Bảy Mươi Tám Tỷ Và Vị Chủ Tịch Không Có Người Thừa Kế
2 phút đọc

Chương 21

Chương 21

Vũ bị đình chỉ quyền ký trong ba mươi ngày.

Khải trở thành quyền chủ tịch, nhưng lần này ông không có đủ phiếu để bán tập đoàn. Cổ đông nhỏ đã nhận trái phiếu chuyển đổi từ An Minh. Họ không giàu, nhưng họ biết một vụ bán vội sẽ khiến công nhân mất việc.

Tôi được mời vào hội đồng tạm thời. Phòng họp thay đổi: không còn người cười xã giao, chỉ còn những câu hỏi về lương, kho hàng và hợp đồng vận tải.

Một đại diện công nhân tên Sáu hỏi:

“Nếu hai phe đánh nhau, chúng tôi có được trả lương không?”

Tôi trả lời:

“Đó là câu hỏi đầu tiên cần đưa vào biên bản.”

Khải gọi tôi là người ngoài. Tôi nhắc ông rằng người ngoài đã trả tiền mua khoản nợ để giữ công ty không bị bán tháo.

Trong lúc đó, Khang mở lại bếp. Anh đổi bảng hiệu thành “Bếp Khang — cơm sạch mỗi ngày”, thêm một bảng công khai chi phí nguyên liệu. Khách quay lại vì thấy anh không trốn.

Tôi đến muộn trong một buổi họp, Khang đưa tôi bát canh nóng.

“Em đang làm việc hay chiến tranh?”

“Cả hai.”

“Vậy ăn trước. Người chiến thắng cũng cần cơm.”

Tôi kể anh nghe chuyện Vũ bị đình chỉ. Khang hỏi:

“Anh ta có người nhà không?”

“Có. Nhưng không ai đứng cùng.”

“Vậy em hiểu cảm giác đó.”

Tôi im lặng. Tôi từng nghĩ mình khác Vũ vì có một người chồng ở bên. Nhưng chúng tôi đều biết cảm giác bị người thân biến thành công cụ.

Đêm ấy, tôi nhận được bản ghi từ phòng công chứng. Người sửa di chúc là một công chứng viên đã nghỉ việc. Ông khai được Khải trả tiền để tạo bản giả, nhưng bản gốc do cha Vũ ký lại có một điều khoản bí mật: nếu Vũ bị tước quyền trái pháp luật, cổ phần sẽ chuyển sang quỹ nhân viên.

Điều khoản ấy có thể cứu hàng nghìn người, nhưng cần bản gốc.

Bản gốc đang ở nơi duy nhất Khải chưa thể kiểm soát: chiếc rương trong căn nhà cũ của mẹ Vũ.

Vũ không được phép đi cùng tôi. Tôi và Hoàng Nam đến đó lúc trời chạng vạng.

Cửa nhà mở. Trên sàn có dấu giày ướt, còn chiếc rương đã biến mất.

Đã sao chép liên kết chương