Chương 22
Chương 22 — Người Yêu Giả Hóa Ra Là Vị Hôn Thê
Trước ngày Huyền Vân đạo trưởng trở về núi Vô Danh, ông ngỏ ý muốn có một buổi trò chuyện riêng với cả Bách Đăng và Gia Khuê, không có sự hiện diện của ai khác, tại chính khu vườn nơi tình cảm giữa hai người đã chính thức nảy nở.
"Có một chuyện, ta nghĩ đã đến lúc cần nói rõ với hai con, để hai con hiểu trọn vẹn về cội nguồn của mối lương duyên này." Huyền Vân đạo trưởng mở lời, giọng trầm ngâm khác hẳn vẻ hài hước thường ngày.
Gia Khuê và Bách Đăng ngồi xuống, chăm chú lắng nghe, cảm nhận được sự nghiêm túc bất thường trong giọng nói của ông.
"Bách Đăng, con vẫn luôn nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi được ta nhặt về nuôi dưỡng, đúng không?" Huyền Vân đạo trưởng hỏi.
"Vâng, sư phụ từng kể con được tìm thấy ở chân núi khi còn đỏ hỏn." Bách Đăng đáp, hai tay siết chặt lấy nhau trên đầu gối, linh cảm rằng còn nhiều điều về thân thế của mình chưa từng được biết đến.
"Đêm ta tìm thấy con, trời có một hiện tượng kỳ lạ, sao chổi vụt qua bầu trời đúng vào khoảnh khắc ta bế con lên từ bậc đá lạnh giá." Huyền Vân đạo trưởng kể, giọng đầy hoài niệm. "Là người tu luyện nhiều năm, bổn môn Tiêu Dao Cốc vốn có một môn thuật xem thiên tượng đoán vận mệnh được truyền lại qua nhiều đời chưởng môn, dùng để dự đoán những sự kiện trọng đại. Đêm đó, ta đã bấm một quẻ, và quẻ tượng hiện lên báo rằng đứa trẻ này, sau này sẽ gắn liền vận mệnh với một cơ duyên lớn dưới chân núi, một mối lương duyên có thể hóa giải được một món nợ ân oán cũ của giang hồ."
Gia Khuê nghe đến đây, không khỏi kinh ngạc. "Vậy là bác đã biết trước, ngay từ khi anh Bách Đăng còn là một đứa trẻ sơ sinh, rằng sẽ có mối lương duyên này sao?"
"Ta chỉ biết mơ hồ qua quẻ tượng, chưa thể khẳng định chắc chắn điều gì." Huyền Vân đạo trưởng đáp. "Nhưng khi gặp lại Khắc Nguyên huynh đệ trong chuyến công tác định mệnh ấy, biết tin con gái ông ấy vừa chào đời cùng năm với Bách Đăng, ta cảm nhận được một sự trùng hợp kỳ lạ khó tả, như thể quẻ tượng năm xưa đang dần được ứng nghiệm. Chính vì vậy, ta mới đề nghị lời hứa hôn ước, không chỉ đơn thuần vì tình bạn, mà còn vì linh cảm về một duyên phận đã được sắp đặt từ trước."
"Vậy còn việc sư phụ chọn đúng thời điểm con hai mươi lăm tuổi để đẩy con hạ sơn, cũng là do quẻ tượng sao?" Bách Đăng hỏi, dần ghép nối được toàn bộ câu chuyện.
"Đúng vậy." Huyền Vân đạo trưởng gật đầu. "Quẻ tượng năm xưa còn chỉ rõ, khi đứa trẻ ấy tròn hai mươi lăm tuổi, chính là thời điểm thích hợp nhất để duyên phận được khai mở trọn vẹn, sớm quá hay muộn quá đều có thể khiến mọi chuyện lệch hướng. Đó là lý do vì sao suốt bao năm qua, dù nhiều lần muốn nói rõ sự thật, ta vẫn kiên nhẫn chờ đợi đến đúng thời điểm mới hành động, dù phải dùng đến cách gài bẫy có phần ma mãnh để đẩy con xuống núi."
