Chương 14
Chương 14 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Đội thăm dò được Địch Bách Dương cử đến vùng núi phía bắc trở về sau mười ngày, mang theo ba viên Nguyệt Thạch thô, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay nhưng lấp lánh một ánh sáng bàng bạc kỳ lạ dưới ánh nến.
Đoàn thợ mỏ được cử đi đã phải vượt qua ba ngọn đèo hiểm trở và một khu vực thường xuyên có lở đất để đến được mỏ đá cổ, nơi từ nhiều thế hệ trước, tổ tiên của họ đã ghi lại vị trí chính xác trong các bản đồ cũ lưu giữ tại thư viện hoàng gia. Việc tìm được ba viên Nguyệt Thạch, dù nhỏ bé, đã là một thành tựu không nhỏ, và Địch Bách Dương không giấu được sự phấn khích khi cầm chúng trên tay.
"Chúng ta cần một vật dụng nào đó của Tiểu Yến để thử nghiệm," ông nói, đặt các viên đá lên bàn một cách cẩn trọng. "Nhưng ngay cả khi có Nguyệt Thạch, thần e rằng chúng ta vẫn còn thiếu mảnh ghép quan trọng nhất."
Đúng lúc đó, một tin tức khác đến tai Yên Chi, khiến mọi kế hoạch tạm gác lại. Chử Đình Vũ, trong lúc rà soát định kỳ danh sách các thương nhân ngoại tộc đang lưu trú tại Nguyệt Ảnh Thành theo đúng quy trình an ninh thường lệ, đã phát hiện một điều bất thường.
"Thần phát hiện một thương nhân tên Uông Bách Nghị, tự xưng chuyên buôn dược liệu, nhưng khi thần cho người kiểm tra kỹ lưỡng hơn giấy tờ xuất xứ của ông ta, phát hiện một số chi tiết không khớp với hồ sơ thương mại chính thức của vùng biên giới mà ông ta tự nhận là quê quán," Đình Vũ báo cáo trong một cuộc họp riêng với Lăng Phong và Yên Chi. "Thêm vào đó, người này đã có nhiều cuộc gặp gỡ bất thường với một số quan viên cấp thấp trong triều, đặc biệt là những người từng có biểu hiện bất mãn vì không được thăng chức."
Yên Chi và Lăng Phong trao đổi ánh mắt đầy ý nghĩa. "Ông có thể cho người theo dõi kỹ hơn người này không?" Lăng Phong hỏi.
"Thần đã cho người âm thầm giám sát từ ba ngày trước," Đình Vũ đáp. "Nhưng thần muốn xin ý kiến điện hạ trước khi có hành động cụ thể hơn, vì nếu ông ta thực sự chỉ là một thương nhân bình thường, hành động vội vàng có thể gây ra rắc rối ngoại giao không đáng có với vùng biên giới ông ta tự nhận là quê quán."
"Ông làm đúng," Lăng Phong nói. "Tiếp tục giám sát kín đáo, nhưng đừng để ông ta biết mình đang bị theo dõi. Ta muốn biết chính xác ông ta đang làm gì và vì ai."
Sau khi Đình Vũ rời đi, Yên Chi quay sang Lăng Phong, giọng đầy lo lắng. "Chàng nghĩ người này có liên quan đến Tiểu Yến không?"
"Ta không dám khẳng định chắc chắn," Lăng Phong đáp, "nhưng thời điểm quá trùng hợp để có thể bỏ qua. Một thương nhân lạ mặt xuất hiện ngay sau khi những tin đồn về nàng bắt đầu lan rộng trong triều, chủ động tiếp cận những quan viên bất mãn — đây không phải là hành vi của một thương nhân dược liệu bình thường."
Trong những ngày tiếp theo, Đình Vũ báo cáo thêm nhiều chi tiết đáng ngờ: Uông Bách Nghị thường xuyên gửi những bức thư nhỏ qua một mạng lưới người đưa tin phức tạp, thay vì sử dụng dịch vụ chuyển phát chính thức của thương đoàn — một dấu hiệu rõ ràng của việc cố tình che giấu nội dung liên lạc. Ông ta cũng tỏ ra đặc biệt quan tâm đến các cuộc trò chuyện liên quan đến vương phi, thường khéo léo lái câu chuyện về hướng nghi ngờ xuất thân của nàng mỗi khi có cơ hội.
"Thần tin ông ta chính là nguồn gốc của phần lớn tin đồn đang lan truyền trong triều," Đình Vũ kết luận trong buổi báo cáo thứ ba. "Nhưng thần vẫn chưa tìm được bằng chứng trực tiếp liên kết ông ta với bất kỳ ai ở Tộc Sói Bão Tố."
"Chúng ta cần bắt được ông ta đang thực hiện một hành động cụ thể," Yên Chi nói, suy nghĩ một lúc. "Nếu ông ta đang gửi báo cáo cho ai đó, có lẽ chúng ta nên tìm cách chặn một trong những bức thư ấy."
"Đó chính xác là điều thần đang cố gắng thực hiện," Đình Vũ đáp, "nhưng ông ta rất cẩn trọng. Mỗi lần gửi thư, ông ta đều thay đổi người đưa tin và địa điểm giao nhận, khiến việc theo dõi trở nên khó khăn hơn nhiều."
"Ông ta hành động như một người đã được huấn luyện bài bản về cách che giấu tung tích," Địch Bách Dương nhận xét, vẻ mặt trầm ngâm. "Điều này càng củng cố thêm nghi ngờ của thần rằng ông ta không đơn thuần chỉ là một tay sai bình thường, mà đã được chuẩn bị kỹ lưỡng cho nhiệm vụ này từ trước khi đặt chân đến Bạch Lang."
