Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sương chưa tan hết trên dãy núi Sơn Lang khi Lữ Yên Chi đã đứng giữa bãi đất trống sau nhà, tay siết chặt một thanh gỗ dài, mắt nhắm lại để lắng nghe.

Đây là bài tập nàng tự đặt ra cho mình từ năm mười hai tuổi: không dùng mắt, chỉ dùng linh giác — thứ giác quan đặc biệt chảy trong huyết mạch của tộc sói, cho phép nàng cảm nhận được hơi thở, nhịp tim, thậm chí cả sự chân thành hay giả dối trong lòng người khác trước khi họ kịp mở miệng. Gió sớm mang theo mùi lá thông ẩm, mùi khói bếp nhà ai đó nhóm sớm, và một mùi quen thuộc đang tiến lại gần từ phía đông.

"Ngũ đệ dậy sớm vậy?" nàng hỏi mà không quay đầu lại, khóe miệng hơi nhếch lên.

Tiếng bước chân khựng lại sau lưng nàng vài giây, rồi một giọng nói trẻ con vẫn còn ngái ngủ vang lên, có phần bất ngờ. "Chị lúc nào cũng biết trước là sao?"

"Vì em giẫm phải cành khô ở khúc quanh, và vì em luôn mang theo mùi bánh nếp trộm được từ bếp." Yên Chi mở mắt, quay lại nhìn cậu em út của mình — mười lăm tuổi, tóc rối bù, tay còn cầm một miếng bánh cắn dở. Đã từng có thời cả năm anh em nuôi của nàng đều dậy sớm thế này, ngồi quanh bãi đất trống nghe nàng "diễn giải" linh giác như một trò chơi. Đã từng có thời Ngũ đệ chạy theo sau nàng khắp cánh rừng, gọi "chị Yên Chi" cả trăm lần một ngày.

Giờ thì cậu chỉ đứng đó, ánh mắt tránh né, như thể chính cậu cũng không hiểu vì sao mình lại ra đây vào giờ này.

"Con Tiểu Yến bảo em không nên... không nên gần chị nhiều quá trước lễ." Cậu nói xong thì cúi đầu, có vẻ hối hận ngay khi lời vừa buông ra. "Em không có ý gì đâu, chị đừng để bụng."

Yên Chi im lặng một lúc. Linh giác của nàng, dù nhạy đến đâu, cũng không thể phân tích được lý do đằng sau một câu nói ngây thơ như thế. Nhưng nàng cảm nhận rõ ràng có gì đó không ổn — một lớp sương mỏng phủ lên cảm xúc của Ngũ đệ, như thể cậu đang nhìn nàng qua một tấm kính mờ, chứ không phải bằng đôi mắt trong veo của đứa em từng nắm tay nàng băng qua suối mỗi mùa lũ.

"Không sao," nàng đáp, giọng nhẹ nhàng hơn cả nàng tưởng. "Về ăn sáng đi, kẻo tộc trưởng mắng."

Cậu bé gật đầu, quay lưng chạy đi mà không ngoái lại — điều trước đây chưa từng xảy ra.

Yên Chi đứng một mình giữa bãi đất trống, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau rặng thông. Còn bảy ngày nữa là đến Lễ Chọn Bạn Đời — nghi lễ mà mọi con nuôi nữ của tộc trưởng Tộc Sói Bão Tố phải trải qua khi tròn mười tám tuổi: đứng trước toàn tộc, chọn lấy một trong số các con trai nuôi của tộc trưởng làm bạn đời, để giữ vững huyết mạch và quyền lực trong nội bộ. Một tập tục đã tồn tại qua bao đời, không ai từng đặt câu hỏi, kể cả nàng.

Ít nhất là cho đến một năm trước.

Nàng chạm tay vào túi áo, nơi có một mảnh giấy gấp nhỏ, nét chữ đã mờ vì được mở ra đọc lại quá nhiều lần. Không cần mở ra, nàng cũng thuộc lòng từng dòng.