Bách Đăng im lặng một lúc lâu, hai bàn tay buông lỏng dần trên đầu gối như thể vừa đặt xuống một gánh nặng vô hình đã mang theo suốt hai mươi lăm năm. Cả cuộc đời mình, ngay từ những giây phút đầu tiên được tìm thấy trên núi, hóa ra đã được gắn liền với một lời tiên đoán huyền bí như vậy, mà đến tận hôm nay anh mới được biết.
"Sư phụ à, vậy nếu như quẻ tượng năm xưa không ứng nghiệm, nếu như con và Gia Khuê không thật lòng yêu thương nhau, sư phụ định làm sao?" Anh hỏi, một câu hỏi mà anh cảm thấy cần phải đặt ra để hiểu trọn vẹn triết lý sống của sư phụ mình.
Huyền Vân đạo trưởng mỉm cười, ánh mắt đầy thâm thúy. "Nếu vậy, ta sẽ để hai con tự do lựa chọn con đường riêng, không hề ép buộc. Quẻ tượng chỉ là một gợi ý về khả năng, về cơ duyên, chứ không phải một mệnh lệnh bắt buộc phải tuân theo. Ta tin vào duyên phận, nhưng ta tin nhiều hơn vào sự lựa chọn chân thành của trái tim con người. Nếu hai con không thật lòng yêu nhau, dù quẻ tượng có nói gì đi nữa, ta cũng sẽ không ép uổng hạnh phúc của các con."
Gia Khuê nghe đến đây, khẽ gật đầu, lòng bàn tay đang nắm tay Bách Đăng siết lại thêm một chút. "Cảm ơn bác, vì đã cho chúng con cơ hội tự mình khám phá và lựa chọn, thay vì áp đặt một cách cứng nhắc."
"Ta chỉ mong hai con luôn trân trọng những gì mình đang có, dù nó bắt nguồn từ sự sắp đặt của số phận hay từ chính sự lựa chọn của bản thân." Huyền Vân đạo trưởng nói, đứng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời như đang hoài niệm về cả một hành trình dài đã qua. "Tối nay ta sẽ ở lại dùng bữa cùng cả nhà, sáng mai ta trở về núi. Nhưng ta tin, từ nay về sau, con đường của hai con sẽ luôn tràn ngập ánh sáng, giống như cái tên Bách Đăng mà ta đã đặt cho con từ những ngày đầu tiên."
Tối hôm đó, cả gia đình tổ chức một bữa tiệc chia tay ấm cúng, đầy ắp tiếng cười và những lời chúc phúc chân thành. Ông Đường Khắc Nguyên đích thân xuống bếp phụ giúp chuẩn bị vài món ăn truyền thống mà ông nhớ Huyền Vân đạo trưởng từng yêu thích thời trẻ, còn Bảo Trân cùng Tuấn Kiệt cũng được mời đến góp vui, mang theo không khí rộn ràng trẻ trung cho buổi tối đáng nhớ.
"Bác Huyền Vân ơi, cháu nghe Bách Đăng kể bác dạy võ nghiêm khắc lắm, có thật vậy không ạ?" Tuấn Kiệt tò mò hỏi, tay vẫn không ngừng gắp thức ăn mời mọi người.
Huyền Vân đạo trưởng bật cười sảng khoái. "Nghiêm khắc là cần thiết, nhưng ta chưa bao giờ khắc nghiệt vô cớ. Bách Đăng từ nhỏ đã ngoan ngoãn, chăm chỉ, ta chỉ cần dẫn dắt đúng hướng là đủ."
"Vậy chắc bác cũng dạy cho anh Bách Đăng cách nấu ăn ngon vậy đó, tối nào anh ấy cũng khoe tài nấu vài món rừng núi cho tụi cháu ăn thử." Bảo Trân góp lời, khiến cả bàn tiệc bật cười rôm rả.
