Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Buổi thiết triều tháng này bắt đầu như mọi khi — báo cáo mùa vụ, tình hình biên giới phía tây, kế hoạch tu sửa hệ thống kênh dẫn nước cho vùng hạn hán. Yên Chi ngồi ở vị trí dành riêng cho vị hôn thê của Sói Vương, phía bên phải ngai vàng, lắng nghe từng lời một cách chăm chú như thói quen nàng đã rèn luyện suốt hai tháng qua.

Nhưng khi phần báo cáo chính thức kết thúc, Cung Bách Uy — trưởng lão cao tuổi nhất trong Hội Đồng Trưởng Lão, người có tiếng nói nặng ký bậc nhất sau Sói Vương — đứng dậy, giọng nói vang lên đầy trang trọng.

"Điện hạ, thần có một việc muốn trình bày, liên quan đến vấn đề hôn sự của điện hạ."

Cả sảnh triều chợt im lặng. Yên Chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng — linh giác của nàng, dù không thể xác định chính xác nguồn gốc, đã cảm nhận được điều gì đó không ổn từ giọng điệu nghiêm trọng bất thường của vị trưởng lão.

Cung Bách Uy là một trong những trưởng lão lâu năm nhất còn tại vị trong Hội Đồng, người đã chứng kiến ba đời Sói Vương kế tiếp nhau trị vì Bạch Lang. Ông nổi tiếng là người cẩn trọng đến mức khắt khe, luôn đặt sự ổn định của vương triều lên trên mọi cân nhắc cá nhân, và chưa từng ngần ngại lên tiếng phản đối ngay cả những quyết định của chính Sói Vương nếu ông cho rằng điều đó tiềm ẩn rủi ro. Chính vì vậy, khi ông đứng dậy phát biểu giữa buổi thiết triều như vậy, không ai trong sảnh dám xem nhẹ lời ông sắp nói.

"Trưởng lão cứ nói," Lăng Phong đáp, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã thoáng qua vẻ cảnh giác.

"Gần đây, thần nhận được không ít lời thỉnh cầu từ các quan viên trong triều, bày tỏ mối lo ngại về xuất thân của vương phi tương lai." Cung Bách Uy nói, ánh mắt liếc nhìn Yên Chi một cách dò xét. "Cụ thể, có tin đồn cho rằng vương phi đã bị chính gia tộc của mình — Tộc Sói Bão Tố — công khai ruồng bỏ, rằng toàn bộ năm người anh em nuôi của tộc trưởng đều đồng loạt từ chối nhận vương phi làm em gái sau ngày lễ định mệnh đó. Nếu điều này là sự thật, thần e ngại điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của cả vương triều Bạch Lang khi liên minh với một người bị chính huyết thống của mình chối bỏ."

Yên Chi siết chặt tay trên đùi, cố giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng đang dậy sóng. Đây chính xác là câu chuyện mà nàng biết sẽ sớm bị đem ra mổ xẻ, nhưng nàng không ngờ nó lại đến sớm và trực diện đến vậy, ngay giữa buổi thiết triều chính thức.

"Trưởng lão Cung," Lăng Phong lên tiếng, giọng có phần lạnh hơn thường lệ, "câu chuyện ngày lễ ở Tộc Sói Bão Tố, ta tin trưởng lão đã nghe không đầy đủ. Chính Yên Chi là người chủ động từ chối cả năm người anh em nuôi ấy, không phải ngược lại."

"Thần hiểu điều đó, điện hạ," Cung Bách Uy đáp, không hề nao núng. "Nhưng vấn đề không nằm ở việc ai từ chối ai. Vấn đề nằm ở chỗ, một mối quan hệ gia đình từng gắn bó sâu sắc lại có thể tan vỡ hoàn toàn chỉ trong vòng chưa đầy một năm — điều này khiến không ít người đặt câu hỏi về bản chất thật sự của vương phi tương lai. Liệu có phải chính vương phi là nguyên nhân khiến mối quan hệ ấy rạn nứt hay không?"

Câu hỏi ấy như một mũi tên bắn thẳng vào lòng tự trọng của Yên Chi. Nàng đứng dậy, không đợi Lăng Phong lên tiếng thay mình.

"Trưởng lão cho phép thiếp trả lời câu hỏi này," nàng nói, giọng vang rõ khắp sảnh triều.

Cung Bách Uy hơi nhướng mày ngạc nhiên trước sự chủ động ấy, nhưng vẫn gật đầu cho phép.

"Trưởng lão nói đúng một điều — mối quan hệ giữa thiếp và năm người anh em nuôi đã rạn nứt hoàn toàn trong vòng chưa đầy một năm. Nhưng trưởng lão đã sai khi cho rằng nguyên nhân nằm ở thiếp." Yên Chi hít một hơi sâu, tiếp tục. "Thiếp không thể chứng minh ngay lúc này ai hay điều gì thực sự đã gây ra sự rạn nứt ấy. Nhưng thiếp có thể khẳng định một điều — thiếp chưa từng làm bất cứ điều gì tổn hại đến gia đình mình. Thiếp chỉ đơn giản là không thể giả vờ yêu những người mình xem như ruột thịt theo cách một người bạn đời cần yêu nhau."

"Đó là một lời giải thích hợp lý cho việc vương phi từ chối họ," Cung Bách Uy nói, "nhưng nó không giải thích được tại sao chính năm người ấy lại quay lưng với vương phi trước cả khi buổi lễ diễn ra."

Yên Chi im lặng một lúc. Nàng không thể tiết lộ giả thuyết về Hương Dụ Hoặc ngay lúc này — không có bằng chứng cụ thể, chỉ dựa vào linh giác và vài lời kể mơ hồ của nhũ mẫu, lời nói ấy sẽ chỉ bị coi là một cách đổ lỗi vô căn cứ, khiến tình hình càng thêm bất lợi.

