Chương 12
Chương 12 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Ba ngày sau buổi thiết triều căng thẳng, một cơn bão bất ngờ đổ bộ vào vùng duyên hải phía đông Vương Quốc Bạch Lang, phá hủy hàng chục ngôi nhà và làm ngập úng nhiều cánh đồng lúa sắp đến kỳ thu hoạch. Tin tức truyền về kinh thành trong sự hoảng loạn — đây là cơn bão lớn nhất trong vòng mười năm qua, và vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất lại là nơi tập trung phần lớn lương thực dự trữ cho mùa đông sắp tới của cả vương quốc.
Những báo cáo đầu tiên gửi về mô tả cảnh tượng tan hoang — mái nhà bị thổi bay, đê điều vỡ toác khiến nước biển tràn vào đồng ruộng, biến những cánh đồng lúa xanh mướt chỉ vài ngày trước thành những vũng bùn mặn chát không thể canh tác trong nhiều mùa vụ tới nếu không được xử lý kịp thời. Hàng nghìn người dân mất nhà cửa, phải tạm trú trong những lều bạt dựng vội trên các gò đất cao, và tin đồn về nguy cơ dịch bệnh sau lũ cũng bắt đầu lan truyền, khiến nỗi lo lắng càng thêm chồng chất.
Trong buổi họp khẩn cấp của triều đình, không khí căng thẳng bao trùm khắp sảnh lớn. Các quan viên tranh cãi về phương án cứu trợ, về việc phân bổ lương thực dự trữ, về nguy cơ thiếu đói lan rộng nếu không xử lý kịp thời.
"Chúng ta không có đủ lương thực dự trữ để vừa cứu trợ vùng duyên hải, vừa đảm bảo an toàn lương thực cho toàn vương quốc trong mùa đông," một vị quan lớn tuổi phát biểu, giọng đầy lo lắng. "Nếu san sẻ quá nhiều, các vùng khác sẽ thiếu hụt. Nếu giữ lại quá nhiều, dân vùng duyên hải sẽ chết đói trước khi mùa xuân đến."
Yên Chi, ngồi lặng lẽ lắng nghe từ đầu buổi họp, cuối cùng cũng lên tiếng. "Thiếp có một đề xuất, nếu chư vị cho phép."
Cả sảnh họp im lặng, nhiều ánh mắt hoài nghi đổ dồn về phía nàng — đây là lần đầu tiên nàng chủ động phát biểu trong một buổi họp quan trọng như vậy.
"Xin vương phi cứ nói," Lăng Phong khích lệ, ánh mắt đầy tin tưởng.
"Ở Tộc Sói Bão Tố, mỗi khi có thiên tai, chúng thiếp không phân bổ lương thực dự trữ theo tỷ lệ đều nhau cho tất cả các vùng," Yên Chi bắt đầu, giọng điềm tĩnh. "Thay vào đó, chúng thiếp áp dụng phương pháp luân chuyển theo giai đoạn — vùng bị thiệt hại nặng nhất được ưu tiên lương thực trong giai đoạn đầu, khi họ chưa kịp khôi phục sản xuất, trong khi các vùng khác chỉ cần giảm nhẹ khẩu phần tạm thời chứ không cắt hoàn toàn. Đồng thời, thiếp đề xuất huy động lực lượng thanh niên khỏe mạnh từ các vùng không bị ảnh hưởng đến hỗ trợ vùng duyên hải khôi phục đồng ruộng nhanh nhất có thể, để họ sớm tự cung cấp được một phần lương thực, giảm gánh nặng lâu dài cho kho dự trữ chung."
Một khoảng lặng bao trùm sảnh họp khi các quan viên cân nhắc đề xuất ấy. Chử Đình Vũ, đứng ở góc phòng với vẻ mặt vẫn còn dè dặt, là người đầu tiên lên tiếng.
"Đây là một phương án khả thi," ông thừa nhận, có phần miễn cưỡng nhưng chân thành. "Thần có thể điều động một phần quân đội không đang trong nhiệm vụ phòng thủ biên giới để hỗ trợ công tác khôi phục."
"Thần cũng đồng ý," Địch Bách Dương tiếp lời, ánh mắt đầy tán thưởng nhìn Yên Chi. "Đây là một giải pháp cân bằng hơn nhiều so với các phương án chúng ta đã bàn trước đó."
Lăng Phong nhìn quanh sảnh họp, thấy phần lớn các quan viên đều gật đầu đồng tình, liền chốt lại. "Vậy chúng ta sẽ thực hiện theo đề xuất của vương phi. Đình Vũ, ông phụ trách điều động quân đội hỗ trợ khôi phục sản xuất. Địch tiên sinh, ngài phụ trách việc phân bổ lương thực theo giai đoạn."
Buổi họp kết thúc với một kế hoạch cụ thể, và trong những ngày tiếp theo, Yên Chi đích thân cùng đoàn quan viên đến tận vùng duyên hải bị thiệt hại để giám sát việc thực hiện, bất chấp những lời khuyên can về sự an toàn từ những người xung quanh.
"Vương phi không cần phải đích thân đến đây," một vị quan địa phương nói khi thấy nàng lội qua vùng bùn lầy để kiểm tra tình hình một ngôi làng bị ngập nặng. "Việc này có thể giao cho cấp dưới thực hiện."
"Thiếp muốn tận mắt thấy dân chúng cần gì," Yên Chi đáp, không hề nao núng trước bùn đất bám đầy váy áo. "Báo cáo giấy tờ không thể truyền tải hết được nỗi khổ thật sự của người dân."
