Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau khi lấy được những trang giấy từ cuốn sổ tay của Tiểu Yến, Thiết Phong nhận thấy một sự thay đổi đáng lo ngại trong thái độ của cô ta — không phải sự hoảng loạn như anh lo sợ, mà là một sự cảnh giác âm thầm, tinh vi hơn nhiều.

Tiểu Yến bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng hơn căn nhà kho mỗi khi ghé qua, và anh nhận thấy cô ta đã thay ổ khóa một lần nữa, lần này phức tạp hơn hẳn. Cô ta cũng tỏ ra thân thiết hơn với Thiết Phong một cách bất thường, thường xuyên tìm cớ để trò chuyện, ánh mắt luôn dò xét như đang cố tìm kiếm dấu hiệu bất ổn nào đó nơi anh.

"Nhị đệ nói với muội huynh hay ra ngoài đi dạo một mình vào ban đêm dạo gần đây," Tiểu Yến nói trong một buổi tối, giọng nhẹ nhàng như đang tán gẫu thông thường, nhưng ánh mắt lại quan sát phản ứng của anh một cách kín đáo. "Huynh có hay ghé qua khu vườn sau không? Muội nghe nói khu đó dạo này có chồn hoang phá hoại mấy luống rau, tộc trưởng đang định cho người dọn dẹp lại."

Thiết Phong giữ vẻ mặt bình thản, đáp lại một cách hờ hững. "Ta thỉnh thoảng đi dạo cho thoáng đầu, nhưng không để ý mấy chuyện vườn tược đâu." Nhưng ngay khi Tiểu Yến quay lưng bước đi, anh cảm thấy rõ ràng sự căng thẳng dồn nén trong từng bắp thịt của mình.

"Cô ta nghi ngờ," Thiết Phong thì thầm với chính mình sau buổi tối căng thẳng ấy, khi Tiểu Yến hỏi anh vài câu có vẻ vô hại nhưng lại xoáy sâu vào việc anh có ghé qua khu vườn sau gần đây không. Anh đã trả lời một cách bình thản, nhưng trong lòng biết rằng mình cần phải hành động nhanh hơn trước khi cô ta có thể xác định chính xác ai đã xâm nhập vào kho bí mật của mình.

Cùng lúc đó, tại Nguyệt Ảnh Thành, cuộc điều tra về Uông Bách Nghị cuối cùng cũng đạt được bước đột phá quan trọng.

Chử Đình Vũ, sau nhiều đêm cho người mai phục quan sát, cuối cùng đã bắt được đúng thời điểm Uông Bách Nghị chuẩn bị giao một mảnh giấy nhỏ cho một người đưa tin lạ mặt tại một quán trọ hẻo lánh ở rìa thành. Toán lính mai phục của Đình Vũ ập vào đúng lúc, bắt giữ cả hai người trước khi họ kịp phản ứng.

"Thần đã có được vật chứng, điện hạ," Đình Vũ báo cáo, đặt lên bàn một mảnh giấy nhỏ gấp thành hình tam giác cùng một túi vải nhỏ chứa vài giọt tinh dầu màu hổ phách mà toán lính tìm thấy trong hành lý của Uông Bách Nghị khi khám xét nơi ở của ông ta.

Địch Bách Dương cẩn thận mở mảnh giấy ra, đọc lướt qua nội dung, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng. "Đây là một bức thư viết bằng mật mã, nhưng thần có thể nhận ra vài từ khóa quen thuộc từ các tài liệu cổ về gián điệp — nó đang báo cáo về 'tiến độ gieo mầm nghi ngờ' và xin 'chỉ thị tiếp theo'. Ai đó ở xa đang trực tiếp điều khiển hành động của người này."

Yên Chi cầm lấy túi vải nhỏ, đưa lên gần mũi ngửi thử, và ngay lập tức, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ùa về — chính là mùi hương ngọt lạ, ẩn dưới đó một chút cay nồng, mà nàng đã ngửi thấy quanh Tiểu Yến vô số lần.

"Đây là nó," nàng nói, giọng run lên vì xúc động lẫn phẫn nộ. "Đây chính xác là mùi hương thiếp đã ngửi thấy suốt gần một năm qua."

Địch Bách Dương lập tức lấy một trong ba viên Nguyệt Thạch, đốt lên theo đúng phương pháp cổ xưa được ghi lại trong sách, rồi chiếu ánh sáng bàng bạc từ viên đá lên chiếc túi vải. Dưới luồng ánh sáng đặc biệt ấy, một lớp cặn mờ ảo, gần như vô hình dưới ánh sáng thường, hiện lên rõ ràng trên bề mặt vải — đúng như những gì cuốn sách cổ đã miêu tả về dấu vết của Huyễn Hương.

"Đây chính là bằng chứng khoa học đầu tiên chúng ta có được," Địch Bách Dương nói, giọng đầy phấn khích lẫn nghiêm trọng. "Chúng ta đã chứng minh được sự tồn tại thật sự của loại hương liệu này, và mối liên hệ trực tiếp giữa nó với người đàn ông đang bị giam giữ kia."

"Vậy giờ chúng ta thẩm vấn ông ta," Lăng Phong nói, giọng cương quyết.

Nhưng khi Uông Bách Nghị bị đưa vào phòng thẩm vấn, ông ta tỏ ra ngoan cố đến bất ngờ, một mực phủ nhận mọi cáo buộc dù bằng chứng đã rõ ràng trước mắt.

"Ta chỉ là một thương nhân buôn dược liệu bình thường," ông ta khăng khăng, dù giọng nói có phần run rẩy phản bội sự sợ hãi thật sự bên trong. "Túi tinh dầu đó chỉ là một mẫu hàng ta định giới thiệu cho khách hàng. Ta không biết gì về những gì các ngươi đang cáo buộc."

