Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Một cuốn sổ tay," Địch Bách Dương lặp lại, ngồi trong thư phòng riêng cùng Yên Chi và Lăng Phong, ba người quây quần quanh chiếc bàn gỗ phủ đầy sách cổ. "Nếu đúng như vú nuôi của vương phi nói, đây có thể là manh mối quan trọng nhất chúng ta có được từ trước đến nay."

Cuốn sách cổ nằm giữa hàng chục cuốn khác được Địch Bách Dương mang ra từ khu vực sâu nhất của thư viện hoàng gia — nơi lưu giữ những tài liệu từ thời lập quốc Bạch Lang, phần lớn đã ố vàng và giòn đến mức phải lật giở hết sức thận trọng. Ánh nến trên bàn lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa sổ, khiến những cái bóng của ba người in dài trên tường đá.

"Nhưng chúng ta không thể cử người đến tận Tộc Sói Bão Tố để lấy trộm một cuốn sổ tay," Lăng Phong nói, giọng đầy trăn trở. "Điều đó sẽ bị coi là hành động xâm phạm chủ quyền của một tộc khác, có thể gây ra hậu quả ngoại giao nghiêm trọng, nhất là khi chúng ta chưa có bằng chứng cụ thể nào để biện minh cho hành động ấy."

"Chàng nói đúng," Yên Chi đồng tình, dù trong lòng không khỏi thất vọng. "Chúng ta cần một cách tiếp cận khác."

Địch Bách Dương trầm ngâm một lúc, rồi mở một trong những cuốn sách cổ đang xếp chồng trên bàn — một cuốn sách về dược thảo và các loại độc dược hiếm có được lưu truyền qua nhiều thế hệ trong thư viện hoàng gia Bạch Lang.

"Trong khi chờ đợi tìm cách tiếp cận cuốn sổ tay ấy, thần nghĩ chúng ta nên tìm hiểu từ một hướng khác," ông nói, lật giở từng trang sách cũ kỹ. "Vương phi, ngài có thể mô tả chi tiết hơn về mùi hương lạ mà ngài từng ngửi thấy quanh Tiểu Yến không? Bất kỳ chi tiết nào, dù nhỏ nhất."

Yên Chi nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng thật chính xác. "Nó ngọt, nhưng không giống bất kỳ loại hoa nào con biết. Có một chút... cay nồng ẩn dưới lớp ngọt ấy, như thể có gì đó đang bị che giấu. Và nó luôn đậm hơn vào những lúc cô ta ở gần các anh em con nhất."

Địch Bách Dương gật đầu, tiếp tục lật sách, ánh mắt chăm chú tìm kiếm điều gì đó. Sau một hồi lâu, ông dừng lại ở một trang giấy đã ố vàng, nét chữ viết tay cổ xưa gần như phai mờ.

"Đây," ông nói, giọng có phần phấn khích. "Nghe kỹ đoạn này: 'Rễ cây Huyễn Hương, mọc sâu trong những khu rừng cấm hiểm trở, khi bào chế đúng cách sẽ tạo ra một loại hương liệu có khả năng làm tê liệt tạm thời linh giác của tộc sói, đồng thời gây ra cảm giác si mê ám ảnh không thể tự kiểm soát đối với người xức hương ấy. Loại dược liệu này đã bị cấm sử dụng từ nhiều thế hệ trước, sau khi gây ra một vụ thao túng chính trị nghiêm trọng khiến cả một tiểu quốc sói sụp đổ.' Đây có lẽ chính là thứ hương liệu vương phi đang miêu tả."

Yên Chi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Huyễn Hương... có lẽ đó là cái tên cổ xưa của thứ mà vú Lệ và con vẫn quen gọi là hương dụ hoặc, chỉ là chúng con không biết gốc gác thật sự của nó." Nàng khẽ rùng mình. "Vậy đây không phải chỉ là chuyện tình cảm cá nhân. Đây là một loại vũ khí thao túng có chủ đích, đã từng được sử dụng để lật đổ cả một tiểu quốc."

"Chính xác," Địch Bách Dương xác nhận, gương mặt trở nên nghiêm trọng. "Nếu Tiểu Yến thực sự đang sử dụng loại hương liệu này, động cơ của cô ta không đơn thuần là muốn có được tình cảm của một trong năm người con trai nuôi. Đây có thể là một âm mưu lớn hơn nhiều, nhắm đến quyền lực thực sự trong Tộc Sói Bão Tố."

Lăng Phong đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra xa. "Nếu đúng như vậy, cô ta không chỉ nguy hiểm đối với gia đình nàng, Yên Chi. Cô ta có thể là mối đe dọa với cả sự ổn định của khu vực này, nếu tham vọng của cô ta vượt ra ngoài phạm vi một tộc nhỏ."

"Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể," Yên Chi nói, giọng kiên quyết. "Không thể chỉ dựa vào một đoạn ghi chép cổ xưa và cảm nhận của linh giác để buộc tội một người, ngay cả khi thiếp tin chắc điều đó là sự thật."

"Vương phi nói rất phải," Địch Bách Dương gật đầu tán thành. "Thần từng chứng kiến không ít trường hợp trong lịch sử Bạch Lang, khi những cáo buộc thiếu bằng chứng xác đáng đã bị chính đối phương lật ngược lại thành vũ khí, khiến người tố cáo trở thành kẻ bị nghi ngờ vu khống. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra, đặc biệt khi đối thủ của chúng ta rõ ràng đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh vi."