Hành động ấy nhanh chóng lan truyền khắp vùng duyên hải, rồi dần dần về đến kinh thành — không phải qua những lời đồn ác ý như trước, mà qua những câu chuyện chân thực từ chính người dân đã tận mắt chứng kiến vương phi tương lai lội bùn, xắn tay áo giúp đỡ họ dựng lại nhà cửa.
"Vương phi thật sự khác với những gì người ta đồn đại," một bà lão trong làng nói với con gái mình, không biết rằng câu chuyện ấy sẽ sớm truyền đến tai của không ít người trong triều đình. "Ta chưa từng thấy một quý nhân nào chịu lội bùn cùng dân thường như vậy."
Có những đêm, Yên Chi ở lại ngay tại khu lều tạm cùng người dân, ăn cùng một loại cháo loãng họ đang phải chia nhau, ngủ trên cùng những tấm chiếu trải tạm trên nền đất ẩm. Nàng không làm điều này để phô trương, mà đơn giản vì nàng hiểu, xuất thân từ một tộc nhỏ nghèo khó như Tộc Sói Bão Tố, nỗi khổ của người dân mất nhà cửa sau thiên tai không phải là điều gì xa lạ đối với nàng — nàng đã từng chứng kiến cảnh tương tự trong những trận lũ mùa hè thời thơ ấu.
Ba tuần sau, khi công tác khôi phục vùng duyên hải đạt được những kết quả khả quan đầu tiên — sản lượng lương thực dự kiến phục hồi nhanh hơn ước tính ban đầu, và không có trường hợp thiếu đói nghiêm trọng nào xảy ra — dư luận trong triều đình bắt đầu có sự thay đổi rõ rệt.
Ngay cả Chử Đình Vũ, người từng tỏ ra hoài nghi nhất, cũng phải thừa nhận trước mặt Lăng Phong. "Điện hạ, thần phải công nhận, vương phi có một tầm nhìn thực tế và khả năng lãnh đạo hiếm có. Thần đã sai khi vội vàng đánh giá thấp bà ấy."
"Ông không cần phải nói với ta," Lăng Phong đáp, mỉm cười. "Ông nên nói trực tiếp với nàng."
Buổi tối hôm đó, Đình Vũ tìm đến Yên Chi, cúi đầu một cách trang trọng hiếm thấy. "Vương phi, thần xin lỗi vì thái độ thiếu tôn trọng của mình trong lần đầu gặp mặt. Thần đã đánh giá sai về vương phi."
"Không cần xin lỗi, đại tướng quân," Yên Chi đáp, mỉm cười chân thành. "Sự hoài nghi của ngài đến từ trách nhiệm bảo vệ vương quốc này, đó là điều đáng trân trọng, không phải đáng trách."
Đình Vũ đứng lặng một lúc, rồi cúi đầu thêm một lần nữa, giọng nói có phần chân thành hiếm thấy ở một người vốn luôn giữ vẻ nghiêm nghị. "Từ nay, vương phi có thể tin tưởng thần như tin tưởng chính điện hạ. Nếu có bất kỳ điều gì cần đến sức mạnh quân đội, xin đừng ngần ngại gọi thần."
Lời hứa ấy, dù giản dị, mang một trọng lượng không nhỏ đối với Yên Chi — bởi nàng biết, một khi Chử Đình Vũ đã đặt lòng tin vào ai, ông sẽ trung thành tuyệt đối, không gì lay chuyển được.
Sự công nhận từ những người từng hoài nghi nhất mang lại cho Yên Chi một niềm an ủi lớn lao, nhưng nàng biết, đây chỉ mới là một bước nhỏ trên con đường dài phía trước — bởi những kẻ gieo rắc tin đồn ác ý hiếm khi chịu từ bỏ chỉ vì vài thành công nhất thời của đối phương, mà thường sẽ tìm cách thay đổi chiến thuật, chờ đợi thời cơ thuận lợi hơn để ra tay. Những tin đồn ác ý vẫn còn đó, và nàng cảm nhận được, dù chưa có bằng chứng cụ thể, rằng đây không phải là trận chiến cuối cùng nàng phải đối mặt.
Buổi tối đó, khi trở về phòng riêng, nàng nhận được hồi âm đầu tiên từ Đinh Thị Lệ — một bức thư ngắn nhưng đầy ẩn ý.
*"Con yêu, vú không dám viết quá chi tiết trong thư này vì sợ bị phát hiện. Nhưng vú muốn con biết, dạo gần đây vú tình cờ thấy trong phòng của Tiểu Yến có một cuốn sổ tay cũ kỹ mà cô ta luôn giữ kín. Vú không dám lục tìm vì sợ bị phát hiện, nhưng vú tin, nếu có bằng chứng nào về thứ hương liệu lạ ấy, nó có thể nằm trong cuốn sổ đó. Con hãy cẩn thận, và đừng để bất kỳ ai ở Bạch Lang biết vú đang giúp con điều tra chuyện này — vú sợ điều đó sẽ khiến con gặp nguy hiểm hơn."*
Yên Chi đọc đi đọc lại bức thư, tim đập nhanh hơn. Đây là manh mối cụ thể đầu tiên nàng có được — một cuốn sổ tay có thể chứa đựng bí mật về Hương Dụ Hoặc. Nàng biết mình cần phải tìm cách tiếp cận được nội dung cuốn sổ ấy, dù bằng bất kỳ cách nào, trước khi Tiểu Yến kịp ra đòn quyết định tiếp theo.
Nàng gấp bức thư lại, cất vào hộp gỗ nhỏ nơi nàng vẫn lưu giữ tất cả những lá thư quan trọng nhất từ khi rời quê nhà, rồi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm đầy sao trên Nguyệt Ảnh Thành. Con đường phía trước còn dài, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, nàng cảm thấy mình không còn mò mẫm trong bóng tối nữa — nàng đã có một hướng đi rõ ràng để theo đuổi.