Chương 17
Chương 17
Cuộc họp bãi nhiệm được tổ chức ở tầng cao nhất.
Khải đưa ra ba lý do: Vũ mất tích quá lâu, sức khỏe không ổn định và bị một cổ đông ngoài gia đình chi phối. Người cuối cùng là tôi. Ông ta chiếu ảnh tôi bước ra khỏi ngân hàng, kèm biểu đồ tiền thưởng được tô đỏ.
Tôi giơ tay.
“Tôi đề nghị công bố toàn bộ chứng từ trước khi đánh giá sức khỏe của người khác.”
Khải gõ búa.
“Cổ đông An Minh có thể phát biểu nhưng không có quyền biến cuộc họp thành nơi kể chuyện cá nhân.”
Vũ ngồi cuối phòng, không nói. Anh để tôi trình bày một chuỗi giao dịch cho thấy khoản tiền rút từ quỹ Tân Cường đã chuyển vào công ty truyền thông của Châu. Khi đồ thị hiện lên, vài cổ đông nhỏ đổi chỗ ngồi.
Châu bật dậy.
“Cô ta chỉ có một tờ vé số. Ai biết nó có thật hay không?”
Tôi đặt bản chứng nhận nhận thưởng đã được ngân hàng xác thực lên bàn.
“Tôi không cần mọi người tin tôi giàu. Tôi cần mọi người kiểm tra tiền đã đi đâu.”
Một thành viên hội đồng hỏi Vũ vì sao anh không nói mình còn sống. Vũ trả lời:
“Vì nếu tôi xuất hiện sớm hơn, người giữ hồ sơ sẽ không kịp sao lưu.”
Khải nổi giận, cáo buộc Vũ dàn dựng tai nạn. Hoàng Nam phát video từ camera bến cảng, cho thấy vụ nổ xảy ra trước khi Vũ lên tàu. Người lái tàu đã chết, nhưng bản ghi bảo hiểm vẫn còn.
Cuộc bỏ phiếu bị hoãn vì khẩn cấp pháp lý. Khải ra khỏi phòng, ghé sát tôi.
“Cô có thể cầm tiền và rời đi. Người như cô không thuộc về bàn này.”
“Tôi cũng từng nghĩ vậy. Cho đến khi các ông dùng chữ ký của tôi.”
Khi thang máy đóng lại, Vũ hỏi:
“Cô không sợ à?”
“Có. Nhưng tôi sợ nhất là một ngày nhìn lại, thấy mình đã có đủ tiền để bảo vệ người khác mà chỉ dùng nó để trốn.”
Anh không đáp. Đến bãi xe, một chiếc xe máy lao qua. Vũ kéo tôi sang bên, viên đá đập vào cửa kính phía sau.
Trên mảnh giấy buộc vào viên đá có một con số: 17.
Kho số 17. Nơi Vinh bị tấn công. Nơi chiếc xe vận tải được ghi nhận. Họ đang nhắc tôi rằng họ biết điểm yếu của chúng tôi.
Khang gọi, giọng lạ.
“An, mẹ vừa biến mất khỏi nhà.”