Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
8 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Năm ngày trước lễ, một cánh chim ưng đáp xuống khung cửa sổ phòng Yên Chi ngay lúc bình minh vừa ló rạng, mang theo một mảnh giấy dày hơn thường lệ.

Nàng vội vàng mở ra, và lần đầu tiên sau gần một năm trao đổi thư từ, người viết không còn ký tên "Bạch Lang khách" nữa.

*"Yên Chi, đã đến lúc ta không thể tiếp tục giấu ngươi thêm nữa. Ta là Bùi Lăng Phong, Sói Vương của Vương Quốc Bạch Lang. Ta giấu thân phận này suốt một năm qua không phải vì không tin ngươi, mà vì ta sợ — nếu ngươi biết ta là ai ngay từ đầu, ngươi sẽ nhìn ta bằng ánh mắt của một kẻ đang mưu tính chính trị, chứ không phải bằng con mắt của một người thật sự quan tâm đến ngươi. Ta muốn ngươi biết ta trước, rồi mới biết danh xưng của ta. Còn năm ngày nữa đến lễ của các ngươi. Ta sẽ đến. Không phải để tranh giành hay ép buộc, mà để ngươi có thêm một lựa chọn — lựa chọn thật sự, không phải bị sắp đặt."*

Yên Chi ngồi lặng người trên giường, tay run run cầm mảnh giấy. Sói Vương. Người đứng đầu một vương quốc sói khác — độc lập, hùng mạnh, không hề có quan hệ ràng buộc nào với Tộc Sói Bão Tố ngoài vài lần giao thương ít ỏi trước đây.

Ký ức về lần gặp gỡ đầu tiên ùa về trong tâm trí nàng, rõ ràng như mới hôm qua.

Đó là một phiên chợ biên giới, nơi các tộc sói nhỏ vẫn thường trao đổi hàng hóa — da thú, dược liệu, vũ khí thô sơ — với nhau trước khi căng thẳng chính trị khiến những cuộc gặp gỡ như vậy ngày càng hiếm hoi. Yên Chi khi ấy mới mười bảy tuổi, theo đoàn tộc trưởng đi giao thương lần đầu tiên, đứng lạc giữa đám đông xa lạ.

Một người đàn ông cao lớn, khoác áo choàng xám giản dị không mang bất kỳ dấu hiệu vương quyền nào, đã giúp nàng tránh khỏi một xe hàng lao tới bất ngờ. Anh không nói tên, không hỏi thân phận, chỉ ngồi cùng nàng bên một quán trà nhỏ ven đường, nói chuyện về những điều bình dị — về mùi hương của rừng thông sau mưa, về việc nàng thích ngắm sao hơn ngắm hoa, về nỗi cô đơn của một người phải sống theo khuôn khổ người khác đặt ra.

"Ngươi có bao giờ cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác không?" anh đã hỏi nàng như vậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng như thể đã biết trước câu trả lời.

Nàng đã khóc, ngay tại quán trà nhỏ đó, lần đầu tiên trong đời nói ra với một người lạ về nỗi sợ hãi trước Lễ Chọn Bạn Đời sắp tới, về việc nàng chưa từng thấy bất kỳ tia lửa tình yêu nào với năm người anh em nuôi — dù nàng thương họ như ruột thịt.

Anh đã lắng nghe, không phán xét, không khuyên nhủ sáo rỗng. Chỉ trước khi chia tay, anh đưa cho nàng một cách liên lạc bí mật — một con chim ưng đã được huấn luyện — và nói: "Nếu ngươi cần một người lắng nghe, ta sẽ luôn ở đây."

Nàng chưa từng nghĩ người ấy chính là Sói Vương của cả một vương quốc.

Nàng còn nhớ, trước khi chia tay hôm đó, anh đã hỏi nàng một câu mà đến giờ vẫn còn văng vẳng trong tâm trí: "Nếu một ngày ngươi phải chọn giữa nghĩa vụ và trái tim mình, ngươi sẽ chọn gì?" Khi ấy nàng chưa có câu trả lời, chỉ cười trừ và nói mình còn quá trẻ để nghĩ đến những chuyện lớn lao như vậy. Anh đã không ép nàng trả lời, chỉ gật đầu, như thể đã biết trước rằng câu hỏi ấy sẽ theo nàng suốt một chặng đường dài phía trước.

