Chương 22
Chương 22 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Sáng hôm sau, Đại Sảnh Ngân Lang chật kín người hơn cả ngày hôm trước. Tin tức về phiên xử đã lan khắp kinh thành, và cả những người dân thường cũng chen chúc đứng ngoài cửa sảnh, chờ đợi kết quả.
Yên Chi bước vào, lưng thẳng, ánh mắt kiên định. Nàng không biết đêm qua Lăng Phong đã âm thầm đến thăm Thiết Phong, không biết con bài cuối cùng đã nằm sẵn trong tay. Nàng chỉ biết, hôm nay, nàng phải chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.
Đêm qua, nàng gần như không ngủ được. Nàng nằm nhìn trần phòng, ôn lại từng chi tiết bằng chứng, từng lập luận có thể bị phía đối phương bẻ gãy. Lăng Phong đã cố trấn an nàng trước khi rời đi — vì một lý do nào đó anh không giải thích rõ, chỉ nói ngắn gọn rằng "còn một việc cần chuẩn bị" — nhưng nỗi lo lắng vẫn bám riết lấy nàng đến tận bình minh.
Giờ đây, đứng giữa sảnh, nàng cảm nhận rõ sức nặng của từng ánh mắt. Một bên là hy vọng mong manh còn sót lại nơi vài quan viên từng chứng kiến nàng lăn lộn giúp dân vùng duyên hải. Bên kia là sự khinh miệt lạnh lùng của những kẻ đã sẵn sàng kết án nàng ngay từ trước khi phiên xử bắt đầu.
"Hội Đồng đã cân nhắc kỹ lưỡng bằng chứng từ hôm qua," Cung Bách Uy mở đầu, giọng nặng nề. "Dấu vết Huyễn Hương là có thật. Điều đó không thể chối cãi. Nhưng nó chỉ chứng minh có kẻ nào đó liên quan đến loại dược liệu ấy — không chứng minh được vương phi vô tội trước cáo buộc phản quốc."
"Chính xác," Tiểu Yến chen vào ngay lập tức, giọng đầy tự tin. "Uông Bách Nghị có thể là một kẻ buôn lậu dược liệu cấm, hành động hoàn toàn độc lập vì lợi ích riêng. Điều đó không liên quan gì đến những bức thư phản quốc kia."
"Vậy còn nét chữ giả mạo thì sao?" Lăng Phong gằn giọng.
"Một chuyên gia giám định có thể sai," Tiểu Yến đáp, không hề nao núng. "Trong khi đó, con dấu trên những bức thư ấy đã được xác nhận là thật bởi chính quan viên giám định của Tộc Sói Bão Tố."
Cả sảnh lại một lần nữa chìm trong tiếng xì xào bàn tán. Yên Chi cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang rung chuyển. Từng bằng chứng họ đưa ra đều bị Tiểu Yến khéo léo hóa giải, như thể cô ta đã lường trước tất cả.
Nàng liếc nhìn Lăng Phong. Anh vẫn đứng vững, nhưng nàng nhận ra bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm sau lưng. Cung Bách Uy nhìn hai bên, gương mặt căng thẳng như đang phải cân đo từng lời một trên một chiếc cân không hề công bằng.
"Nếu không còn bằng chứng nào khác," Tiểu Yến nói, giọng đã lấy lại vẻ tự tin, gần như thương hại, "thần đề nghị Hội Đồng ra phán quyết ngay hôm nay. Càng kéo dài, càng gây bất ổn cho cả hai bên."
Một vài trưởng lão gật đầu đồng tình. Yên Chi cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Đây là khoảnh khắc cán cân có thể nghiêng hẳn về phía bất lợi, chỉ trong tích tắc.
"Uông Bách Nghị," Địch Bách Dương lên tiếng lần nữa, giọng sắc như dao, "nếu ông hành động độc lập, hãy giải thích rõ ai đã ra lệnh thả ông khỏi nơi giam giữ của chúng tôi chỉ trong một đêm, và tại sao ngay sau đó ông lại xuất hiện với thân phận sứ giả chính thức của Tộc Sói Bão Tố?"
Uông Bách Nghị im lặng. Giọt mồ hôi lăn dài trên trán ông ta.
"Trả lời đi!" Đình Vũ quát lớn.
"Ta..." Uông Bách Nghị mấp máy môi, ánh mắt hoảng loạn đảo về phía Tiểu Yến.
Đúng lúc ấy, cánh cửa lớn của Đại Sảnh Ngân Lang bật mở.
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó.
Thiết Phong bước vào, chậm rãi nhưng vững chãi, dù gương mặt anh vẫn còn hốc hác, tiều tụy sau những ngày bị giam cầm. Anh khoác một bộ lễ phục đơn giản, đứng thẳng lưng, ánh mắt quét qua cả sảnh trước khi dừng lại nơi Yên Chi.
"Thiết Phong!" Yên Chi bật thốt lên, không giấu nổi sự kinh ngạc và mừng rỡ.
Tiểu Yến đứng chết trân. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lớp mặt nạ hoàn hảo của cô ta nứt vỡ, để lộ ra sự hoảng loạn thật sự.
"Không thể nào," cô ta lẩm bẩm, đủ nhỏ để chỉ vài người gần đó nghe thấy. "Ta đã ra lệnh giam hắn ở nơi không ai có thể tìm ra."
Bốn người em còn lại đứng như hóa đá. Nhị ca là người đầu tiên bước lên, giọng run rẩy. "Đại ca... đại ca còn sống. Đại ca thật sự còn sống."
Lớp sương mù trong mắt cậu ta dường như khẽ lay động, như một cơn gió bất chợt thổi qua làn khói dày đặc phủ kín tâm trí suốt bao tháng qua.
