Chương 23
Chương 23 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Im lặng.
Không ai dám thở mạnh. Cả Đại Sảnh Ngân Lang nín thở chờ đợi câu trả lời của Tiểu Yến.
Cô ta đứng đó, vai run lên từng chặp. Rồi, chậm rãi, cô ta ngẩng đầu lên. Và khi cô ta cất tiếng, đó không còn là giọng nói ngọt ngào, dịu dàng mà tất cả đã quen thuộc suốt bao năm qua.
Đó là một giọng nói lạnh lẽo, sắc bén như dao cứa.
"Được," cô ta nói. "Các ngươi muốn sự thật. Ta sẽ cho các ngươi sự thật."
Cô ta bước lên một bước, ánh mắt quét qua Yên Chi, qua Thiết Phong, qua cả tộc trưởng Quách Bạch Hải đang đứng chết lặng.
"Đúng. Ta đã dùng Huyễn Hương. Đúng. Ta đã viết những bức thư giả đó. Đúng. Ta đã ra lệnh giam giữ Thiết Phong." Cô ta cười, một nụ cười lạnh lẽo không còn chút giả tạo nào. "Các ngươi muốn biết tại sao? Ta sẽ nói cho các ngươi biết tại sao."
"Ba năm trước, ta bước vào phủ tộc trưởng này với thân phận một a hoàn mồ côi, không cha không mẹ, không một tấc đất cắm dùi. Ta bị khinh miệt. Ta bị sai bảo. Ta bị đối xử như một món đồ không đáng để ý." Giọng cô ta run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận dữ đã bị nén chặt suốt nhiều năm. "Trong khi đó, Lữ Yên Chi — một đứa trẻ không rõ gốc gác, được nhặt về nuôi giống như ta — lại được cả tộc trưởng cưng chiều, được năm người con trai yêu thương, được hưởng mọi đặc quyền mà ta phải bò lê bò càng cả đời cũng không có được."
Bốn người em còn lại đứng chết lặng, từng lời của Tiểu Yến như những nhát búa giáng thẳng vào lớp sương mù cuối cùng còn sót lại trong tâm trí họ. Tứ đệ lảo đảo, một tay ôm lấy đầu như đang chịu đựng một cơn đau dữ dội. Tam đệ nắm chặt vai Ngũ đệ, cả hai cùng run rẩy trước sự thật vừa được phơi bày.
"Ngươi ghen tị," Yên Chi nói, giọng bình thản dù trong lòng đang dậy sóng.
"Ghen tị?" Tiểu Yến bật cười, một tiếng cười chói tai đầy cay đắng. "Không. Đây không phải ghen tị. Đây là công lý. Ta đã quyết định, nếu số phận không cho ta sinh ra trong nhung lụa, ta sẽ tự tay giành lấy nó. Ta học được cách bào chế Huyễn Hương từ một lão lang y bị chính tộc của lão trục xuất vì tội danh y hệt những gì ta đang làm bây giờ. Ta đã dùng nó, từng chút một, để khiến cả năm người con trai của tộc trưởng chỉ còn nhìn thấy ta, chỉ còn tin tưởng ta."
Cô ta quay sang nhìn Quách Bạch Hải, ánh mắt không hề có chút hối hận. "Và ông, tộc trưởng đáng kính, cũng đã uống thứ thuốc bổ ta pha mỗi ngày suốt gần một năm qua. Ông tưởng đó là thuốc bổ dưỡng sức khỏe. Thực ra, đó là một liều Huyễn Hương pha loãng, đủ để làm mờ đi sự sáng suốt của ông, đủ để khiến ông không còn nhận ra những gì đang xảy ra ngay trước mắt mình."
Quách Bạch Hải lảo đảo, phải vịn vào ghế để đứng vững.
"Mục đích của ngươi là gì?" Lăng Phong hỏi thẳng, giọng lạnh như băng.
"Mục đích?" Tiểu Yến ngẩng cao đầu, ánh mắt lóe lên một tia cuồng vọng. "Ta muốn trở thành mẫu thân của cả Tộc Sói Bão Tố. Không phải vợ của một người con trai — mà là người đứng sau, người thực sự nắm quyền kiểm soát toàn bộ tộc, thông qua bất kỳ ai trong số năm anh em ấy cuối cùng lên nắm quyền tộc trưởng. Ta chỉ cần loại bỏ Yên Chi khỏi cuộc chơi, để không còn ai có thể tranh giành vị trí ấy với ta."
"Ngươi định giết cả một con người, hủy hoại cả một gia đình, chỉ để thỏa mãn tham vọng quyền lực của bản thân," Thiết Phong nói, giọng đầy phẫn nộ lẫn đau xót. "Ta đã từng tin tưởng ngươi như một người em gái, Tiểu Yến. Ta đã bảo vệ ngươi trước những lời gièm pha của gia nhân khác trong phủ. Vậy mà ngươi coi tất cả những điều đó chỉ là công cụ để lợi dụng."
"Lòng tin của các ngươi," Tiểu Yến đáp, giọng đầy khinh miệt, "chưa từng là thứ ta cần đến vì bản chất của nó. Ta chỉ cần nó đủ để phục vụ cho kế hoạch của mình. Đừng nhầm lẫn sự phục tùng giả tạo của ta với bất kỳ tình cảm chân thật nào, đại ca — nếu huynh còn dám gọi ta bằng cách xưng hô ấy sau tất cả những gì huynh vừa biết."
"Ta không thấy có gì sai," Tiểu Yến đáp, không chút do dự. "Kẻ mạnh sinh tồn. Ta chỉ đang làm những gì cần thiết để không phải sống cả đời trong bóng tối như ta đã từng."