"Vậy chúng ta cần kiên nhẫn hơn," Lăng Phong kết luận. "Đình Vũ, tiếp tục giám sát, và báo cáo ngay lập tức nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ông ta sắp thực hiện một hành động quan trọng."
Trong lúc cuộc điều tra tại Bạch Lang đang tiến triển chậm rãi nhưng chắc chắn, ở Tộc Sói Bão Tố, một diễn biến quan trọng khác cũng đang âm thầm xảy ra.
Thiết Phong, sau nhiều tuần quan sát kín đáo, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để lẻn vào căn nhà kho bí ẩn trong một đêm Tiểu Yến rời phủ để đến thị trấn gần đó — có lẽ để gặp gỡ một đầu mối liên lạc khác. Anh đã chuẩn bị sẵn một chiếc chìa khóa được rèn phỏng theo hình dáng ổ khóa anh quan sát được từ trước, dùng chính kỹ năng rèn kim loại điêu luyện của mình.
Anh đứng lặng một lúc trước cánh cửa, lắng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh bằng chính linh giác sói của mình trước khi tra chiếc chìa khóa tự chế vào ổ khóa. Bàn tay anh, vốn quen với việc cầm búa rèn hơn là những công việc đòi hỏi sự tinh tế, run nhẹ khi xoay chiếc chìa khóa — không phải vì sợ hãi, mà vì gánh nặng của điều anh sắp khám phá, biết rằng một khi đã bước qua cánh cửa này, sẽ không còn đường lùi.
Ổ khóa bật mở với một tiếng cách khẽ, và Thiết Phong đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước vào trong bóng tối đặc quánh của căn nhà kho. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với một thứ mùi hương ngọt lạ quen thuộc — chính là thứ mùi anh đã ngửi thấy quanh Tiểu Yến vô số lần — xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của anh, mạnh đến mức khiến anh phải nín thở trong giây lát.
Bên trong căn nhà kho tối tăm, ẩm mốc, anh phát hiện một chiếc rương gỗ nhỏ được giấu kỹ dưới một tấm ván sàn có thể tháo rời. Mở chiếc rương ra, anh thấy hàng chục lọ hương liệu nhỏ màu hổ phách và sẫm màu, cùng một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ — chính là cuốn sổ mà Đinh Thị Lệ đã nhắc đến trong thư gửi Yên Chi.
Tim đập thình thịch, Thiết Phong lật nhanh qua vài trang, thấy những ghi chép chi tiết về liều lượng, thời gian sử dụng, và cả tên của từng người trong gia đình anh — bao gồm cả tên của chính anh, với những ghi chú tỉ mỉ về mức độ "kháng cự" và kế hoạch tăng dần liều lượng.
Anh không dám lấy toàn bộ cuốn sổ vì sợ bị phát hiện ngay lập tức, nhưng anh đã kịp xé lấy vài trang quan trọng nhất, nhét vào trong áo, trước khi cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ như cũ và rời khỏi nhà kho, tim vẫn còn đập loạn nhịp vì sợ hãi và phẫn nộ xen lẫn.
Anh biết, giờ đây, anh đã có bằng chứng thật sự đầu tiên — không còn là những nghi ngờ mơ hồ, mà là chữ viết tay của chính Tiểu Yến, ghi lại một cách chi tiết âm mưu thao túng cả gia đình anh. Nhưng anh cũng biết, đây là lúc nguy hiểm nhất — nếu Tiểu Yến phát hiện ra sự mất tích của vài trang giấy, cô ta chắc chắn sẽ đề phòng, thậm chí có thể ra tay trước để bịt miệng anh.
Đêm đó, Thiết Phong không ngủ được, ngồi một mình trong phòng, nhìn những trang giấy xé vội dưới ánh nến, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được bằng chứng, vừa nặng trĩu vì biết con đường phía trước sẽ đầy hiểm nguy hơn bao giờ hết.
Anh quyết định, ngay khi có cơ hội an toàn nhất, anh sẽ tìm cách gửi những bằng chứng này đến Yên Chi ở Bạch Lang — dù anh biết, việc liên lạc trực tiếp với nàng lúc này có thể khiến anh trở thành mục tiêu bị nghi ngờ đầu tiên nếu Tiểu Yến phát hiện ra sự phản bội của anh.
Vấn đề là, anh không có cách nào để liên lạc trực tiếp với Bạch Lang mà không đi qua hệ thống thư từ chính thức của tộc — thứ mà anh ngờ rằng đã bị Tiểu Yến âm thầm giám sát từ lâu, ít nhất là những bức thư liên quan đến Yên Chi. Anh cần tìm một con đường khác, một người trung gian đáng tin cậy có thể qua lại giữa hai vùng đất mà không gây nghi ngờ.
Ngồi một mình trong bóng tối, anh siết chặt những trang giấy xé vội trong tay, lòng dâng lên một quyết tâm mới. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, anh biết mình không thể quay đầu lại nữa — không phải chỉ vì lời thề với Yên Chi, mà vì chính lương tâm của một người anh cả đã để cả gia đình mình rơi vào vòng thao túng suốt gần một năm trời mà không hề hay biết.
Anh nghĩ ngay đến Đinh Thị Lệ — người duy nhất trong phủ mà anh biết chắc chắn vẫn giữ liên lạc bí mật với Yên Chi. Nhưng tiếp cận nhũ mẫu vào lúc này, khi Tiểu Yến đang cảnh giác cao độ, có thể sẽ khiến cả hai người đều gặp nguy hiểm nếu bị phát hiện. Anh quyết định chờ thêm vài ngày, để tình hình lắng xuống, trước khi tìm cách bí mật trao đổi với bà.