Chương 9
Chương 9 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Thiết Phong theo sau bóng dáng Tiểu Yến đến sát cửa căn nhà kho, nhưng chỉ kịp thấy cô ta bước vào trong và đóng cửa lại trước khi anh có thể đến gần hơn. Anh đứng nép sau một đống củi, cố lắng nghe qua khe hở của vách gỗ cũ kỹ, nhưng chỉ nghe được tiếng lục đục mơ hồ, không rõ ràng.
Vài phút sau, cửa kho mở ra, và một người đàn ông lạ mặt — không phải người trong tộc — bước ra, khoác áo choàng sẫm màu che kín gương mặt, nhanh chóng biến mất vào bóng tối theo hướng ra khỏi lãnh địa tộc.
Thiết Phong đứng chết lặng. Ai đó ngoài tộc đang liên lạc với Tiểu Yến vào giữa đêm khuya, theo cách bí mật đến vậy — điều này không thể là ngẫu nhiên.
Anh định bước ra đối chất ngay lập tức, nhưng rồi kìm lại, nhận ra rằng nếu hành động vội vàng lúc này, anh có thể đánh mất cơ hội tìm ra toàn bộ sự thật. Anh cần thêm bằng chứng, không chỉ là một cuộc gặp gỡ bí ẩn trong đêm.
Anh lặng lẽ rút lui, trở về phòng mình với đầu óc ngổn ngang suy nghĩ, quyết định sẽ tiếp tục theo dõi một cách kín đáo hơn trong những ngày tới.
Nằm trên giường, anh nhìn lên trần nhà, cố gắng ghép nối các mảnh sự kiện lại với nhau. Nếu Tiểu Yến thực sự đang liên lạc với một thế lực bên ngoài, mục đích của cô ta là gì? Nếu chỉ đơn thuần muốn trở thành một trong những người vợ được sủng ái nhất của một trong năm anh em, cô ta đâu cần phải giữ bí mật đến mức nguy hiểm như vậy. Phải có một mục tiêu lớn hơn nhiều đang ẩn giấu phía sau vẻ ngoài dịu dàng, phục tùng mà cô ta luôn thể hiện trước mặt cả gia đình.
Anh nhớ lại cách Tiểu Yến luôn khéo léo len vào giữa mọi cuộc trò chuyện quan trọng của gia đình, cách cô ta luôn biết chính xác thời điểm để xuất hiện, để chen vào, để chuyển hướng sự chú ý. Đó không phải là sự may mắn ngẫu nhiên — đó là một sự tính toán tỉ mỉ, kiên nhẫn, được thực hiện trong suốt một khoảng thời gian dài.
Càng nghĩ, Thiết Phong càng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề vượt xa những gì anh từng tưởng tượng. Đây không chỉ là chuyện tình cảm cá nhân của các em trai anh — đây có thể là một âm mưu nhắm vào cả tương lai của Tộc Sói Bão Tố.
Trong khi đó, người đàn ông lạ mặt vừa rời khỏi kho đêm đó đang trên đường trở về một thị trấn nhỏ nằm giữa ranh giới Tộc Sói Bão Tố và Vương Quốc Bạch Lang — nơi các đoàn thương nhân từ nhiều vùng đất khác nhau vẫn thường dừng chân nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình.
Người này tên là Uông Bách Nghị, trước đây từng là một thương nhân nhỏ chuyên buôn bán dược liệu, nhưng vài tháng gần đây đã bí mật trở thành tay chân đắc lực của Trữ Tiểu Yến, sau khi bị cô ta phát hiện có món nợ cờ bạc khổng lồ và đề nghị giúp đỡ với một điều kiện duy nhất — trung thành tuyệt đối.
"Việc đã hoàn tất," Uông Bách Nghị lẩm bẩm với chính mình khi bước vào một quán trọ tồi tàn ở rìa thị trấn, nơi ông ta thuê một phòng nhỏ để chuẩn bị cho nhiệm vụ tiếp theo. "Giờ chỉ cần chờ đoàn sứ giả tiếp theo đến Nguyệt Ảnh Thành."
Kế hoạch của Tiểu Yến, mà ông ta được giao phó thực hiện, rất đơn giản nhưng tinh vi: lợi dụng một đoàn sứ giả thương mại định kỳ giữa các vùng đất lân cận và Vương Quốc Bạch Lang, trà trộn vào với thân phận một thương nhân buôn dược liệu quý — thân phận mà Uông Bách Nghị đã từng có thật trước khi sa cơ — để dần dần thâm nhập vào triều đình Bạch Lang, gieo rắc những hạt giống nghi ngờ về Yên Chi.
Ba ngày sau, đoàn sứ giả thương mại từ vùng biên giới đặt chân đến Nguyệt Ảnh Thành, mang theo hàng hóa và cả Uông Bách Nghị, người đã khéo léo chuẩn bị đủ giấy tờ và danh tiếng giả để không ai nghi ngờ thân phận thật của mình.
Tại vương cung Bạch Lang, tin tức về đoàn sứ giả mới đến khiến Địch Bách Dương phải bận rộn tiếp đón, kiểm tra hàng hóa và xác nhận danh tính từng thành viên theo đúng quy trình an ninh của triều đình. Nhưng với vẻ ngoài hoàn hảo mà Uông Bách Nghị đã dày công chuẩn bị, không ai trong triều đình phát hiện ra bất kỳ điều bất thường nào.
"Ngài Uông đây là một thương nhân dược liệu có tiếng ở vùng biên," một thành viên khác trong đoàn giới thiệu với Địch Bách Dương. "Ngài ấy mong muốn được ở lại Nguyệt Ảnh Thành một thời gian để tìm hiểu thị trường dược liệu quý nơi đây."
