Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Nguyệt Ảnh Thành hiện ra trước mắt Yên Chi như một giấc mơ mà nàng chưa từng dám nghĩ tới.

Sau ba ngày cưỡi trên lưng sói cùng đoàn hộ tống của Lăng Phong băng qua những cánh rừng và thung lũng nối liền lãnh địa Tộc Sói Bão Tố với Vương Quốc Bạch Lang, nàng cuối cùng cũng đứng trước cổng thành đá cao vút, nơi ánh nắng chiều phản chiếu lên những mái ngói bạc lấp lánh như ánh trăng đọng lại giữa ban ngày — có lẽ vì thế mà kinh đô được đặt tên như vậy.

"Đây là nhà của chúng ta từ nay," Lăng Phong nói, đứng cạnh nàng trên lưng ngựa, ánh mắt dõi theo phản ứng của nàng với vẻ quan tâm không giấu giếm.

Yên Chi không thể giấu được sự choáng ngợp. Tộc Sói Bão Tố của nàng, dù không nhỏ, cũng chỉ là một cụm làng mạc quây quần dưới chân núi, còn nơi này là cả một kinh thành sầm uất với hàng nghìn con người qua lại, những tòa nhà cao tầng xây bằng đá trắng, và một tòa vương cung tọa lạc trên đồi cao nhất, nhìn bao quát toàn cảnh.

"Nó... to lớn hơn con tưởng tượng rất nhiều," nàng thừa nhận, giọng có chút run rẩy.

"Nàng sẽ quen thôi," anh trấn an, nhưng trong giọng nói của anh, nàng nghe được một sự lo lắng thầm kín — như thể anh cũng hiểu rõ con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.

Đoàn người tiến vào trong thành, được dân chúng hai bên đường tò mò dõi theo. Những lời thì thầm bàn tán vang lên khắp nơi — về người con gái xa lạ mà Sói Vương của họ vừa mang về, về việc nàng đến từ một tộc nhỏ bé chẳng ai từng nghe tên, về việc liệu nàng có xứng đáng đứng cạnh vị vua trẻ tuổi tài giỏi của họ hay không.

Yên Chi giữ lưng thẳng, cố không để những lời xì xào ấy làm lung lay quyết tâm của mình. Nàng đã từ bỏ cả một gia đình, cả một tộc, để đến đây — nàng sẽ không để những ánh mắt xa lạ đánh gục mình ngay từ ngày đầu tiên.

Nàng quan sát kỹ hơn khung cảnh xung quanh khi đoàn người chậm rãi tiến vào trong thành. Những con phố lát đá phẳng lì, rộng gấp nhiều lần bất kỳ lối đi nào ở Tộc Sói Bão Tố, hai bên là các cửa hàng buôn bán đủ loại hàng hóa — từ vải vóc, đồ trang sức, đến những vị thuốc quý hiếm được bày trong tủ kính. Mùi hương của bánh nướng mới ra lò hòa lẫn với mùi khói từ các lò rèn công cộng, tạo thành một thứ không khí sống động mà nàng chưa từng trải nghiệm.

Xa xa, nàng thấy những đứa trẻ tộc sói đang nô đùa trên quảng trường nhỏ, biến hình bán phần thành những chú sói con để đuổi bắt nhau giữa tiếng cười giòn tan. Cảnh tượng bình dị ấy khiến nàng chợt nhớ đến những năm tháng thơ ấu của chính mình, khi năm anh em còn quấn quýt bên nhau không chút hiềm khích. Nàng gạt suy nghĩ ấy sang một bên, tự nhắc mình rằng đây là một chương mới của cuộc đời, không nên để quá khứ kéo lùi bước chân về phía trước.

Tại sảnh chính của vương cung, hai người đón tiếp Yên Chi với thái độ hoàn toàn trái ngược nhau.

Người thứ nhất là một người đàn ông trung niên dáng vẻ thư sinh, mặc áo choàng xanh thẫm, đôi mắt tinh anh ẩn sau cặp kính gọng đồng giản dị. Ông cúi chào nàng với một nụ cười ấm áp, chân thành.

"Thần là Địch Bách Dương, mưu sĩ của điện hạ," ông giới thiệu. "Xin chúc mừng vương phi đã đến Bạch Lang bình an. Điện hạ đã kể cho thần nghe rất nhiều về vương phi trong suốt năm qua."

"Ngài quá khen," Yên Chi đáp, hơi ngượng ngùng trước danh xưng "vương phi" mới mẻ.

Người thứ hai là một người đàn ông cao lớn, thân hình rắn chắc trong bộ giáp trụ bạc sáng loáng, gương mặt nghiêm nghị đến mức gần như lạnh lùng. Ông chỉ khẽ gật đầu chào, ánh mắt đánh giá Yên Chi từ đầu đến chân một cách không giấu diếm.

"Chử Đình Vũ, đại tướng quân của Bạch Lang," Lăng Phong giới thiệu, có chút do dự trong giọng nói. "Ông ấy chỉ huy toàn bộ quân đội của vương quốc."

"Vương phi," Đình Vũ nói, giọng cộc lốc, "thần mong vương phi hiểu cho, việc điện hạ đột ngột mang về một người từ một tộc nhỏ mà quân đội ta chưa từng có bất kỳ liên minh chính thức nào, khiến không ít người trong triều lo ngại. Thần hy vọng vương phi sẽ chứng minh được giá trị của mình, không chỉ bằng lời nói."

"Đình Vũ!" Lăng Phong cau mày, giọng có phần nghiêm khắc. "Đó là vị hôn thê của ta, ta mong ông giữ lễ độ."