"Vương phi nói đúng," Địch Bách Dương đồng ý. "Thần sẽ tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về loại dược liệu này — cách nhận biết dấu vết của nó trên cơ thể người bị ảnh hưởng, cách nó có thể được phát hiện qua các phương pháp giám định. Nếu chúng ta có thể tìm ra một cách khoa học để chứng minh sự tồn tại của Huyễn Hương, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi."

Trong những ngày tiếp theo, Địch Bách Dương dành phần lớn thời gian trong thư viện hoàng gia, lục tìm qua hàng trăm cuốn sách cổ để tìm hiểu thêm về Huyễn Hương. Yên Chi, dù bận rộn với công việc triều chính, cũng tranh thủ mọi khoảnh khắc rảnh rỗi để hỗ trợ ông, đối chiếu các ghi chép cổ với những gì nàng nhớ được từ trải nghiệm thực tế.

"Đây," Địch Bách Dương chỉ vào một đoạn văn khác trong một cuốn sách khác, giọng đầy phấn khích, "một ghi chép từ hai thế hệ trước đề cập đến cách phát hiện dấu vết của Huyễn Hương — nó để lại một lớp cặn mờ nhạt, gần như vô hình, trên các vật dụng tiếp xúc trực tiếp với hương liệu trong thời gian dài, như quần áo, đồ trang sức, hay các vật chứa nhỏ. Lớp cặn này chỉ có thể được phát hiện dưới ánh sáng đặc biệt, được tạo ra bằng cách đốt một loại đá quý hiếm gọi là Nguyệt Thạch."

"Vậy nếu chúng ta có được vật dụng nào đó Tiểu Yến từng dùng để cất giữ hương liệu, chúng ta có thể chứng minh được sự tồn tại của nó bằng phương pháp này?" Yên Chi hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.

"Đúng vậy," Địch Bách Dương xác nhận. "Nhưng chúng ta cần Nguyệt Thạch — một loại đá cực kỳ hiếm, chỉ được tìm thấy ở một vài mỏ đá sâu trong lãnh thổ phía bắc Bạch Lang, nơi địa hình hiểm trở đến mức ngay cả thợ mỏ lành nghề cũng phải mất nhiều ngày mới có thể tiếp cận được những mạch đá quý ấy. Thần sẽ xin phép điện hạ cử người đi tìm kiếm ngay."

Yên Chi gật đầu, cảm thấy một tia hy vọng mới mẻ nhen nhóm trong lòng. Lần đầu tiên kể từ khi rời Tộc Sói Bão Tố, nàng cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến việc vạch trần sự thật, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để giải cứu những người anh em nàng vẫn thương yêu khỏi sự thao túng tàn nhẫn ấy.

"Có một điều nữa thần muốn nhắc vương phi," Địch Bách Dương nói thêm, giọng trầm xuống. "Nếu Huyễn Hương thật sự lợi hại như những gì sách cổ ghi lại, chúng ta cần thận trọng gấp bội trong mọi hành động sắp tới. Kẻ nắm trong tay một thứ vũ khí từng lật đổ cả một tiểu quốc sẽ không dễ dàng bị đánh bại chỉ bằng vài bằng chứng rời rạc. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện, không chỉ để vạch trần, mà còn để đảm bảo an toàn cho tất cả những người liên quan — đặc biệt là vương phi và gia đình cũ của người."

Lăng Phong đặt tay lên vai Yên Chi, ánh mắt đầy quyết tâm. "Ta hứa với nàng, chúng ta sẽ không hành động vội vàng. Chúng ta sẽ chờ đến khi có đủ bằng chứng để đánh một đòn quyết định, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho đối phương phản công."

Đêm đó, khi viết thư hồi âm cho Đinh Thị Lệ, nàng cẩn thận không tiết lộ quá nhiều chi tiết, chỉ dặn dò nhũ mẫu tiếp tục quan sát thật kỹ lưỡng nhưng tuyệt đối không được mạo hiểm, đồng thời cố gắng ghi nhớ bất kỳ chi tiết nào về những vật dụng Tiểu Yến thường xuyên sử dụng để cất giữ đồ đạc cá nhân.

*"Vú ơi, con đã tìm ra manh mối quan trọng. Xin vú giữ gìn sức khỏe và sự an toàn của bản thân trên hết. Con sẽ sớm tìm ra cách đưa sự thật ra ánh sáng, nhưng con cần thêm thời gian. Xin vú tin tưởng con."*

Nàng gửi bức thư đi, lòng nặng trĩu lo lắng cho sự an toàn của nhũ mẫu, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm hơn bao giờ hết. Cuộc chiến thầm lặng giữa nàng và Tiểu Yến đang bước vào một giai đoạn mới — giai đoạn của bằng chứng khoa học, thay vì chỉ là những nghi ngờ mơ hồ.

Trước khi tắt nến đi ngủ, nàng đứng trước gương một lúc lâu, nhìn vào đôi mắt phản chiếu của chính mình. Cô gái từng đứng chôn chân giữa quảng trường, bị cả gia đình quay lưng, giờ đây đang đứng ở trung tâm của một cuộc điều tra có thể thay đổi vận mệnh của cả hai vùng đất. Nàng không còn là nạn nhân thụ động chờ đợi số phận định đoạt nữa — nàng đang chủ động viết nên câu chuyện của chính mình, từng bước một, bằng chính đôi tay và khối óc của bản thân.

Đã sao chép liên kết chương