Chương 19
Chương 19 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Phiên xử chính thức được ấn định diễn ra tại Đại Sảnh Ngân Lang trong bảy ngày nữa, và từng ngày trôi qua như một chiếc đồng hồ cát đang dần cạn kiệt đối với Yên Chi và những người đứng về phía nàng.
Đại Sảnh Ngân Lang, nơi vốn chỉ được sử dụng cho những nghi lễ trọng đại nhất của vương triều — lễ đăng quang, lễ tuyên chiến, lễ ký kết hòa ước — giờ đây đang được dọn dẹp, chuẩn bị cho một phiên xử mà kết quả có thể định đoạt cả sinh mệnh của một con người lẫn vận mệnh của cả một mối liên minh. Chỉ riêng việc lựa chọn địa điểm ấy đã cho thấy mức độ nghiêm trọng mà Hội Đồng Trưởng Lão đặt vào vụ án này.
Mỗi buổi sáng, Yên Chi thức dậy với cảm giác thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết, trong khi những manh mối quan trọng nhất vẫn còn nằm ngoài tầm với của nàng.
Địch Bách Dương làm việc gần như không ngủ, dựng lên một hệ thống lập luận chặt chẽ dựa trên những bằng chứng đã có — những trang giấy từ cuốn sổ tay của Tiểu Yến, dấu vết Huyễn Hương được phát hiện qua Nguyệt Thạch, sự khác biệt tinh vi trong nét chữ giữa thư giả và thư thật của Yên Chi. Nhưng ông cũng thẳng thắn thừa nhận với Lăng Phong và Yên Chi rằng, nếu thiếu đi lời khai trực tiếp của một nhân chứng từ chính Tộc Sói Bão Tố, lập luận của họ vẫn có một lỗ hổng lớn mà phía đối phương có thể khai thác.
"Uông Bách Nghị sẽ lập luận rằng mọi bằng chứng chúng ta có chỉ là suy diễn," ông giải thích trong một buổi họp kín, "rằng dấu vết hương liệu có thể đến từ bất kỳ nguồn nào, rằng những trang giấy có thể bị làm giả bởi chính phía chúng ta để vu khống ngược lại Tộc Sói Bão Tố. Không có ai đứng ra làm chứng trực tiếp, mọi thứ vẫn chỉ dừng lại ở mức độ nghi vấn."
"Vậy chúng ta phải tìm được Thiết Phong," Yên Chi nói, giọng kiên quyết dù trong lòng đầy lo lắng. "Bằng mọi giá."
Chử Đình Vũ, người đã âm thầm cử một toán trinh sát tinh nhuệ đến gần biên giới Tộc Sói Bão Tố ngay từ khi nhận được tin Thiết Phong mất tích, báo cáo lại kết quả đầu tiên trong một buổi họp căng thẳng.
"Toán trinh sát của thần đã tiếp cận được một người trong tộc, một người lính canh trẻ tuổi có vẻ bất mãn với cách hành xử gần đây của Tiểu Yến," Đình Vũ nói. "Người này tiết lộ rằng có tin đồn trong nội bộ tộc về việc con trai cả của tộc trưởng bị 'điều đi công tác xa' một cách đột ngột và bí ẩn, không ai biết chính xác về đâu. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ngài ấy vẫn ở trong phạm vi phủ tộc trưởng."
"Điều đi công tác," Yên Chi lặp lại, giọng cay đắng. "Đó chắc chắn là lời giải thích giả tạo Tiểu Yến dựng lên để che giấu việc giam giữ huynh ấy."
"Thần tin là vậy," Đình Vũ xác nhận. "Nhưng lãnh địa Tộc Sói Bão Tố rộng lớn, với nhiều khu vực hẻo lánh, hang động, và các công trình cũ bị bỏ hoang từ nhiều thế hệ trước. Việc tìm ra chính xác nơi giam giữ ngài ấy, nếu không có thêm manh mối cụ thể, sẽ như mò kim đáy bể."
Yên Chi nhắm mắt lại, cố gắng vận dụng toàn bộ trí nhớ về lãnh địa quê nhà mình, cố gắng nhớ lại bất kỳ địa điểm bí ẩn, ít người biết đến nào mà nàng từng nghe qua trong những câu chuyện thời thơ ấu.
"Có một truyền thuyết," nàng nói chậm rãi, cố moi móc từng mảnh ký ức mơ hồ, "về một hầm đá cổ nằm sâu dưới một ngọn đồi ở phía đông lãnh địa, được gọi là hầm đá Vô Thanh. Khi con còn nhỏ, các cụ già trong tộc thường kể chuyện ma quái về nơi đó để dọa trẻ con không được lang thang xa nhà, nói rằng bất kỳ ai bước vào đó sẽ không bao giờ nghe thấy âm thanh nào nữa, kể cả tiếng của chính mình."
Nàng nhớ lại, năm nàng lên tám tuổi, chính Thiết Phong đã dẫn cả bọn trẻ con trong tộc đi khám phá khu vực gần đó trong một buổi chiều hè, chỉ để rồi bị chính tộc trưởng — khi ấy còn minh mẫn, chưa bị Hương Dụ Hoặc tác động — la mắng nghiêm khắc và cấm tiệt không cho bất kỳ đứa trẻ nào bén mảng đến gần ngọn đồi ấy nữa. Ký ức mơ hồ ấy giờ đây bỗng trở thành một manh mối quý giá không ngờ tới.
"Con nhớ đường đến đó không?" Lăng Phong hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
"Con nhớ đại khái hướng đi," Yên Chi đáp, "nhưng đã hơn mười năm rồi, và con chưa từng thực sự đặt chân đến cửa hầm. Con chỉ nhớ nó nằm đâu đó sau một rặng đá lởm chởm, cách phủ tộc trưởng khoảng nửa ngày đường nếu đi bộ."