"Thần tin," Địch Bách Dương bất ngờ lên tiếng từ vị trí của mình, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, "rằng có những sự việc trong nội bộ một gia tộc mà người ngoài, dù là Hội Đồng Trưởng Lão đáng kính của chúng ta, cũng khó lòng phán xét một cách công bằng chỉ dựa trên tin đồn từ bên ngoài. Thần đề nghị, thay vì tiếp tục tranh luận dựa trên những gì chưa được xác thực, chúng ta nên cho vương phi thêm thời gian để chứng minh giá trị của mình bằng chính hành động thực tế tại Bạch Lang này."

"Ta đồng ý với đề xuất của Địch tiên sinh," Lăng Phong nói, giọng dứt khoát. "Và ta muốn nhắc trưởng lão cùng toàn thể triều thần một điều — dù xuất thân của Yên Chi là gì, quyết định chọn nàng làm vương phi là của ta, và ta chịu trách nhiệm hoàn toàn về quyết định đó. Nếu có ai nghi ngờ năng lực hay phẩm hạnh của nàng, xin hãy đưa ra bằng chứng cụ thể, thay vì dựa vào những lời đồn thổi mơ hồ."

Cung Bách Uy cúi đầu, không tranh cãi thêm, nhưng ánh mắt ông khi rời khỏi sảnh triều vẫn còn đọng lại một vẻ hoài nghi chưa nguôi.

Sau buổi thiết triều, khi chỉ còn hai người trong phòng riêng, Yên Chi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

"Nàng ổn chứ?" Lăng Phong hỏi, ngồi xuống bên cạnh.

"Thiếp ổn," nàng đáp, dù giọng nói có phần mệt mỏi. "Chỉ là... thiếp không ngờ mọi chuyện lại lan xa đến vậy, đến mức cả Hội Đồng Trưởng Lão cũng phải đưa ra bàn luận công khai."

"Ai đó đang cố tình thổi phồng chuyện này," Lăng Phong nói, giọng đầy suy tư. "Tin đồn thông thường không tự lan xa đến mức khiến một trưởng lão như Cung Bách Uy phải đưa ra chất vấn công khai giữa triều đình. Phải có ai đó đang chủ động gieo rắc nó."

Yên Chi gật đầu, lòng chợt nhớ đến cuộc gặp gỡ với đoàn sứ giả thương mại vài tuần trước — dù chưa có bằng chứng cụ thể, một linh cảm mơ hồ mách bảo nàng rằng, mối liên hệ giữa những tin đồn này và quá khứ ở Tộc Sói Bão Tố không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

"Ta sẽ nhờ Địch Bách Dương điều tra kỹ hơn về nguồn gốc những tin đồn này," Lăng Phong nói. "Nếu thực sự có ai đó cố tình phá hoại, chúng ta cần tìm ra trước khi nó lan rộng thêm."

Yên Chi nắm lấy tay anh, ánh mắt kiên định trở lại. "Cảm ơn chàng. Nhưng thiếp cũng muốn tự mình làm điều gì đó, không chỉ ngồi chờ người khác bảo vệ mình."

"Nàng định làm gì?" anh hỏi, ánh mắt đầy tò mò xen lẫn lo lắng.

"Thiếp sẽ viết thư cho vú Lệ," nàng đáp. "Vú ấy là người duy nhất ở Tộc Sói Bão Tố thiếp có thể tin tưởng hoàn toàn. Có lẽ, đã đến lúc thiếp cần biết rõ hơn về thứ hương liệu lạ mà thiếp và vú từng nghi ngờ."

Lăng Phong gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đọng lại chút lo lắng. "Ta chỉ mong nàng cẩn thận. Nếu thực sự có kẻ đang chủ mưu phá hoại, chúng ta không biết chúng còn tai mắt ở những đâu, kể cả ngay tại đây."

Đêm đó, dưới ánh nến lay động, Yên Chi viết một bức thư dài, không chỉ hỏi thăm sức khỏe của nhũ mẫu như thường lệ, mà còn kể chi tiết về những gì đang xảy ra ở Bạch Lang, về những tin đồn ác ý, và về quyết tâm của nàng muốn tìm ra sự thật đằng sau mọi chuyện. Nàng gửi bức thư qua con chim ưng quen thuộc, lòng thầm cầu mong nhũ mẫu sẽ tìm được cách hồi âm an toàn, không bị Tiểu Yến phát hiện.

Nàng cũng nhớ lại buổi thiết triều hôm nay, ánh mắt dò xét của Cung Bách Uy, và tự hỏi liệu vị trưởng lão ấy có thực sự chỉ đang lo lắng cho sự ổn định của vương triều, hay đã bị ai đó khéo léo gieo vào lòng những hạt giống nghi ngờ từ trước. Dù thế nào, nàng biết mình không thể trách cứ ông — xét cho cùng, ông chỉ đang làm đúng trách nhiệm của một trưởng lão trung thành, và nếu nàng ở vị trí của ông, có lẽ nàng cũng sẽ đặt ra những câu hỏi tương tự trước một mối hôn sự đầy nghi vấn như vậy.

Nàng không biết rằng, ở một nơi xa xôi, câu chuyện về những tin đồn này đã đến tai của chính kẻ đã gieo rắc chúng — và Trữ Tiểu Yến, khi nghe tin về sự thành công bước đầu của Uông Bách Nghị, đã mỉm cười đầy toan tính, quyết định đẩy nhanh kế hoạch của mình hơn nữa.

Đã sao chép liên kết chương