Chương 14
Chương 14 — Người Yêu Giả Hóa Ra Là Vị Hôn Thê
Tối hôm sau, đúng như lời hẹn, Bách Đăng một mình đến công viên trung tâm thành phố khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những ngọn đèn cao áp rải ánh sáng vàng vọt xuống các lối đi rợp bóng cây. Anh bước chậm rãi, các giác quan căng ra hết mức để cảnh giác trước bất cứ động tĩnh bất thường nào xung quanh, một thói quen đã ăn sâu vào bản năng sau hai mươi lăm năm khổ luyện trên núi.
Đi đến khu vực hồ nước nhân tạo giữa công viên, nơi vắng người qua lại nhất vào giờ này, anh nhận ra một bóng người đang đứng đợi sẵn dưới gốc cây cổ thụ, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng toát ra một khí chất lạnh lẽo, sắc bén như dao găm.
"Ngươi chính là Bách Đăng, đệ tử duy nhất của Tiêu Dao Cốc?" Người đàn ông lên tiếng trước, giọng nói trầm đục, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra.
"Đúng vậy. Còn các hạ là ai?" Bách Đăng đáp, đứng lại cách đối phương một khoảng vừa đủ để phòng bị.
Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối dưới tán cây, ánh đèn công viên hắt lên gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh đầy thù hận. "Ta là Tạ Vô Tâm, thủ lĩnh đời hiện tại của Hắc Phong Bang. Có lẽ cái tên môn phái này, sư phụ ngươi chưa từng nhắc đến với ngươi phải không?"
"Sư phụ tôi có nhắc qua, nói rằng đó là một tổ chức từng gây nhiều tội ác trong giới võ lâm trước khi bị đánh bại." Bách Đăng đáp thẳng thắn, không hề nao núng trước ánh mắt đầy sát khí của đối phương.
Tạ Vô Tâm bật cười lạnh, tiếng cười vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của công viên đêm khuya. "Đánh bại. Đúng là cách nói của kẻ chiến thắng. Ngươi có biết, hai mươi lăm năm trước, sư phụ ngươi đã tàn phế sư phụ ta, người từng là thủ lĩnh đời trước của Hắc Phong Bang, khiến ông ấy phải sống những năm tháng cuối đời trong đau đớn tủi nhục, không thể vận dụng nổi một chút công lực nào nữa?"
Bách Đăng khựng lại, hàm siết chặt. Sư phụ chưa từng kể chi tiết đến mức này về trận chiến năm xưa. "Tôi không rõ chi tiết trận chiến đó ra sao, nhưng nếu sư phụ tôi đã ra tay, chắc hẳn phải có lý do chính đáng."
"Lý do chính đáng?" Tạ Vô Tâm gằn giọng, ánh mắt lóe lên tia hận thù không che giấu. "Bọn ta khi đó chỉ muốn tìm một vùng đất để sinh tồn, phát triển môn phái, vậy mà Tiêu Dao Cốc lại nhân danh chính nghĩa can thiệp, phá hỏng toàn bộ kế hoạch, đẩy Hắc Phong Bang vào cảnh suy tàn gần ba thập kỷ nay. Ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi, ngày mà truyền nhân duy nhất của Tiêu Dao Cốc phải tự mình gánh chịu hậu quả từ những gì sư phụ hắn đã gây ra."
"Ông muốn gì? Nếu là chuyện ân oán giữa hai môn phái, tôi sẵn lòng đối mặt, nhưng xin đừng lôi kéo những người vô can khác vào chuyện này." Bách Đăng nói, giọng cứng rắn, trong đầu nghĩ ngay đến Gia Khuê và gia đình cô.
Tạ Vô Tâm nhếch môi cười nhạt. "Yên tâm, ta không có hứng thú với những người vô can, thứ ta muốn là một trận quyết đấu sòng phẳng với ngươi, để rửa sạch nhục nhã năm xưa của Hắc Phong Bang. Nhưng ta cũng biết, ngươi vừa mới bén rễ ở thành phố này, có nhiều thứ để mất hơn ta tưởng. Vậy nên, ta sẽ cho ngươi thời gian chuẩn bị, coi như một chút tôn trọng dành cho truyền nhân của kẻ địch cũ."
"Ông định thách đấu khi nào?" Bách Đăng hỏi, giọng bình tĩnh trở lại dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang.
"Khi nào ta thấy thời cơ chín muồi, ngươi sẽ được thông báo." Tạ Vô Tâm đáp, quay người chuẩn bị rời đi, nhưng rồi dừng lại, ném thêm một câu cảnh cáo lạnh lùng. "Nhưng nhớ này, Bách Đăng, dù ta hứa không động đến người vô can, không có nghĩa là những kẻ khác trong Hắc Phong Bang cũng giữ lời hứa đó. Ngươi nên tự bảo vệ những gì mình trân trọng, trước khi quá muộn."
Nói xong, Tạ Vô Tâm biến mất vào bóng tối với tốc độ nhanh đến kinh ngạc, để lại Bách Đăng đứng một mình giữa công viên vắng lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng tim mình đập chậm dần trở lại sau cơn đối đầu.
Anh đứng lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ phẳng lặng phản chiếu ánh đèn thành phố. Câu chuyện về trận chiến giữa Tiêu Dao Cốc và Hắc Phong Bang năm xưa, hóa ra không đơn giản như những gì sư phụ từng kể, ẩn chứa nhiều tầng lớp phức tạp về ân oán mà có lẽ chính sư phụ cũng chưa từng muốn anh biết hết.
