Chương 5
Chương 5 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Quảng trường trung tâm Tộc Sói Bão Tố tràn ngập ánh nắng sớm khi Yên Chi bước ra, khoác trên mình bộ trang phục nghi lễ màu bạc thêu hình sói tổ — bộ trang phục mà mọi con nuôi nữ của tộc trưởng đều phải mặc trong ngày trọng đại này.
Hàng trăm người của tộc đã tụ tập từ sáng sớm, đứng thành từng hàng quanh khoảng sân đá rộng lớn, nơi một bệ đá cao được dựng lên ở trung tâm — nơi nàng sẽ đứng để công bố lựa chọn của mình. Tộc trưởng Quách Bạch Hải ngồi trên ghế chủ tọa đặt ở hàng đầu, gương mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi nhưng cố giữ tư thế uy nghiêm. Năm anh em nàng đứng thành một hàng bên cạnh bệ đá, mặc lễ phục trang trọng, và đứng ngay sau lưng họ — như một cái bóng không thể tách rời — là Trữ Tiểu Yến, khoác một bộ váy màu ngọc bích tinh xảo, hoàn toàn không phù hợp với địa vị a hoàn của cô ta, nhưng dường như không ai buồn để ý đến điều bất thường ấy.
Yên Chi bước lên bệ đá, cảm nhận hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình. Nàng tìm kiếm trong đám đông một khuôn mặt quen thuộc — Đinh Thị Lệ đứng ở góc xa, ánh mắt lo lắng không giấu nổi. Và xa hơn nữa, phía bìa rừng đông, nàng biết, có một người đang chờ tín hiệu của nàng.
"Hôm nay," tộc trưởng Bạch Hải cất tiếng, giọng vang khắp quảng trường dù có phần yếu ớt hơn thường lệ, "là ngày Lữ Yên Chi, con gái nuôi của ta, thực hiện Lễ Chọn Bạn Đời theo truyền thống bao đời của Tộc Sói Bão Tố. Con sẽ chọn một trong năm người anh em của mình để nối tiếp huyết mạch và quyền lực của tộc."
Ông quay sang nhìn Yên Chi, gật đầu ra hiệu.
Nhưng trước khi nàng kịp mở lời, Tiểu Yến bước lên phía trước, giọng nói vang lên đầy vẻ ngập ngừng giả tạo. "Tộc trưởng, con xin phép được nói một lời trước khi nghi lễ bắt đầu."
Cả quảng trường xôn xao. Một a hoàn lên tiếng giữa nghi lễ trọng đại của gia tộc là điều chưa từng có tiền lệ, nhưng không ai trong năm anh em phản đối — thậm chí, họ còn nhìn cô ta với ánh mắt khuyến khích.
"Con nói đi," tộc trưởng đáp, giọng có phần bối rối nhưng vẫn cho phép.
Tiểu Yến quay người, đối diện với đám đông, đôi mắt ầng ậng nước một cách hoàn hảo. "Con biết mình chỉ là một a hoàn thấp kém, không có tư cách gì để nói giữa buổi lễ thiêng liêng này. Nhưng con không thể im lặng khi biết một sự thật đau lòng — tỷ tỷ Yên Chi, người sắp sửa chọn một trong năm vị công tử đáng kính này, thực chất đã bí mật đính ước với một người đàn ông xa lạ ngoài tộc suốt gần một năm qua."
Tiếng xôn xao trong đám đông biến thành tiếng ồn ào hoảng loạn. Yên Chi đứng trên bệ đá, nhìn xuống, thấy rõ ánh mắt hoài nghi, thất vọng, thậm chí phẫn nộ của hàng trăm người tộc đang đổ dồn về phía mình.
"Các huynh đệ của con," Tiểu Yến tiếp tục, quay sang nhìn năm anh em với ánh mắt đầy thương cảm giả tạo, "đã dành trọn tình cảm chân thành, chuẩn bị bao nhiêu lễ vật, bao nhiêu lời thề cho ngày hôm nay. Vậy mà tỷ tỷ lại phản bội tất cả, giấu giếm một mối quan hệ với người ngoài. Con chỉ mong tộc trưởng và mọi người hiểu cho tấm lòng của các vị công tử — họ không hề biết gì về chuyện này."