"Kính bẩm Hội Đồng Trưởng Lão," Thiết Phong cất tiếng, giọng vang lên đầy uy nghiêm dù còn đôi phần yếu ớt, "thần là Quách Thiết Phong, con trai cả của tộc trưởng Quách Bạch Hải. Thần xin được làm chứng."
Quách Bạch Hải đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt tràn ngập cảm xúc lẫn lộn. "Thiết Phong! Con... con đi đâu suốt những ngày qua?"
"Con bị giam giữ, cha," Thiết Phong đáp, ánh mắt hướng thẳng về phía Tiểu Yến. "Theo lệnh của Trữ Tiểu Yến."
Cả sảnh nổ tung trong tiếng xôn xao không thể kiềm chế.
"Vu khống!" Tiểu Yến hét lên, giọng lần đầu tiên mất đi vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Đây là trò dàn dựng của Bạch Lang để cứu vãn tình thế cho vương phi!"
"Vậy hãy để ta trình bày bằng chứng," Thiết Phong đáp, giọng không hề dao động. Anh rút từ trong áo ra vài trang giấy nhàu nát — những trang còn lại từ cuốn sổ tay mà anh đã không kịp gửi đi trong lần đầu, giữ lại phòng thân trong suốt thời gian bị giam cầm, giấu trong lớp lót ủng mà không ai phát hiện ra khi lục soát anh.
"Đây là bút tích của chính Trữ Tiểu Yến," anh nói, đưa những trang giấy cho Cung Bách Uy kiểm tra. "Ghi chép chi tiết về liều lượng Huyễn Hương được sử dụng lên từng người trong gia đình con, bao gồm cả chính con. Con đã tận mắt phát hiện nơi cất giấu dược liệu này trong một căn nhà kho bí mật tại phủ tộc trưởng, và con đã bị chính Tiểu Yến ra lệnh bắt giam khi cô ta phát hiện con lấy đi những trang giấy này."
Cung Bách Uy nhận lấy những trang giấy, đối chiếu cẩn thận với nét chữ trong những bức thư "phản quốc" mà Tiểu Yến trình lên trước đó. Gương mặt ông dần biến sắc.
"Nét chữ này," ông nói chậm rãi, giơ cao hai văn bản để toàn thể Hội Đồng cùng quan sát, "trùng khớp hoàn toàn với nét chữ trong những bức thư bị cáo buộc là của vương phi. Từng nét móc, từng độ nghiêng của ngòi bút, đều giống nhau đến từng chi tiết nhỏ nhất — điều chỉ có thể xảy ra khi cùng một người viết ra cả hai."
Cả sảnh lặng đi trong một khoảnh khắc, rồi vỡ òa thành tiếng ồn ào không thể kiểm soát.
Quách Bạch Hải bước đến gần con trai cả, tay run rẩy chạm vào vai anh như muốn xác nhận đây không phải ảo giác. "Con đã im lặng chịu đựng suốt bao lâu, chỉ để tìm ra bằng chứng này?" Giọng ông vỡ ra, không còn chút uy nghiêm nào của một tộc trưởng, chỉ còn lại một người cha đang dần tỉnh khỏi cơn mê dài.
"Con xin lỗi vì đã không hành động sớm hơn, cha," Thiết Phong đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiểu Yến. "Con xin lỗi vì đã để em gái con phải một mình gánh chịu tất cả, và vì đã mất quá lâu mới nhận ra mình đang bị dắt mũi bởi chính người mình từng tin tưởng."
"Đây là bằng chứng cuối cùng, và cũng là mảnh ghép quyết định," Địch Bách Dương tuyên bố, giọng vang dội đầy uy lực. "Những bức thư 'phản quốc' kia không phải do vương phi viết. Chúng được viết bởi chính Trữ Tiểu Yến, người đã dày công luyện tập sao chép nét chữ của vương phi trong suốt nhiều tháng trời, nhằm dàn dựng một tội danh đủ nghiêm trọng để hủy hoại vương phi vĩnh viễn."
Tiểu Yến lùi lại một bước, ánh mắt đảo nhanh khắp sảnh như đang tìm đường thoát. Nhưng không còn đường nào nữa. Binh lính đã âm thầm áp sát từ hai bên, chặn mọi lối ra.
"Trữ Tiểu Yến," Cung Bách Uy cất giọng, lần này đầy uy quyền không thể chối cãi, đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt nghiêm khắc quét khắp sảnh trước khi dừng lại nơi cô ta, "ngươi có gì để nói trước những bằng chứng này không? Đây là cơ hội cuối cùng để ngươi trình bày, trước khi Hội Đồng đưa ra phán quyết."
Cô ta đứng đó, run rẩy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Và trong khoảnh khắc ấy, ai cũng có thể thấy, bức tường dối trá cô ta đã dày công xây dựng suốt gần ba năm, cuối cùng cũng bắt đầu sụp đổ.
Yên Chi bước lên một bước, đứng ngang hàng với Thiết Phong, hai chị em cùng nhìn về phía kẻ đã suýt phá hủy cả gia đình họ. Không ai trong sảnh còn dám thở mạnh. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tiểu Yến, chờ đợi lời đáp cuối cùng cho câu hỏi của Cung Bách Uy — câu hỏi mà cả sự thật lẫn dối trá đều không thể trốn tránh thêm được nữa.
Lăng Phong bước đến bên Yên Chi, nắm lấy tay nàng trước mặt toàn thể triều đình, một cử chỉ công khai không giấu giếm. "Dù ngươi nói gì tiếp theo," anh nói, giọng lạnh như băng hướng về phía Tiểu Yến, "sự thật hôm nay đã đủ rõ ràng để cả hai vùng đất chứng kiến. Trò chơi của ngươi đã kết thúc."