhau.”

Vũ nhận hộp, nhìn nhãn món ăn.

“Tôi nghe nói bếp của anh nổi tiếng.”

“Không nổi tiếng. Chỉ đúng giờ.”

Chúng tôi ngồi ở bậc thềm sau hội trường, ăn cơm giữa những thùng hàng. Không ai trông giống người vừa thắng một cuộc chiến tiền tỷ.

Khang hỏi Vũ:

“Anh có biết nấu không?”

“Tôi biết đun nước.”

“Vậy còn cứu được.”

Tôi bật cười. Lần đầu, vị chủ tịch xuất hiện trong câu chuyện của chúng tôi như một người bình thường.

Tối đó, tôi về nhà mở tủ. Tờ vé số vẫn ở đó, nhưng màu mực đã nhạt.

Tôi chụp nó vào một chiếc hộp, không để trên bàn thờ, không khoe với ai. Nó là cánh cửa, không phải câu trả lời.

Đã sao chép liên kết chương