Cả sảnh chìm trong sự câm lặng kinh hoàng trước lời thú nhận trần trụi ấy.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng ấm áp bắt đầu lan tỏa từ bàn tay Yên Chi đang nắm chặt tay Lăng Phong.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ.
Vệt sáng hình vành trăng khuyết, từng chỉ thoáng hiện lên mờ ảo trong đêm mưa ở Hắc Lâm, giờ đây bùng lên rực rỡ, rõ ràng, không thể chối cãi, trên cả hai bàn tay đang đan vào nhau.
"Sói Ấn," một trưởng lão già nhất trong Hội Đồng thì thầm, giọng run lên vì kinh ngạc. "Ta chỉ từng nghe kể qua lời của tổ tiên. Chưa từng tận mắt chứng kiến trong đời."
Cung Bách Uy đứng bật dậy, mắt mở to không tin nổi. "Đây là bằng chứng không thể giả mạo. Sói Ấn chỉ xuất hiện khi mối liên kết bạn đời là chân chính tuyệt đối, từ tận đáy lòng cả hai người."
Ánh sáng ấy chiếu rọi khắp Đại Sảnh Ngân Lang, ấm áp và rực rỡ, như một lời khẳng định từ chính tự nhiên rằng tình yêu giữa Yên Chi và Lăng Phong không hề là giả dối, không hề là toan tính chính trị như những gì Tiểu Yến từng cố gắng vẽ ra.
"Còn ngươi," Cung Bách Uy quay sang Tiểu Yến, giọng lạnh lùng, "trong suốt gần ba năm thao túng năm người con trai của tộc trưởng, có bao giờ, dù chỉ một lần, thứ ánh sáng này xuất hiện giữa ngươi và bất kỳ ai trong số họ không?"
Tiểu Yến im lặng. Câu trả lời đã quá rõ ràng, hiện lên ngay trên gương mặt cô ta — một sự trống rỗng không thể che giấu.
"Không," cô ta cuối cùng cũng thừa nhận, giọng nhỏ dần. "Không bao giờ."
"Bởi vì không có gì để xuất hiện cả," Yên Chi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Ngươi đã dùng thủ đoạn để chiếm lấy trái tim người khác, nhưng ngươi không bao giờ có thể giả mạo được sự thật. Tình yêu không phải thứ có thể ép buộc bằng dược liệu hay mưu mô."
Nàng bước đến gần Tiểu Yến hơn, ánh mắt không hề có chút hả hê, chỉ có một sự điềm tĩnh lạ thường. "Ta từng thương ngươi như một người em gái, dù ngươi chưa từng đối xử với ta như vậy. Ta ước gì ngươi đã chọn một con đường khác để tìm kiếm giá trị của bản thân, thay vì chọn cách hủy hoại người khác."
Tiểu Yến đứng đó, lần đầu tiên trong suốt cả phiên xử, không còn bất kỳ lời đáp trả nào. Ánh mắt cô ta dại đi, như thể chỉ đến khoảnh khắc này, cô ta mới thực sự nhận ra, dù có đoạt được quyền lực, dù có phá hủy được bao nhiêu cuộc đời, cô ta vẫn sẽ mãi mãi không có được thứ mà Yên Chi có — một tình yêu chân thật, không cần dối trá, không cần thao túng.
"Bắt giữ cô ta," Cung Bách Uy ra lệnh, giọng đanh thép. "Trữ Tiểu Yến, ngươi đã tự thú nhận trước toàn thể Hội Đồng Trưởng Lão và triều đình Bạch Lang về tội thao túng tâm trí, giả mạo bằng chứng, và âm mưu hãm hại vương phi tương lai. Ngươi sẽ chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất theo luật lệ của cả hai vùng đất."
Binh lính lập tức áp sát, xích tay Tiểu Yến lại. Cô ta không kháng cự, chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Yên Chi và Lăng Phong đang đứng cạnh nhau, bàn tay vẫn còn vương lại chút ánh sáng ấm áp của Sói Ấn.
"Ngươi thắng," cô ta nói, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ có gió mới nghe thấy. "Nhưng ta không hối hận."
Yên Chi nhìn cô ta, không phải bằng ánh mắt hả hê chiến thắng, mà bằng một sự thương xót lẫn lộn với nỗi đau còn sót lại. "Ta hy vọng, một ngày nào đó, ngươi sẽ hiểu ra rằng quyền lực đoạt được bằng dối trá không bao giờ mang lại thứ ngươi thực sự khao khát."
Tiểu Yến bị áp giải rời khỏi sảnh, tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá vang vọng khắp không gian im ắng. Ngay trước khi bước qua ngưỡng cửa, cô ta ngoái đầu lại một lần cuối, ánh mắt lướt qua bốn người em trai đang đứng lặng người, qua Quách Bạch Hải với gương mặt hằn sâu nỗi đau của một người cha vừa tỉnh khỏi cơn mê dài, rồi dừng lại nơi Yên Chi và Lăng Phong.
"Ba năm," cô ta nói, giọng khàn đặc. "Ba năm ta xây dựng từng viên gạch một cho giấc mộng của mình. Và nó sụp đổ chỉ trong một buổi sáng." Cô ta bật cười, tiếng cười vỡ vụn, nghe gần như tiếng khóc. "Có lẽ đó mới là công lý thật sự — nhanh hơn và tàn nhẫn hơn những gì ta từng gây ra cho bất kỳ ai."
Không ai đáp lại. Binh lính kéo cô ta đi, và cánh cửa lớn đóng sầm lại sau lưng cô ta.
Đại Sảnh Ngân Lang bùng nổ trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng thở phào nhẹ nhõm của hàng trăm con người vừa chứng kiến sự thật cuối cùng cũng chiến thắng.