"Một hầm đá cổ bị lãng quên, ít người biết đến, đủ kiên cố để giam giữ ai đó lâu dài mà không bị phát hiện," Địch Bách Dương trầm ngâm. "Đây có thể chính là nơi Tiểu Yến chọn để giấu Thiết Phong."
"Chúng ta cần xác nhận điều này," Lăng Phong nói, giọng dứt khoát. "Đình Vũ, ông có thể cử toán trinh sát đến khu vực đó để do thám không?"
"Thần sẽ thực hiện ngay," Đình Vũ đáp, nhưng rồi khựng lại, vẻ mặt đầy lo ngại. "Nhưng điện hạ, thần phải nhắc nhở, nếu chúng ta gửi quân đội, dù chỉ là một toán trinh sát nhỏ, vào lãnh địa của một tộc khác mà không có sự cho phép chính thức, đây có thể bị coi là hành động xâm phạm chủ quyền, đặc biệt trong bối cảnh nhạy cảm hiện tại khi chính chúng ta đang bị cáo buộc tội danh liên quan đến an ninh."
Cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Đây chính là nghịch lý cay đắng của tình thế hiện tại — để chứng minh sự trong sạch của Yên Chi, họ cần bằng chứng từ chính nơi mà một hành động sai lầm có thể khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn gấp bội.
"Vậy chúng ta không thể gửi quân đội chính thức," Yên Chi nói sau một hồi suy nghĩ, "nhưng có lẽ, chúng ta có thể gửi một người — không phải với danh nghĩa quân đội Bạch Lang, mà với danh nghĩa cá nhân, âm thầm, không để lại dấu vết chính thức nào có thể quy trách nhiệm cho vương triều."
"Nàng đang nghĩ đến ai?" Lăng Phong hỏi, dù trong lòng anh đã linh cảm được câu trả lời và không hề thích nó.
"Thiếp," Yên Chi đáp, ánh mắt kiên định. "Thiếp lớn lên ở đó, thiếp biết rõ địa hình hơn bất kỳ ai trong số các ngươi. Nếu thiếp có thể lẻn vào một cách kín đáo, tìm đến khu vực hầm đá Vô Thanh, thiếp có cơ hội tốt hơn để tìm ra Thiết Phong mà không gây ra biến cố ngoại giao."
"Không được!" Lăng Phong phản đối ngay lập tức, giọng đầy lo lắng. "Nàng đang là bị cáo trong một vụ án phản quốc. Nếu nàng rời khỏi Bạch Lang lúc này, dù chỉ trong chốc lát, điều đó sẽ bị coi là bằng chứng cho thấy nàng đang trốn chạy, hoặc tệ hơn, đang thực sự cấu kết với thế lực bên ngoài như những gì bị cáo buộc."
Yên Chi im lặng, nhận ra sự thật cay đắng trong lời anh nói. Nàng bị mắc kẹt — người duy nhất có đủ hiểu biết để tìm ra Thiết Phong lại chính là người không thể tự mình thực hiện nhiệm vụ ấy mà không làm tình hình thêm rối ren.
"Vậy ai có thể làm việc này?" nàng hỏi, giọng đầy bất lực.
Một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng, cho đến khi Địch Bách Dương lên tiếng, giọng trầm ngâm. "Có lẽ, chúng ta cần một người vừa đủ tin cậy để không phản bội nhiệm vụ, vừa đủ kín đáo để không bị phát hiện, và quan trọng nhất — một người có mối liên hệ đủ sâu sắc với vương phi để hành động vì lý do cá nhân, chứ không phải theo lệnh chính thức của vương triều."
Ánh mắt của cả ba người dần hướng về phía nhau, và trong khoảnh khắc ấy, một cái tên duy nhất hiện lên trong đầu tất cả — nhưng chưa ai dám nói ra, bởi tất cả đều biết, đây sẽ là một quyết định đầy rủi ro, không có gì đảm bảo chắc chắn về kết quả.
Yên Chi nhìn sang Lăng Phong, thấy trong ánh mắt anh một quyết tâm đang dần thành hình, và nàng cảm nhận được, dù chưa ai nói ra lời nào, rằng chính anh đang cân nhắc tự mình gánh vác nhiệm vụ nguy hiểm ấy. Trái tim nàng vừa ấm áp trước sự sẵn lòng hy sinh của anh, vừa quặn thắt vì sợ hãi trước những rủi ro anh sẽ phải đối mặt — không chỉ là hiểm nguy về thể xác, mà còn là hậu quả chính trị nếu một Sói Vương bị bắt gặp đang bí mật xâm nhập lãnh địa của một tộc khác ngay giữa lúc căng thẳng ngoại giao đang lên đến đỉnh điểm.
"Dù ai đi chăng nữa," Địch Bách Dương nói, phá vỡ sự im lặng nặng nề, "chúng ta chỉ còn bốn ngày trước khi phiên xử diễn ra. Nếu muốn tìm ra Thiết Phong và đưa ngài ấy về đây kịp thời để làm chứng, chúng ta phải khởi hành ngay trong đêm nay."
Bốn ngày. Con số ấy vang lên trong đầu Yên Chi như một hồi chuông báo động, ngắn ngủi đến tàn nhẫn so với quãng đường xa xôi và mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ phía trước. Nàng siết chặt tay, cố nén lại nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng, tự nhắc mình rằng đây không phải lúc để yếu đuối — đây là lúc để hành động, dù con đường phía trước có mờ mịt đến đâu.