Chương 3
Chương 3
Tôi bắt đầu đi tìm một công ty sắp chết.
Hoàng Nam gửi cho tôi danh sách cổ phần bị cầm cố trên sàn giao dịch riêng. Trong đó có Tân Cường Holdings, tập đoàn vận tải và kho lạnh từng được báo chí gọi là “con tàu không thể chìm”. Ba tháng gần đây, giá cổ phiếu giảm một nửa. Hai thành viên hội đồng quản trị từ chức. Vị chủ tịch trẻ Lê Quang Vũ biến mất sau một tai nạn ngoài khơi Côn Đảo, còn chú ruột anh ta, Lê Quang Khải, tạm thời điều hành.
Tôi không có ý định trở thành người cứu một tập đoàn lớn. Tôi chỉ nhận ra tên Tân Cường trong những phụ lục mình từng kiểm tra. Công ty Bắc Nam, nhà cung cấp ma, có các giao dịch nối thẳng đến một công ty con của Tân Cường.
“Cô muốn mua cổ phần để trả thù người cũ?” Hoàng Nam hỏi.
“Tôi muốn biết họ đã lấy bao nhiêu tiền.”
Ông giúp tôi lập một công ty đầu tư nhỏ. Tôi mua dần cổ phần phổ thông, không để lệnh nào đủ lớn gây chú ý. Sau hai tuần, tôi nắm 4,8 phần trăm. Chưa đủ để có ghế, nhưng đủ để nhận báo cáo và đặt câu hỏi tại đại hội cổ đông.
Ở nhà, Duyên bắt đầu kể với họ hàng rằng tôi bị sa thải vì năng lực kém. Bà Thuận khuyên Khang nên ly thân để khỏi bị “vạ lây”. Khang không cãi mẹ, chỉ lặng lẽ đăng ký một khóa an toàn thực phẩm và tìm mặt bằng nhỏ để bán suất ăn trưa.
Tôi hỏi:
“Anh định mở bếp thật à?”
“Anh không muốn cả đời chỉ sửa máy cho người khác. Nhưng nếu em chưa có việc, mình đi chậm cũng được.”
Tôi muốn nói rằng anh có thể nghỉ việc ngay, nhưng lại thôi. Nếu tôi đưa tiền, ước mơ của anh sẽ trở thành món quà chứ không phải thành quả.
Ngày cổ đông công bố danh sách tài liệu, tôi nhận được một email nặc danh. File đính kèm chỉ có một dòng:
“Đừng mua thêm. Người chủ tịch đã chết, nhưng chữ ký của ông ta vẫn đang ký hợp đồng.”
Tôi mở file. Trong đó là ảnh một bản hợp đồng có chữ ký của Lê Quang Vũ, ghi ngày ký sau thời điểm tai nạn.
Khang thấy tôi ngồi bất động.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi đóng máy.
“Một công ty đang bán thứ không thuộc về họ.”
Anh không hỏi thêm. Nhưng đêm ấy, tôi xóa toàn bộ lịch sử giao dịch khỏi điện thoại và gọi cho Hoàng Nam.
Lần đầu tiên, ông không trả lời ngay. Khi gọi lại, giọng ông thấp hẳn:
“Hạ An, cô vừa chạm vào một cuộc chiến mà người ta từng dùng tai nạn để giải quyết.”