"Bức thư mật mã trong người ông thì sao?" Đình Vũ gằn giọng, đặt mảnh giấy trước mặt ông ta. "Ông định giải thích thế nào về nó?"

Uông Bách Nghị im lặng, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng vẫn không chịu khai ra bất cứ điều gì cụ thể. "Ta không biết ngươi đang nói về cái gì. Có lẽ có ai đó đã cố tình gài bẫy ta."

Sự ngoan cố ấy khiến buổi thẩm vấn kéo dài đến tận đêm khuya mà không có thêm tiến triển nào đáng kể. Ông ta rõ ràng đã được huấn luyện kỹ lưỡng để chống chọi lại các phương thức thẩm vấn thông thường, có lẽ đã được chuẩn bị tinh thần từ trước cho tình huống bị bắt giữ này.

"Chúng ta sẽ không ép cung ông ta bằng vũ lực," Lăng Phong quyết định, dù sự tức giận hiện rõ trên gương mặt anh. "Nhưng ta sẽ giữ ông ta lại đây, dưới sự giám sát chặt chẽ, cho đến khi chúng ta tìm được thêm bằng chứng để buộc ông ta phải khai ra sự thật."

"Thần cũng sẽ cho người tiếp tục điều tra về mạng lưới liên lạc của ông ta," Đình Vũ bổ sung. "Nếu ông ta đã gửi được một bức thư, chắc chắn còn nhiều bức thư khác đã được gửi trước đó. Có thể chúng ta sẽ tìm ra dấu vết của chúng qua những người đưa tin đã từng tiếp xúc với ông ta."

Yên Chi đứng lặng nhìn Uông Bách Nghị bị áp giải rời khỏi phòng thẩm vấn, lòng vừa nhẹ nhõm vì đã tiến thêm một bước, vừa lo lắng vì biết rằng đây mới chỉ là một mắt xích nhỏ trong một mạng lưới âm mưu lớn hơn nhiều mà nàng vẫn chưa nhìn thấy trọn vẹn.

Trong khi đó, tại Tộc Sói Bão Tố, Thiết Phong, không hề hay biết về diễn biến ở Bạch Lang, đã quyết định không thể chờ đợi thêm nữa. Đêm đó, anh lặng lẽ theo dõi Tiểu Yến một lần nữa, và lần này, anh phát hiện cô ta đang chuẩn bị rời khỏi phủ để đến một cuộc hẹn khác — có vẻ khẩn cấp hơn thường lệ, dựa trên vẻ vội vã bất thường trong từng cử chỉ của cô ta.

Anh quyết định bám theo, giữ khoảng cách xa nhất có thể trong khi vẫn không để mất dấu, tim đập thình thịch vì biết rằng nếu bị phát hiện lần này, mọi nỗ lực điều tra âm thầm suốt nhiều tuần qua của anh có thể sẽ trở nên vô nghĩa — hoặc tệ hơn, có thể đặt chính tính mạng anh vào vòng nguy hiểm.

Cô ta dẫn anh đến một khoảng rừng thưa cách phủ tộc trưởng gần hai dặm, nơi một bóng người lạ mặt khác — không phải Uông Bách Nghị, mà là một người mới — đã đợi sẵn từ trước. Thiết Phong nấp sau một bụi cây rậm rạp, cố lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người.

"...không thể chờ thêm nữa," anh nghe thấy giọng Tiểu Yến, lạnh lùng và cương quyết hơn bao giờ hết. "Đã đến lúc thực hiện kế hoạch cuối cùng. Ta cần một tội danh đủ nghiêm trọng để hủy hoại con nhỏ đó vĩnh viễn — phản quốc, cấu kết với thế lực thù địch, bất cứ điều gì khiến Bạch Lang không thể tha thứ."

Thiết Phong nghẹt thở sau bụi cây, tim đập dồn dập. Anh vừa nghe được, bằng chính tai mình, một phần của âm mưu tàn độc mà Tiểu Yến đang chuẩn bị thực hiện — một âm mưu không chỉ nhắm vào gia đình anh nữa, mà nhắm thẳng vào tính mạng của Yên Chi.

Người đàn ông lạ mặt đáp lại điều gì đó bằng giọng trầm thấp mà Thiết Phong không nghe rõ hết, nhưng anh bắt được vài từ rời rạc — "giấy tờ giả", "con dấu", "chuyến hàng cuối cùng". Rõ ràng, đây không phải là một kế hoạch bộc phát, mà là một âm mưu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, chỉ chờ thời điểm thích hợp để thực hiện.

"Ta muốn mọi thứ sẵn sàng trong vòng một tháng tới," Tiểu Yến nói, giọng dứt khoát không chút do dự. "Không được chậm trễ thêm nữa. Con nhỏ đó càng ở Bạch Lang lâu, càng khó lật đổ."

Cuộc trò chuyện kết thúc chóng vánh sau đó, người đàn ông lạ mặt biến mất vào bóng tối theo một hướng khác, còn Tiểu Yến quay trở lại phủ tộc trưởng với dáng vẻ ung dung như thể vừa đi dạo một vòng bình thường. Thiết Phong nằm im sau bụi cây thêm một lúc lâu, đợi cho đến khi chắc chắn không còn ai xung quanh, mới dám đứng dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh dù trời đêm khá mát mẻ.

Anh biết, mình không còn nhiều thời gian nữa. Dù nguy hiểm đến đâu, dù cái giá phải trả là gì, anh phải tìm cách báo tin này đến Yên Chi trước khi Tiểu Yến kịp ra tay — bởi lần này, không chỉ danh dự của một gia đình bị đe dọa, mà cả tính mạng của người em gái anh từng thề sẽ bảo vệ.

Đã sao chép liên kết chương