Chương 12
Chương 12
Cuộc điều tra nguồn vốn bắt đầu bằng một cuộc gọi lúc năm giờ sáng.
Người gọi là thanh tra ngân hàng, đề nghị tôi có mặt để giải thích khoản tiền chuyển vào công ty An Minh. Tôi mang toàn bộ hồ sơ Hoàng Nam chuẩn bị, bao gồm hợp đồng ủy thác và chứng nhận nhận thưởng đã được niêm phong.
Thanh tra đọc giấy tờ rất kỹ.
“Chúng tôi không kết luận chị vi phạm. Nhưng có người gửi đơn tố cáo chị dùng tiền trúng thưởng để thao túng cổ phiếu.”
“Tôi mua cổ phần theo giá thị trường.”
“Tôi biết. Nhưng nguồn tố cáo có cả lịch sử giao dịch nội bộ.”
Tôi nhận ra kẻ đứng sau đã có quyền truy cập vào tài khoản môi giới của mình. Khi ra khỏi ngân hàng, Vũ đang đứng dưới hàng cây.
“Anh theo dõi tôi?”
“Tôi bảo vệ nhân chứng.”
“Tôi không phải nhân chứng của anh.”
“Cô là người có thể làm sụp cả hai phe.”
Anh đưa tôi một chiếc điện thoại mới, chỉ cài một ứng dụng liên lạc được mã hóa.
Tại phòng họp Tân Cường, Khải tuyên bố Vũ mất năng lực điều hành vì “tổn thương tâm lý sau tai nạn”. Họ đề nghị tạm đình chỉ quyền ký của anh đến khi có giám định.
Vũ nhìn tôi.
“Họ sẽ dùng chuyện tôi biến mất để khóa mọi tài khoản.”
“Vậy hãy để họ khóa một công ty đã có bản sao dữ liệu.”
Tôi đề nghị chuyển toàn bộ hồ sơ sang kho lưu trữ của hội đồng độc lập. Hoàng Nam phản đối vì quá mạo hiểm, nhưng tôi biết nếu chờ, dữ liệu sẽ biến mất.
Tối đó, tôi về nhà và thấy bà Thuận khóc. Duyên đã nói với bà rằng tôi lấy tiền của nhà chồng để mua cổ phiếu, rồi bỏ rơi Khang.
“Con có thể giải thích,” tôi nói.
Khang lắc đầu.
“Mẹ, nghe An nói đã.”
Tôi không thể nói về tờ vé trước mặt bà. Tôi chỉ đưa ra hợp đồng, lịch sử tài khoản và phần vốn tôi tự có từ trước.
Bà Thuận vẫn nghi ngờ, nhưng lần đầu không kết luận.
Khi mọi người rời đi, Khang hỏi:
“Em còn giấu anh bao nhiêu?”
Tôi nhìn tờ vé trong ngăn tủ, mép giấy đã sờn.
“Một chuyện đủ lớn để thay đổi cách anh nhìn em.”
“Anh đã nhìn em bốn năm. Nếu một tờ giấy làm anh đổi mắt, thì lỗi không ở tờ giấy.”
Tôi muốn nói ngay. Nhưng điện thoại mới rung lên. Tin nhắn từ Vũ:
“Di chúc gốc vừa bị đánh cắp. Người cuối cùng chạm vào két là chồng cô.”