*"Yên Chi, ta đã hỏi thăm được ngày lễ của các ngươi. Nếu ngươi thật sự không muốn bị ép buộc, ta sẽ đến. Ta chỉ cần một lời — dù là lời từ chối."*

Ký tên: Bạch Lang khách.

Nàng chưa từng gặp mặt thật của người gửi thư, chỉ biết đó là một thương nhân — hay có thể là một sứ giả — nàng tình cờ gặp gỡ tại phiên chợ biên giới gần một năm trước, khi Tộc Sói Bão Tố còn giao thương với vài vùng lân cận trước khi mọi việc trở nên căng thẳng. Người ấy có đôi mắt sâu như đêm không trăng, giọng nói trầm và chắc như đá núi, và một cách nhìn nàng khiến nàng cảm thấy — lần đầu tiên trong đời — mình được nhìn thấy trọn vẹn, không phải như một quân cờ trong ván cờ hôn nhân của tộc, mà như một con người.

Họ đã viết thư qua lại gần một năm, qua một đường dây bí mật mà nàng không dám hỏi kỹ, sợ biết quá nhiều sẽ khiến giấc mơ mong manh ấy vỡ tan.

Tiếng chuông báo giờ ăn sáng vang lên từ đại sảnh chính, kéo nàng về thực tại. Nàng gấp lại mảnh giấy, cất vào trong áo sát ngực, rồi bước về phía ngôi nhà lớn nơi cả gia đình tộc trưởng dùng bữa.

Đại sảnh nhà tộc trưởng Quách Bạch Hải sáng nay đông đủ hơn thường lệ. Năm người con trai nuôi của ông — từ Thiết Phong, anh cả oai nghiêm ít nói, đến Ngũ đệ vừa gặp ngoài bãi đất trống — đều đã ngồi vào chỗ. Và giữa họ, như một đóa hoa được cắm khéo léo vào đúng vị trí đẹp nhất, là Trữ Tiểu Yến.

Cô ta không phải con cái trong nhà. Tiểu Yến vốn chỉ là một a hoàn được tộc trưởng nhận vào phủ từ ba năm trước, sau khi cha mẹ ruột của cô ta — theo lời kể — chết trong một trận dịch bệnh ở vùng biên. Nhưng ba năm qua, không hiểu bằng cách nào, cô ta đã len lỏi vào mọi ngóc ngách của gia đình này, từ việc pha trà buổi sáng cho tộc trưởng đến việc ngồi cạnh bàn ăn của cả năm người con trai.

"Muội chào tỷ tỷ," Tiểu Yến cất tiếng ngay khi thấy Yên Chi bước vào, giọng ngọt như mật nhưng ánh mắt lướt qua nàng chỉ trong một tích tắc, đủ để Yên Chi cảm nhận được thứ gì đó lạnh lẽo ẩn sau nụ cười ấy.

Linh giác của nàng lại một lần nữa mách bảo có điều bất thường — nhưng cũng như những lần trước, cảm giác ấy mơ hồ, như đang cố nhìn xuyên qua một làn khói hương thoang thoảng quanh người Tiểu Yến. Một mùi hương lạ, ngọt nhưng không giống bất kỳ loại hoa cỏ nào Yên Chi từng biết trong cả cánh rừng quanh dãy Sơn Lang.

"Chào muội," Yên Chi đáp, ngồi xuống chỗ của mình — nay đã bị đẩy ra tận cuối bàn, cách xa cha nuôi và các anh em.

Bữa sáng diễn ra trong bầu không khí là lạ mà nàng đã quen dần suốt nửa năm qua: những câu chuyện cười chỉ Tiểu Yến và các anh em hiểu, những cái liếc mắt qua lại như một mật mã riêng, và Yên Chi — người từng là trung tâm của cả gia đình này — giờ chỉ còn là một khán giả câm lặng.