Trên đường về, điện thoại anh reo lên, là cuộc gọi từ Gia Khuê, giọng cô đầy lo lắng vọng ra từ đầu dây bên kia. "Anh sao rồi? Có chuyện gì không? Sao lâu vậy chưa thấy anh về?"
"Tôi ổn, đang trên đường về đây." Bách Đăng đáp, cố giữ giọng bình thản để không khiến cô thêm lo lắng.
Về đến biệt thự, Gia Khuê đã đứng đợi sẵn ở cổng, vừa thấy anh liền chạy ra, ánh mắt kiểm tra khắp người anh xem có bị thương tích gì không. "Rốt cuộc người đó là ai? Nói gì với anh?"
Bách Đăng kéo cô vào trong nhà, kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với Tạ Vô Tâm, không giấu diếm bất cứ chi tiết nào, kể cả lời cảnh báo đầy hàm ý về những kẻ khác trong Hắc Phong Bang có thể không giữ lời hứa như thủ lĩnh của họ.
Nghe xong, Gia Khuê tái mặt, hai tay nắm chặt lấy tay áo Bách Đăng. "Vậy nghĩa là chúng ta, và cả gia đình em, đều có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào sao?"
"Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra." Bách Đăng nói, giọng kiên quyết, tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô để trấn an. "Từ giờ, tôi sẽ cẩn trọng hơn nữa trong việc bảo vệ cô và gia đình. Nhưng cô cũng cần đề phòng, không nên đi đâu một mình, đặc biệt là vào ban đêm."
Gia Khuê gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Bách Đăng, cô cảm thấy phần nào yên tâm hơn. "Anh có nghĩ, ông ta sẽ giữ lời hứa không động đến người vô can không?"
"Tôi không dám chắc hoàn toàn, những kẻ mang trong lòng thù hận sâu sắc như vậy thường khó lường trước được hành động." Bách Đăng đáp thành thật. "Nhưng tôi tin, dù chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua, giống như những khó khăn trước đây."
Đêm đó, sau khi tiễn Gia Khuê về phòng, Bách Đăng đứng một mình ngoài ban công khu nhà khách, tay lấy điện thoại gọi cho trạm kiểm lâm để nhờ chuyển lời báo tin cho sư phụ về cuộc gặp gỡ vừa rồi. Anh cần biết thêm về sự thật đằng sau trận chiến năm xưa, để có thể chuẩn bị tốt nhất cho những gì sắp phải đối mặt, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người anh đã bắt đầu coi như gia đình thứ hai của mình giữa thành phố xa lạ này.
Xa xa, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một bóng người khác lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện giữa hai người từ một khoảng cách an toàn, sau đó rút điện thoại ra gọi báo cáo lại cho Lương Khắc Bình, xác nhận rằng kế hoạch khơi lại mối thù xưa giữa hai môn phái đã bắt đầu có tác dụng như dự tính.
Sáng hôm sau, tin nhắn phản hồi từ trạm kiểm lâm gửi đến, chuyển lời của Huyền Vân đạo trưởng. Bách Đăng mở ra đọc ngay giữa bàn ăn sáng, Gia Khuê ngồi cạnh, ánh mắt cũng dán chặt vào màn hình điện thoại.
"Sư phụ nói gì vậy?" Cô hỏi, giọng nôn nóng.
Bách Đăng đọc to nội dung tin nhắn được người trực trạm ghi lại nguyên văn lời sư phụ dặn. "Trận chiến năm xưa, không đơn thuần chỉ vì tranh giành đất đai như lời Tạ Vô Tâm nói. Thủ lĩnh cũ của Hắc Phong Bang khi đó đã ép buộc dân làng dưới núi phải giao nộp con gái cho hắn làm thiếp, sư phụ ta không thể đứng nhìn nên mới ra tay can thiệp. Trận chiến ấy, sư phụ hắn tự chuốc lấy hậu quả vì hành vi sai trái của mình, không phải lỗi của ai khác. Con cứ yên tâm đối mặt với sự thật, đừng để lời lẽ của kẻ thù làm lung lay ý chí. Nếu cần, sư phụ sẽ xuống núi trợ giúp."
Nghe xong, Gia Khuê thở phào nhẹ nhõm phần nào. "Vậy là sư phụ anh ra tay vì chính nghĩa thật, không phải vì tranh chấp tầm thường như Tạ Vô Tâm nói."
"Đúng vậy." Bách Đăng gật đầu, thở ra một hơi dài như vừa trút được tảng đá đè trên ngực từ tối qua. "Nhưng dù lý do gì đi nữa, Tạ Vô Tâm rõ ràng không quan tâm đến đúng sai, ông ta chỉ muốn trả thù. Tôi cần chuẩn bị thật kỹ cho cuộc đối đầu sắp tới."
"Anh cần luyện tập gì không? Em có thể sắp xếp để anh có không gian và thời gian cần thiết." Gia Khuê hỏi, giọng đầy quan tâm.
"Cảm ơn cô, nhưng quan trọng nhất bây giờ là giữ tinh thần vững vàng, và đảm bảo an toàn cho cô cùng gia đình." Bách Đăng đáp, nắm nhẹ tay cô qua mặt bàn. "Võ công tôi luyện suốt hai mươi lăm năm không phải để khoe khoang, mà chính là để bảo vệ những người tôi trân trọng vào những lúc như thế này."
Gia Khuê nhìn anh, trong ánh mắt cô, nỗi lo lắng dần được thay thế bằng một niềm tin vững chắc vào người đàn ông đang ngồi trước mặt, người mà chỉ vài tuần trước cô còn chưa hề quen biết, nhưng giờ đây đã trở thành chỗ dựa tinh thần quan trọng nhất trong cuộc sống đầy biến động của cô.