Chương 25
Chương 25
Hội đồng mới bắt đầu bằng một cuộc kiểm toán kéo dài bốn tháng.
Tân Cường không sụp đổ ngay sau khi Khải bị bắt. Các khoản nợ vẫn còn, kho lạnh vẫn xuống cấp, hàng nghìn công nhân vẫn cần lương. Vũ cắt những dự án phô trương, bán máy móc không dùng, giữ lại các tuyến vận tải có lợi nhuận.
Tôi lập quỹ bảo vệ lương, nhưng không bơm tiền vô điều kiện. Mỗi khoản chi đều có biên bản và người chịu trách nhiệm.
Một giám đốc cũ phản đối:
“Cô có bảy mươi tám tỷ, sao không chuyển một lần cho xong?”
“Vì công ty không học được gì nếu chỉ được cứu bằng một lần chuyển khoản.”
Vũ đứng bên cạnh, không can thiệp. Sau cuộc họp, anh nói:
“Cô bắt đầu nói giống một chủ tịch.”
“Tôi tưởng anh không muốn.”
“Tôi không muốn cô trở thành người cô từng ghét.”
Tôi không hỏi người anh từng ghét là ai.
Ở nhà, bà Thuận dọn sang căn hộ nhỏ hơn. Duyên trả lại một phần tiền đã vay và xin làm kế toán cho Bếp Khang. Khang không nhận ngay.
“Chị phải học lại từ đầu,” anh nói. “Không đứng tên thay, không nhận tiền mặt, không nói dối khách.”
Duyên gật đầu. Tôi không biết cô ấy sẽ thay đổi bao lâu, nhưng lần đầu nhìn thấy cô ấy tự cầm một cuốn sổ thu chi.
Minh Châu được tại ngoại chờ xét xử. Cô ta gửi tôi một bức thư, không xin tha thứ, chỉ hỏi tôi có thể cho cô ta cơ hội làm lại trong một công ty không liên quan gia đình.
Tôi chuyển thư cho bộ phận nhân sự. Quyết định không thuộc về tôi.
Vũ dừng trước cửa phòng tôi.
“Cô không cần giữ khoảng cách với tôi nữa.”
“Tôi đang giữ khoảng cách với mọi người.”
“Kể cả chồng cô?”
“Khang là người duy nhất không cần tôi chứng minh.”
Anh gật đầu, rồi đưa tôi một tấm thiệp.
“Cha tôi có quỹ học nghề. Tôi muốn giao cô điều hành.”
“Tôi không nhận quà.”
“Không phải quà. Là trách nhiệm có ngân sách.”
Tôi đọc kế hoạch. Quỹ sẽ đào tạo kỹ thuật viên kho lạnh, phụ bếp và nhân viên vận tải cho con em công nhân.
Tôi ký nhận.
Đêm đó, một bài viết mới xuất hiện: “Cổ đông nữ giấu hàng nghìn tỷ trong quỹ từ thiện.”
Tôi nhìn tiêu đề và biết cuộc chiến ngoài phòng họp chưa kết thúc.