Tộc trưởng Quách Bạch Hải, người đàn ông từng có ánh mắt sắc như dao, giờ ngồi đầu bàn với vẻ mệt mỏi không giấu nổi. Ông ăn ít, nói ít hơn, và đôi khi Yên Chi bắt gặp ông nhìn nàng với một thoáng áy náy kỳ lạ, như thể có điều gì ông muốn nói nhưng không thể.

"Cha," Thiết Phong lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, "còn bảy ngày nữa là đến lễ. Con đã chuẩn bị xong phần nghi thức của mình."

"Tốt." Tộc trưởng gật đầu, giọng khàn đục. "Yên Chi, con thế nào?"

Cả bàn ăn như khựng lại một nhịp. Yên Chi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cha nuôi. "Con vẫn ổn, cha. Con sẽ làm tròn nghĩa vụ của mình."

Nàng không nói dối — chỉ là nàng chưa nói hết sự thật. Bởi trong lòng nàng, "nghĩa vụ" và "lựa chọn thật sự" đã tách thành hai con đường khác nhau từ lâu, và nàng biết đến ngày lễ ấy, nàng sẽ phải đưa ra quyết định lớn nhất đời mình.

Sau bữa sáng, khi mọi người đã tản đi, Yên Chi tìm đến gian bếp nhỏ phía sau, nơi nhũ mẫu Đinh Thị Lệ — người đã nuôi nàng từ tấm bé, còn trước cả khi tộc trưởng chính thức nhận nàng làm con nuôi — vẫn đang lúi húi với nồi cháo sáng.

"Vú," nàng gọi khẽ, ngồi xuống bên bếp lửa.

Đinh Thị Lệ ngẩng lên, đôi mắt già nua nheo lại nhìn nàng một lúc lâu trước khi lên tiếng. "Con lại thức khuya viết thư nữa phải không?"

Yên Chi giật mình, nhưng nhũ mẫu chỉ mỉm cười, không truy hỏi thêm — bà là người duy nhất trong phủ biết về sự tồn tại của "Bạch Lang khách", và cũng là người duy nhất chưa từng khuyên nàng từ bỏ.

"Vú," Yên Chi hạ giọng, "vú có thấy dạo này bọn Nhị ca, Tam đệ, Tứ đệ, Ngũ đệ... có gì khác không?"

Nụ cười trên môi nhũ mẫu chợt tắt. Bà đảo mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng gần như thì thầm. "Con có ngửi thấy mùi hương lạ quanh con bé Tiểu Yến không?"

"Con có," Yên Chi đáp, tim đập nhanh hơn. "Nhưng con không nhận ra đó là hương gì. Nó... che đi thứ gì đó."

"Vú cũng không biết là hương gì," Đinh Thị Lệ nói, tay vẫn khuấy nồi cháo nhưng ánh mắt đã đổi khác, nghiêm trọng hẳn. "Nhưng vú sống đủ lâu để biết, có những mùi hương trên đời này không phải để làm đẹp, mà để che giấu."

Yên Chi im lặng, những mảnh ghép rời rạc trong đầu bắt đầu cố gắng xếp lại với nhau nhưng chưa thành hình. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía đại sảnh nơi Tiểu Yến vừa cười nói với Tam đệ, tay khẽ chạm vào cánh tay cậu ta một cách tự nhiên đến mức không ai để ý.

Còn bảy ngày nữa.

Nàng không biết rằng, ngay lúc ấy, trong một căn phòng nhỏ khuất sau vườn sau, Trữ Tiểu Yến đang ngồi trước một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong là những lọ hương liệu nhỏ xíu màu hổ phách, mỉm cười một mình với gương mặt hoàn toàn khác — lạnh lùng, tính toán, không còn dấu vết của sự ngọt ngào giả tạo ban nãy.

"Còn bảy ngày," cô ta lẩm bẩm, ngón tay vuốt ve một lọ hương liệu như vuốt ve một báu vật. "Đủ thời gian để hoàn tất mọi thứ."

Đã sao chép liên kết chương