Địch Bách Dương gật đầu, không mảy may nghi ngờ. "Được, chúng tôi hoan nghênh các thương nhân đến giao lưu. Ngài có thể ở lại khu nhà khách dành cho thương nhân ngoại tộc."
Uông Bách Nghị cúi đầu cảm ơn, trong lòng thầm đắc ý trước sự dễ dàng của bước đầu tiên. Từ vị trí này, ông ta có thể dần dần tiếp cận với các quan viên trong triều, khéo léo gieo rắc những lời đồn thổi mà không ai có thể truy ra nguồn gốc thật sự.
Những ngày đầu, ông ta cố tình tỏ ra kín tiếng, chỉ tập trung vào việc "buôn bán dược liệu" một cách hợp pháp, xây dựng hình ảnh một thương nhân cẩn trọng, đáng tin cậy trong mắt những người xung quanh. Ông ta biết rõ, nếu vội vàng tiếp cận giới quan viên ngay từ đầu, sự nhiệt tình bất thường ấy sẽ dễ dàng gây nghi ngờ. Kiên nhẫn — đó là bài học đầu tiên mà Tiểu Yến đã dạy cho ông ta trước khi lên đường, và ông ta hiểu rõ, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phá hỏng toàn bộ kế hoạch đã được chuẩn bị công phu suốt nhiều tháng trời.
Yên Chi, khi nghe tin về đoàn sứ giả mới đến, không hề hay biết về mối nguy hiểm đang lặng lẽ len lỏi vào chính nơi nàng đang cố gắng xây dựng niềm tin. Nàng đang mải mê với công việc mới của mình — hỗ trợ giải quyết một vấn đề tranh chấp đất đai giữa hai ngôi làng ở vùng ngoại ô Bạch Lang, công việc mà Địch Bách Dương giao phó như một phép thử đầu tiên cho khả năng của nàng.
"Vương phi nghĩ nên giải quyết vụ tranh chấp này như thế nào?" ông hỏi, đưa cho nàng xem các tài liệu liên quan.
Yên Chi đọc kỹ từng trang giấy, cân nhắc từng chi tiết. "Thần nghĩ, thay vì phân định ai đúng ai sai một cách cứng nhắc theo luật lệ cũ, chúng ta nên tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của tranh chấp — có vẻ như cả hai làng đều đang thiếu nguồn nước tưới tiêu do hạn hán, và họ tranh giành đất chỉ vì tranh giành nguồn nước ẩn dưới đó. Nếu ta có thể tìm cách phân bổ lại nguồn nước công bằng hơn, tranh chấp đất đai có thể sẽ tự giải quyết."
Địch Bách Dương nhìn nàng với ánh mắt đầy ngạc nhiên và tán thưởng. "Đây là một góc nhìn mà ngay cả các quan viên có kinh nghiệm nhiều năm cũng chưa từng nghĩ tới. Vương phi có một tư duy thực sự sắc bén."
Lời khen ấy khiến Yên Chi cảm thấy một niềm tự hào nhỏ nhoi nhưng chân thật — khác hẳn với sự công nhận giả tạo mà nàng từng nhận được trong gia đình cũ, nơi mọi lời khen đều có thể là một phần của màn kịch do Tiểu Yến dàn dựng. Nàng dành thêm ba ngày tiếp theo để đích thân đến thăm hai ngôi làng đang tranh chấp, lắng nghe trực tiếp nguyện vọng của người dân thay vì chỉ dựa vào báo cáo giấy tờ, và cuối cùng đề xuất một phương án chia sẻ nguồn nước theo mùa vụ mà cả hai bên đều chấp thuận trong sự ngạc nhiên của không ít quan viên vốn đã quen với lối giải quyết cứng nhắc.
Buổi tối hôm đó, khi Yên Chi kể lại thành công nhỏ của mình cho Lăng Phong nghe, anh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy tự hào. "Ta đã nói rồi, nàng sẽ chứng minh được giá trị của mình bằng chính khả năng thật sự, không cần một danh xưng hay một lời bảo chứng nào từ ta cả." Anh nắm lấy tay nàng, xiết nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng không giấu giếm.
Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy, một cảm giác bất an mơ hồ vẫn thoáng qua tâm trí Yên Chi — như thể linh giác của nàng đang cố cảnh báo về điều gì đó nàng chưa thể nhìn thấy rõ ràng. Nàng không biết rằng, chỉ cách đó vài dãy nhà, một kẻ thù giấu mặt đã âm thầm đặt chân vào chính nơi nàng tin là an toàn nhất.
Trong khu nhà khách dành cho thương nhân ngoại tộc, Uông Bách Nghị đang ngồi một mình bên bàn, viết những dòng chữ nhỏ trên một mảnh giấy mỏng, chuẩn bị gửi về cho Tiểu Yến qua một đường dây liên lạc bí mật khác mà chỉ hai người biết đến.
*"Đã vào được thành công. Bước đầu tiên diễn ra thuận lợi hơn dự tính. Sẽ bắt đầu gieo tin đồn trong vòng nửa tháng tới, sau khi đã củng cố đủ lòng tin với vài quan viên chủ chốt. Xin lệnh tiếp theo."*
Anh ta cẩn thận gấp mảnh giấy lại thành một hình tam giác nhỏ, giấu vào trong đế giày, chuẩn bị chờ đêm khuya để trao cho một người đưa tin khác sẽ đến vào cuối tuần — một mắt xích trong chuỗi liên lạc được thiết kế cẩn thận để không ai có thể lần ra dấu vết trực tiếp giữa Tiểu Yến và kẻ nội gián đang len lỏi giữa lòng Nguyệt Ảnh Thành.