Người Yêu Giả Hóa Ra Là Vị Hôn Thê
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Người Yêu Giả Hóa Ra Là Vị Hôn Thê

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau buổi sáng định mệnh trong khu vườn, cuộc sống của Bách Đăng và Gia Khuê tạm thời trôi qua trong bình yên hiếm hoi, dù cả hai đều ngầm hiểu rằng đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão. Bách Đăng vẫn duy trì việc luyện tập nghiêm ngặt mỗi sáng, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối đầu với Tạ Vô Tâm mà anh biết chắc sẽ đến bất cứ lúc nào.

Buổi tối thứ Sáu, khi Gia Khuê cùng Bách Đăng vừa rời khỏi một buổi tiệc ra mắt sản phẩm mới của công ty tại một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, vừa bước ra đến bãi đậu xe ngầm vắng vẻ, không khí bỗng trở nên lạnh lẽo khác thường.

"Cẩn thận." Bách Đăng khẽ nói, một tay kéo Gia Khuê lùi lại sau lưng mình, mắt quét nhanh khắp không gian bãi xe tối om chỉ được chiếu sáng bởi vài ngọn đèn neon yếu ớt.

Từ trong bóng tối giữa các hàng xe đậu san sát, hơn chục bóng người lần lượt xuất hiện, bao vây thành một vòng tròn khép kín xung quanh hai người. Dẫn đầu là Tạ Vô Tâm, gương mặt lạnh lùng đầy sát khí, phía sau ông ta là những cao thủ Hắc Phong Bang trong trang phục đen tuyền, mỗi người đều mang theo binh khí lận trong người.

"Bách Đăng, thời cơ đã đến." Tạ Vô Tâm lên tiếng, giọng vang vọng khắp bãi xe trống trải. "Ta đã cho ngươi đủ thời gian chuẩn bị, giờ là lúc giải quyết ân oán năm xưa giữa hai môn phái."

"Ông nói sẽ không động đến người vô can, nhưng lại mang theo cả một nhóm người vây quanh Gia Khuê thế này sao?" Bách Đăng hỏi, giọng đanh lại, thân hình khẽ hạ thấp vào tư thế thủ.

"Ta chỉ mang họ đến để đảm bảo ngươi không có ý định bỏ chạy hay nhờ người ngoài can thiệp." Tạ Vô Tâm đáp, phất tay ra hiệu cho đồng bọn lùi ra một khoảng cách nhất định. "Trận này, chỉ có ta và ngươi đối đầu trực tiếp, những người khác sẽ không can dự, đó là quy tắc danh dự cuối cùng còn sót lại trong Hắc Phong Bang."

Gia Khuê nắm chặt tay Bách Đăng, giọng run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Anh, em sẽ gọi bảo vệ khách sạn ngay."

"Đừng." Bách Đăng khẽ lắc đầu, mắt vẫn không rời khỏi Tạ Vô Tâm. "Nếu can thiệp thêm người ngoài, chỉ khiến tình hình thêm phức tạp và nguy hiểm hơn cho những người không biết võ công. Cô lùi ra xa, đứng sau chiếc xe kia, để tôi xử lý."

Gia Khuê do dự, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Bách Đăng, cuối cùng cô cũng gật đầu, lùi về phía sau một chiếc xe tải đậu gần đó, tim đập thình thịch lo lắng dõi theo từng cử động của người mình yêu.

Tạ Vô Tâm cởi bỏ áo khoác ngoài, để lộ bộ trang phục luyện công gọn gàng bên trong, tay rút ra một thanh đoản đao sáng loáng. "Bắt đầu thôi, Bách Đăng. Hãy cho ta thấy, đệ tử duy nhất của Tiêu Dao Cốc mạnh đến đâu."

Bách Đăng hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ nội lực tích lũy suốt hai mươi lăm năm luyện tập vào từng đường gân thớ thịt, ánh mắt trở nên sắc bén khác thường. "Xin thỉnh giáo."