Gia Khuê ngồi cạnh Bách Đăng, nhìn khung cảnh gia đình và bạn bè quây quần ấm áp, tay lặng lẽ tìm tay anh dưới gầm bàn. Cô nhớ lại buổi tối đầu tiên gặp Bách Đăng, khi anh còn là một chàng trai lạ lẫm ngơ ngác giữa phố xá, không ngờ chỉ vài tháng sau, anh đã trở thành trung tâm của một gia đình ấm áp đầy ắp tình yêu thương như thế này.
"Nào, nâng ly chúc mừng cho tương lai hạnh phúc của hai đứa, và chúc Huyền Vân huynh đệ thượng lộ bình an trở về núi." Ông Khắc Nguyên đứng dậy, nâng ly rượu, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc trọn vẹn hiếm khi thấy được kể từ ngày vợ ông qua đời.
Cả bàn tiệc đồng loạt nâng ly, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp phòng khách, một khoảnh khắc bình yên và ấm áp đánh dấu sự khép lại trọn vẹn của một hành trình đầy sóng gió, đồng thời mở ra một chương mới tươi sáng hơn cho tất cả những người có mặt trong căn phòng ấy tối hôm đó.
Sau bữa tiệc, khi mọi người đã lần lượt ra về, Gia Khuê nán lại giúp dọn dẹp cùng Bách Đăng trong gian bếp, cả hai vừa làm vừa trò chuyện rôm rả về những kỷ niệm đã qua kể từ ngày đầu gặp gỡ đầy trớ trêu tại nhà hàng sang trọng ấy.
"Anh có nhớ, ngày đầu tiên em kéo anh vào giả làm bạn trai, anh còn ngơ ngác chẳng hiểu 'bạn trai giả' là gì không?" Gia Khuê cười, vừa lau chén vừa hỏi.
"Nhớ chứ, lúc đó tôi còn tưởng cô nhờ tôi đóng một vai diễn nào đó trong một vở kịch." Bách Đăng cười đáp, ánh mắt đầy hoài niệm. "Ai ngờ vở kịch giả tạo ấy lại dẫn tôi đến với hạnh phúc thật sự của cả cuộc đời mình."
Gia Khuê tựa vào vai anh, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn bếp ấm áp. "Em cũng vậy. Em chưa từng nghĩ, một quyết định bốc đồng để thoát khỏi buổi xem mắt phiền phức, lại trở thành khởi đầu cho câu chuyện đẹp nhất đời em."
Cả hai đứng lặng bên nhau trong gian bếp ấm cúng một lúc lâu, tay vẫn ngập trong bọt xà phòng, không ai buồn rửa nốt chỗ chén đĩa còn lại, ngoài kia đêm đã khuya nhưng chẳng ai muốn là người đầu tiên cất lời "đi ngủ thôi".
Sáng hôm sau, khi sương còn giăng mỏng trên những bụi hoa trong sân, Bách Đăng đứng nhìn sư phụ mình xốc lại túi vải đơn sơ lên vai, dáng vẻ y hệt cái buổi sáng hai mươi lăm năm trước ông từng bồng một đứa trẻ đỏ hỏn lên từ bậc đá lạnh giá. Người đã dành trọn tâm huyết nuôi dạy anh suốt hai mươi lăm năm, giờ đây chuẩn bị trở về với cuộc sống ẩn cư quen thuộc nơi núi rừng, để lại trong anh một mớ cảm xúc khó gọi tên, vừa biết ơn, vừa lưu luyến, vừa tự hào về hành trình mà cả hai thầy trò đã cùng nhau trải qua.
"Sư phụ, con hứa sẽ thường xuyên về thăm núi, và sẽ luôn giữ vững những gì sư phụ đã dạy dỗ." Bách Đăng nói, giọng nghẹn ngào khi tiễn sư phụ ra cổng biệt thự.
"Ta tin con." Huyền Vân đạo trưởng đáp, vỗ vai học trò lần cuối trước khi quay người bước đi, dáng vẻ vẫn nhẹ nhàng thanh thoát như một vị tiên nhân giữa chốn phàm trần, để lại phía sau hai người trẻ tuổi đang đứng nắm tay nhau, sẵn sàng viết tiếp câu chuyện tình yêu của chính mình giữa lòng thành phố phồn hoa.