Từng lời của Tiểu Yến như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của Yên Chi, nhưng cũng chính lúc ấy, một sự bình tĩnh kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trong nàng. Đây chính là khoảnh khắc nàng đã chuẩn bị tinh thần từ lâu — chỉ là nó đến sớm hơn và tàn nhẫn hơn nàng tưởng.
"Yên Chi," tộc trưởng Bạch Hải lên tiếng, giọng run rẩy giữa sự tức giận và đau khổ, "có đúng như lời Tiểu Yến nói không?"
Cả năm anh em đồng loạt quay sang nhìn nàng. Thiết Phong đứng đầu hàng, ánh mắt vẫn còn phủ lớp sương mù từ đêm qua, không hề có dấu hiệu của sự tỉnh táo mà nàng từng thấy thoáng qua. Bốn người em còn lại nhìn nàng với vẻ mặt tổn thương, thất vọng — những cảm xúc mà Tiểu Yến đã khéo léo gieo vào lòng họ.
Yên Chi hít một hơi thật sâu, và khi nàng cất tiếng, giọng nói vang lên rõ ràng, không hề run rẩy, vang khắp cả quảng trường.
"Đúng vậy. Ta đã liên lạc với một người ngoài tộc suốt gần một năm qua. Và ta không hề hối hận về điều đó."
Tiếng xôn xao lại rộ lên, lần này còn dữ dội hơn.
"Nhưng trước khi các ngươi phán xét ta," nàng tiếp tục, giọng mạnh mẽ hơn, "ta muốn hỏi ngược lại tất cả mọi người ở đây một câu. Có ai trong số các ngươi từng tự hỏi, vì sao trong chưa đầy một năm qua, năm người anh em từng gắn bó với ta như ruột thịt lại đột nhiên trở nên xa lạ, lạnh nhạt, và đồng loạt dành hết sự chú ý cho một a hoàn mới đến tộc chưa đầy ba năm?"
Nàng quay sang nhìn thẳng vào Tiểu Yến, ánh mắt sắc bén như dao. "Có ai từng tự hỏi, vì sao quanh người a hoàn ấy luôn phảng phất một mùi hương lạ mà không ai có thể gọi tên?"
Gương mặt Tiểu Yến thoáng cứng lại trong một tích tắc, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tổn thương. "Tỷ tỷ đang cố đổ lỗi cho muội để che giấu lỗi lầm của chính mình sao?"
"Ta không đổ lỗi cho ai cả," Yên Chi đáp, giọng vẫn bình thản đến lạ thường. "Ta chỉ đang nói ra những gì ta đã chứng kiến bằng chính linh giác của một người tộc sói. Nhưng hôm nay, ta sẽ không tranh cãi về điều đó nữa. Hôm nay là ngày Chọn Bạn Đời của ta, và ta sẽ thực hiện quyền lựa chọn của mình — đúng theo tục lệ của tổ tiên."
Nàng quay lại nhìn năm anh em, từng người một, ánh mắt dịu lại một thoáng khi nhìn vào Thiết Phong, rồi cứng rắn trở lại.
"Nhị ca, Tam đệ, Tứ đệ, Ngũ đệ, Thiết Phong đại ca," nàng cất giọng, mỗi chữ đều vang vọng khắp quảng trường im phăng phắc, "ta từng thương các huynh đệ như ruột thịt, và ta vẫn thương. Nhưng tình thương ruột thịt không phải là tình yêu đôi lứa. Ta chưa từng, và sẽ không bao giờ, xem bất kỳ ai trong số các huynh đệ như một người bạn đời. Hôm nay, ta chính thức từ chối cả năm người."