Tạ Vô Tâm lao lên trước, thanh đoản đao vung ra một đường chém nhanh như chớp nhắm thẳng vào yết hầu đối phương. Bách Đăng nghiêng người tránh né trong gang tấc, đồng thời phản công bằng một cú đá tạt ngang nhắm vào cổ tay cầm đao của đối thủ. Tạ Vô Tâm thu đao về, xoay người né tránh, cả hai lập tức lao vào một cuộc giao đấu dồn dập, tiếng va chạm giữa quyền cước và binh khí vang lên chan chát khắp bãi xe ngầm.

Những cao thủ Hắc Phong Bang đứng vòng ngoài quan sát, không ai can thiệp, nhưng ánh mắt tất cả đều lộ rõ sự kinh ngạc trước tốc độ và uy lực của các chiêu thức Bách Đăng thi triển, khác hẳn với những gì họ tưởng tượng về một môn phái đã mai một suốt nhiều thập kỷ.

Trận chiến kéo dài, Tạ Vô Tâm quả nhiên xứng danh thủ lĩnh một đời Hắc Phong Bang, các chiêu thức của ông ta hiểm độc, tàn nhẫn, nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng trên cơ thể đối phương. Có lúc, lưỡi đoản đao sượt qua vai Bách Đăng, để lại một vết cắt dài rướm máu, nhưng anh vẫn không hề nao núng, càng đánh càng thể hiện rõ sự tinh thông tuyệt kỹ mà sư phụ đã dồn hết tâm huyết truyền dạy.

Gia Khuê đứng nấp sau chiếc xe tải, hai tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi chứng kiến Bách Đăng phải hứng chịu một đòn tấn công hiểm hóc. Cô muốn lao ra giúp đỡ, nhưng biết rõ bản thân chỉ có thể khiến tình hình thêm rối ren, đành nghiến răng đứng nhìn, âm thầm cầu nguyện cho anh.

Đến hồi thứ ba mươi của trận đấu, Bách Đăng nhận ra một sơ hở nhỏ trong chiêu thức của Tạ Vô Tâm, một khoảnh khắc chớp nhoáng khi ông ta vung đao quá đà, để lộ toàn bộ phần sườn không có gì che chắn. Không bỏ lỡ cơ hội, Bách Đăng dồn toàn bộ nội lực vào một chiêu thức tuyệt kỹ cuối cùng mà sư phụ chỉ truyền dạy cho anh trong những buổi luyện tập gian khổ nhất, tung ra một chưởng lực mạnh mẽ đánh thẳng vào sườn đối phương.

Tạ Vô Tâm bật ngược ra sau, va mạnh vào một chiếc xe hơi đậu gần đó, thanh đoản đao rơi khỏi tay, kêu lên một tiếng đau đớn. Ông ta gượng đứng dậy, máu rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt vẫn không hề khuất phục.

"Ngươi... quả nhiên xứng đáng là truyền nhân của Tiêu Dao Cốc." Ông ta nói, giọng vừa đau đớn vừa có phần nể phục. "Nhưng đừng tưởng chuyện này đã kết thúc. Hắc Phong Bang còn nhiều cách khác để đòi lại công bằng."

"Nếu ông đã thua trong một trận đấu công bằng, tôi mong ông giữ đúng lời hứa danh dự, không lôi kéo người vô can vào chuyện này nữa." Bách Đăng nói, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh dù cơ thể đã thấm mệt sau trận chiến kéo dài.

Tạ Vô Tâm im lặng một lúc, rồi ra hiệu cho đồng bọn rút lui, ánh mắt trước khi rời đi vẫn còn ánh lên một tia thù hận chưa nguôi. "Lần này ta thua, nhưng ân oán giữa hai môn phái vẫn chưa thể coi là kết thúc chỉ bằng một trận đấu."

Đám người Hắc Phong Bang lặng lẽ rút lui vào bóng tối, để lại bãi xe ngầm trống trải với chỉ còn Bách Đăng đang thở dốc và Gia Khuê vội vàng chạy đến bên anh, nước mắt lưng tròng vì lo lắng.

"Anh có sao không? Vai anh chảy máu rồi kìa!" Cô hoảng hốt kiểm tra vết thương trên vai anh.