Suốt một năm sau đó, những bức thư qua lại giữa họ không hề nói về chính sự hay quyền lực. Anh kể cho nàng nghe về những đêm anh đứng một mình trên vọng lâu cao nhất của Nguyệt Ảnh Thành, nhìn ánh trăng chiếu xuống mặt biển phía xa, tự hỏi liệu ngai vị mình đang gánh vác có thật sự là điều bản thân mong muốn hay chỉ là trách nhiệm không thể chối từ. Nàng kể cho anh nghe về nỗi cô đơn của một đứa trẻ được nhận nuôi, luôn phải tự hỏi liệu tình thương mình nhận được có trọn vẹn hay chỉ là một phần của nghĩa vụ gia tộc. Họ chưa từng gặp lại nhau lần thứ hai, nhưng qua từng con chữ, một sự thấu hiểu kỳ lạ đã lớn dần — thứ mà Yên Chi chưa từng cảm nhận được với bất kỳ ai trong chính gia đình mình.

Gấp lại bức thư, Yên Chi cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ chảy trong lòng — không phải vì danh xưng "Sói Vương", mà vì sự thật rằng người luôn lắng nghe nàng suốt một năm qua, chưa từng đòi hỏi gì, chưa từng lợi dụng vị thế, hóa ra lại là người có đủ quyền lực để đứng vững trước cả một tộc sói khác nếu cần.

Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng gõ cửa gấp gáp.

"Tỷ tỷ," giọng Ngũ đệ vang lên, hối hả. "Cha gọi tỷ tỷ đến đại sảnh ngay."

Yên Chi vội vàng cất bức thư vào nơi bí mật quen thuộc — một hốc gỗ sau tủ áo — rồi ra khỏi phòng.

Tại đại sảnh, không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Tộc trưởng Quách Bạch Hải ngồi trên ghế chủ, gương mặt tái nhợt, đôi tay run run đặt trên tay vịn ghế. Bên cạnh ông, Tiểu Yến đứng với vẻ mặt lo lắng vừa đủ để không ai nghi ngờ, tay cầm một chén thuốc.

"Cha, cha sao vậy?" Yên Chi vội chạy đến, quỳ xuống bên cha nuôi.

"Ta không sao," ông đáp, nhưng giọng nói yếu ớt phản bội lại lời ông. "Chỉ là dạo này ta hay chóng mặt, đầu óc không được tỉnh táo như trước. Tiểu Yến đã sắc thuốc bổ cho ta uống mỗi ngày, con đừng lo."

Yên Chi liếc nhìn chén thuốc trên tay Tiểu Yến, và một lần nữa, mùi hương ngọt lạ ấy lại thoáng qua mũi nàng — lần này đậm hơn, gần như trộn lẫn vào hơi nước bốc lên từ chén thuốc.

"Con có thể xem qua bài thuốc này không?" nàng hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Tỷ tỷ không tin muội sao?" Tiểu Yến hỏi lại, giọng có chút tổn thương, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia gì đó sắc lạnh trong tích tắc — quá nhanh để bất kỳ ai khác ngoài Yên Chi nhận ra.

"Không phải không tin," Yên Chi đáp, "chỉ là ta muốn hiểu rõ hơn về sức khỏe của cha."

"Đủ rồi." Tộc trưởng Bạch Hải xua tay, giọng có phần gắt gỏng bất thường — điều hiếm khi xảy ra với người đàn ông vốn ôn hòa này. "Ta gọi các con đến không phải để tranh cãi chuyện thuốc thang. Còn năm ngày nữa là đến lễ. Ta muốn chắc chắn mọi nghi thức được chuẩn bị chu đáo."

Thiết Phong, đứng ở góc phòng với vẻ mặt trầm ngâm khác thường, lên tiếng. "Cha, con nghĩ nên hoãn buổi bàn nghi thức này. Cha cần nghỉ ngơi."