Quảng trường chìm trong im lặng chết chóc, rồi vỡ òa thành tiếng la ó phẫn nộ. Tộc trưởng Bạch Hải đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt tái nhợt. "Yên Chi! Con biết mình đang làm gì không? Đây là quyết định phá vỡ cả một truyền thống ngàn đời của tộc!"
"Con biết rõ, cha." Yên Chi quay sang nhìn ông, giọng dịu lại nhưng vẫn kiên định. "Và con xin lỗi vì đã làm cha thất vọng. Nhưng con không thể sống cả đời mình theo một lựa chọn mà trái tim con chưa từng đồng ý."
Nàng đưa tay lên cao, và từ ống tay áo, một mảnh vải đỏ nhỏ rơi xuống, bay trong gió — tín hiệu mà nàng và Lăng Phong đã thống nhất từ đêm qua.
"Và ta muốn công bố với toàn tộc," nàng nói tiếp, giọng vang lên đầy tự hào, "rằng ta đã đính ước với một người xứng đáng với trái tim ta — Sói Vương của Vương Quốc Bạch Lang, Bùi Lăng Phong."
Tiếng xôn xao trong đám đông đột ngột im bặt, thay bằng sự im lặng sững sờ. Sói Vương của một vương quốc khác? Đính ước với con gái nuôi của một tộc nhỏ như Tộc Sói Bão Tố?
Ngay lúc ấy, từ phía bìa rừng đông, một bóng người cưỡi trên lưng một con sói trắng khổng lồ — hình dạng biến hình toàn phần của tộc sói — phi nước đại tiến vào quảng trường, khiến đám đông dạt ra hai bên trong sự kinh ngạc tột độ.
Người đàn ông bước xuống khỏi lưng con sói trắng khổng lồ ấy với dáng vẻ uy nghiêm không thể chối cãi, khoác áo choàng xám giản dị nhưng mang trên vai một huy hiệu bạc hình đầu sói — biểu tượng vương quyền của Vương Quốc Bạch Lang mà không ai trong Tộc Sói Bão Tố có thể nhầm lẫn.
"Ta là Bùi Lăng Phong," anh cất tiếng, giọng trầm vang khắp quảng trường, đầy uy lực nhưng không hề hung hãn. "Ta đến đây hôm nay để xác nhận lời Yên Chi vừa nói là sự thật. Ta và nàng đã tìm hiểu nhau suốt gần một năm qua, và ta đến đây để cầu hôn nàng một cách đường hoàng, trước sự chứng kiến của toàn thể Tộc Sói Bão Tố."
Anh bước đến bên bệ đá, quỳ một gối xuống trước mặt Yên Chi, ánh mắt chỉ hướng về phía nàng như thể không còn ai khác tồn tại trong quảng trường này.
"Yên Chi, nàng đã cho ta thấy một trái tim chân thành hiếm có suốt một năm qua. Hôm nay, trước toàn thể tộc của nàng, ta muốn hỏi lại một lần nữa, chính thức và công khai — nàng có đồng ý làm vương phi của Vương Quốc Bạch Lang, làm người bạn đời duy nhất của ta, không?"
Yên Chi nhìn xuống anh, cảm nhận trái tim mình đập rộn ràng giữa cơn bão sỉ nhục và phản bội vừa trải qua. Nàng đưa tay ra, để anh nắm lấy, kéo nàng đứng dậy bên cạnh mình trên bệ đá.
"Ta đồng ý," nàng đáp, giọng vang vọng khắp quảng trường đang chết lặng vì kinh ngạc. "Trước toàn thể Tộc Sói Bão Tố, ta, Lữ Yên Chi, chính thức nhận lời cầu hôn của Sói Vương Bùi Lăng Phong."
Tiểu Yến đứng chết trân giữa quảng trường, gương mặt lần đầu tiên để lộ sự hoảng loạn thật sự không thể che giấu. Kế hoạch của cô ta — biến Yên Chi thành kẻ bị cả tộc ruồng bỏ, cô độc và tuyệt vọng — đã hoàn toàn sụp đổ ngay trước mắt, trong chính khoảnh khắc cô ta tưởng mình đã chiến thắng.