"Không sao, chỉ là vết xước ngoài da thôi." Bách Đăng trấn an cô, dù cơn đau vẫn âm ỉ nơi vết cắt. "Chúng ta thắng rồi, ít nhất là trận này."

Gia Khuê ôm chầm lấy anh, không quan tâm đến việc quần áo có thể dính máu, chỉ đơn giản muốn cảm nhận anh vẫn còn ở đó, an toàn bên cạnh cô. "Em sợ lắm, thật sự rất sợ khi phải đứng nhìn anh chiến đấu như vậy."

"Xin lỗi vì đã khiến cô phải chứng kiến cảnh này." Bách Đăng ôm lấy cô, giọng dịu dàng. "Nhưng tôi hứa, tôi sẽ luôn bảo vệ được cô, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."

Cả hai đứng ôm nhau giữa bãi xe ngầm vắng lặng, ánh đèn neon yếu ớt hắt xuống hai bóng hình quấn quýt, một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau cơn bão vừa quét qua, dù cả hai đều hiểu rằng, lời cảnh báo cuối cùng của Tạ Vô Tâm cho thấy đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi thử thách còn cam go hơn nữa đang chờ đợi phía trước.

Về đến biệt thự, Gia Khuê nhất quyết tự tay băng bó vết thương trên vai Bách Đăng, dù anh nhiều lần trấn an rằng bản thân có thể tự chữa trị bằng vài loại thảo dược quen thuộc. Cô ngồi cạnh anh trong phòng khách, tay run run thoa thuốc sát trùng lên vết cắt, ánh mắt vẫn còn dư âm hoảng sợ từ trận chiến vừa chứng kiến.

"Em thật sự không ngờ trận đấu lại khốc liệt đến vậy." Cô nói, giọng vẫn còn run. "Nhìn anh bị thương, em cảm thấy bất lực kinh khủng, chỉ có thể đứng nhìn mà không giúp được gì."

"Cô đã giúp tôi rất nhiều rồi." Bách Đăng đáp, nắm lấy bàn tay đang run của cô. "Chỉ cần biết cô an toàn, đứng đó chờ đợi tôi, đã là nguồn động lực lớn nhất giúp tôi có thể dồn hết sức lực chiến đấu đến cùng."

Ông Đường Khắc Nguyên, nghe tin từ quản gia báo lại, vội vàng chạy xuống phòng khách, gương mặt đầy lo lắng khi thấy vết thương trên vai Bách Đăng. "Có cần gọi bác sĩ đến khám không? Vết thương này có sâu lắm không?"

"Cảm ơn bác, chỉ là vết xước nhẹ, con tự xử lý được." Bách Đăng đáp, cố nở một nụ cười trấn an. "Bác đừng quá lo lắng."

Ông Khắc Nguyên ngồi xuống, thở dài nhìn hai người, ánh mắt đầy suy tư. "Bác đã nghe Gia Khuê kể sơ qua về Hắc Phong Bang. Bác sẽ liên lạc lại với Huyền Vân huynh đệ, xem có cần hỗ trợ gì thêm không. Chuyện này không thể để con một mình gánh vác mãi được."

"Cảm ơn bác đã quan tâm, nhưng con nghĩ, đây vẫn là chuyện con cần tự mình giải quyết trước." Bách Đăng đáp, giọng kiên định. "Con không muốn kéo thêm ai vào vòng nguy hiểm này."

Đêm đó, sau khi mọi người đã yên giấc, Gia Khuê vẫn nán lại bên Bách Đăng trong phòng khách, ngón tay khẽ vuốt lại lớp băng gạc quấn vội trên vai anh, cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau không cần nói thêm lời nào. Không ai trong phòng khách đêm đó biết rằng, đâu đó trên chiếc điện thoại của một vị khách qua đường tại bãi xe khách sạn, đoạn video ghi lại trận chiến vừa rồi đang lặng lẽ tải lên mạng, chỉ chờ trời sáng là sẽ kéo cả hai vào một cơn bão hoàn toàn khác.

Đã sao chép liên kết chương