Đó là câu nói đầu tiên trong nhiều tuần qua mà Yên Chi cảm nhận được sự chân thành thật sự từ một trong năm anh em — không có lớp sương mù nào che phủ. Nàng quay sang nhìn anh cả, và bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn mình, dò xét, như đang cố tìm kiếm điều gì đó.

Nhưng khoảnh khắc ấy chóng vánh trôi qua khi Tiểu Yến bước đến gần Thiết Phong, tay khẽ đặt lên cánh tay anh. "Đại ca lo cho cha thật chu đáo. Muội cũng rất cảm động."

Yên Chi thấy rõ vai Thiết Phong hơi cứng lại trước cái chạm ấy, nhưng khác với bốn người em còn lại, ánh mắt anh không hề dịu xuống — thay vào đó là một sự cảnh giác thoáng qua, nhanh đến mức có lẽ chính Tiểu Yến cũng không nhận ra.

*Anh ấy khác*, Yên Chi nghĩ thầm. *Anh ấy vẫn còn tỉnh táo.*

Đó là tia hy vọng đầu tiên nàng có được trong nhiều tháng qua — rằng có lẽ, không phải tất cả đã mất. Nếu Thiết Phong vẫn còn giữ được sự tỉnh táo, có lẽ anh sẽ là người giúp nàng ghép nối những mảnh ghép rời rạc lại với nhau.

Nhưng nàng không biết rằng, ngay tối hôm đó, Tiểu Yến đã âm thầm lên kế hoạch riêng cho "ca khó nhằn nhất" của mình. Trong căn phòng nhỏ sau vườn, cô ta ngồi trước gương, tay cầm một lọ hương liệu có màu sẫm hơn những lọ khác — loại đậm đặc nhất, dành riêng cho những đối tượng có ý chí mạnh mẽ và linh giác nhạy bén.

"Thiết Phong," cô ta lẩm bẩm, giọng không còn chút ngọt ngào nào. "Ngươi càng khó thì phần thưởng cuối cùng càng đáng giá. Nhưng đừng lo, ta có đủ kiên nhẫn."

Cô ta mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn màu theo năm tháng — thứ duy nhất còn sót lại từ người thầy đã dạy cô ta bào chế Hương Dụ Hoặc, một lang y ẩn cư từng bị chính tộc trưởng vùng khác trục xuất vì tội lợi dụng dược thảo để thao túng lòng người. Cô ta lật đến trang cuối, nơi có dòng chữ nguệch ngoạc: "Ý chí càng mạnh, liều lượng càng phải tăng dần theo từng giai đoạn, không được vội vàng, kẻo cơ thể sẽ tự đào thải trước khi hương ngấm vào tâm trí."

Cô ta đã làm đúng như vậy suốt sáu tháng qua với Thiết Phong — từng chút một, từng giọt một, pha vào trà, vào rượu, vào cả không khí trong phòng anh mỗi khi có dịp lui tới. Chậm hơn nhiều so với bốn người em, nhưng cô ta tin chắc, đêm nay, với liều lượng đậm đặc nhất cất trong lọ sẫm màu kia, phòng tuyến cuối cùng của ý chí Thiết Phong sẽ sụp đổ.

"Tộc trưởng đã gần như hoàn toàn tin tưởng ta," cô ta thì thầm với chính mình, cất cuốn sổ trở lại ngăn kéo. "Bốn đứa em đã là con rối trong tay ta. Chỉ cần thu phục được đại ca đêm nay, ngày mai, dù Yên Chi có nói gì đi nữa, cũng không ai còn tin nàng ta nữa."

Cô ta cất lọ hương liệu vào trong tay áo, đứng dậy, sửa lại gương mặt thành nụ cười dịu dàng quen thuộc, rồi bước ra khỏi phòng, hướng về phía dãy phòng của Thiết Phong.

Còn năm ngày nữa đến lễ. Và trận chiến thầm lặng giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thật và dối trá, đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất.

Đã sao chép liên kết chương