"Thần chỉ nói thật lòng mình, điện hạ." Đình Vũ không hề nao núng trước lời cảnh cáo của Sói Vương. "Thần tin điện hạ hiểu, trách nhiệm của thần là bảo vệ sự ổn định của vương quốc này, không phải làm hài lòng bất kỳ ai."

Yên Chi giơ tay ra hiệu cho Lăng Phong đừng can thiệp thêm. "Không sao, thiếp hiểu lo lắng của đại tướng quân. Thiếp không mong được tin tưởng ngay lập tức — thiếp sẽ chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời hứa suông."

Ánh mắt Đình Vũ thoáng chút ngạc nhiên trước câu trả lời thẳng thắn ấy, nhưng ông không nói thêm gì, chỉ gật đầu nhẹ rồi lui ra.

Địch Bách Dương, đứng lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc đối đáp, khẽ mỉm cười một mình. Ông đã phục vụ bên cạnh Lăng Phong từ những ngày đầu ngài lên ngôi, chứng kiến không ít người đến rồi đi trong triều đình này, nhưng hiếm khi thấy ai đối diện với sự dò xét của Đình Vũ mà vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh như vậy. "Vương phi thứ lỗi cho tính cách thẳng thắn của đại tướng quân," ông nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Ông ấy từng trải qua một cuộc hôn nhân chính trị đổ vỡ trong gia tộc mình nhiều năm trước, nên có phần nhạy cảm với những mối quan hệ được sắp đặt vội vàng. Thần tin, chỉ cần thời gian, ông ấy sẽ nhìn nhận đúng giá trị của vương phi."

"Cảm ơn ngài đã cho thiếp biết điều đó," Yên Chi đáp, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào khi hiểu được nguồn gốc sự đề phòng của vị tướng quân.

Sau khi cả hai người rời đi, Lăng Phong quay sang nhìn Yên Chi, ánh mắt đầy áy náy. "Ta xin lỗi vì thái độ của Đình Vũ. Ông ấy là người trung thành nhất của ta, nhưng cũng cứng nhắc nhất."

"Không cần xin lỗi," Yên Chi đáp, mỉm cười nhẹ. "Thiếp thích sự thẳng thắn của ông ấy hơn là những nụ cười giả tạo che giấu ý đồ thật sự."

Câu nói ấy khiến Lăng Phong khựng lại một chút, rồi gật đầu, ánh mắt dịu xuống. "Nàng đã trải qua đủ những nụ cười giả tạo ấy rồi, phải không?"

Yên Chi không đáp, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ sảnh chính, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Nguyệt Ảnh Thành trải dài dưới ánh hoàng hôn. Nàng nghĩ đến Tiểu Yến, đến nụ cười ngọt ngào che giấu một trái tim đầy toan tính, đến năm người anh em giờ đây xa lạ như những cái bóng.

"Thiếp sẽ ổn thôi," nàng nói, giọng kiên định hơn cả nàng tưởng. "Thiếp đã từ bỏ một gia đình để đến đây tìm một tương lai thật sự thuộc về mình. Thiếp sẽ không để nó vuột mất chỉ vì vài ánh mắt nghi ngờ."

Lăng Phong nhìn nàng một lúc lâu, rồi khẽ nắm lấy tay nàng — cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng biết bao sự trân trọng. "Đó là lý do ta chọn nàng, Yên Chi. Không phải vì nàng hoàn hảo, mà vì nàng không bao giờ gục ngã."

Đêm đó, khi Yên Chi được dẫn đến gian phòng riêng của mình trong vương cung — một căn phòng rộng lớn với cửa sổ nhìn ra toàn cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn — nàng đứng lặng một lúc lâu trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ trang phục Bạch Lang mới được may riêng.

Nàng không còn là cô gái nuôi bị ruồng bỏ của Tộc Sói Bão Tố nữa. Nhưng nàng cũng chưa hoàn toàn trở thành vương phi của Bạch Lang. Nàng đang đứng ở một ranh giới mong manh giữa hai thế giới, và con đường phía trước, nàng biết, sẽ còn nhiều thử thách hơn cả những gì nàng vừa trải qua.

Nàng bước đến bên cửa sổ, đặt tay lên khung gỗ chạm khắc tinh xảo, nhìn xuống những ngọn đèn lồng đang được thắp lên dọc theo các con phố bên dưới, từng chấm sáng nhỏ nối tiếp nhau như một dải ngân hà rơi xuống mặt đất. Nàng nghĩ về Đinh Thị Lệ, người nhũ mẫu duy nhất còn tin tưởng nàng nơi quê nhà, về những đứa em mà nàng vẫn không thể ngừng lo lắng dù họ đã đối xử tệ bạc với nàng đến thế nào. Dù đã chọn rời đi, trái tim nàng vẫn còn vương vấn một phần nào đó nơi dãy núi Sơn Lang, nơi nàng đã lớn lên với biết bao kỷ niệm cả ngọt ngào lẫn cay đắng.

"Dù thế nào," nàng thì thầm với chính mình, "con sẽ tìm ra sự thật, cho cả huynh đệ của con, và cho chính con."

Xa xa, tại Tộc Sói Bão Tố, tin tức về cuộc đính hôn chấn động ấy đã lan truyền khắp các vùng lân cận, đến tai của không ít kẻ có dã tâm muốn lợi dụng tình thế mới này. Và trong căn phòng nhỏ sau vườn của phủ tộc trưởng, Trữ Tiểu Yến ngồi một mình, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Chưa xong đâu, Yên Chi," cô ta thì thầm, giọng lạnh như băng giữa đêm khuya. "Trò chơi này mới chỉ vừa bắt đầu, và ta chưa từng thua một ván cờ nào ta tự tay bày ra."

Đã sao chép liên kết chương