Chương 17
Chương 17 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Con chim ưng đáp xuống khung cửa sổ phòng Yên Chi giữa đêm khuya, thân hình mệt mỏi rã rời sau chuyến bay dài bất thường, mang theo chiếc áo choàng cũ được gói cẩn thận.
Yên Chi giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng vỗ cánh yếu ớt, vội vàng mở cửa sổ đón con chim vào trong. Nàng nhận ra ngay đây không phải cách liên lạc thường lệ — con chim ưng trông kiệt sức hơn hẳn mọi lần, và thay vì một mảnh giấy nhỏ, nó lại mang theo cả một chiếc áo choàng.
Tim đập thình thịch, nàng mở gói đồ ra, tìm thấy lá thư ngắn của Đinh Thị Lệ giấu trong lớp vải ngoài, và khi lần theo đường chỉ khâu bất thường ở phần lót áo, nàng phát hiện những trang giấy được giấu kín bên trong.
Đọc lướt qua nét chữ quen thuộc của nhũ mẫu, rồi đến những trang giấy chứa đầy những ghi chép rợn người về liều lượng, thời gian sử dụng, và tên của từng người anh em nàng, Yên Chi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Nàng lập tức đánh thức Lăng Phong, tay run run đưa cho anh xem những trang giấy ấy.
"Đây là chữ viết tay của Tiểu Yến," nàng nói, giọng nghẹn lại vì xúc động lẫn phẫn nộ. "Thiết Phong đã tìm được nó, và giờ đây, huynh ấy có thể đang gặp nguy hiểm vì hành động này."
Lăng Phong đọc kỹ từng trang giấy, gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Đây chính xác là bằng chứng chúng ta cần — không chỉ xác nhận sự tồn tại của Huyễn Hương, mà còn cho thấy rõ ràng ý đồ có chủ đích của Tiểu Yến đối với từng thành viên trong gia đình nàng."
"Nhưng thư của vú Lệ nói Thiết Phong đã bị nghi ngờ," Yên Chi nói, giọng đầy lo lắng. "Nếu Tiểu Yến phát hiện ra huynh ấy là người lấy những trang giấy này..."
Nàng không dám nói hết câu, nhưng nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt nàng.
Yên Chi nhìn xuống những trang giấy trong tay, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có được bằng chứng xác thực, vừa đau lòng khi đọc thấy tên của từng người em trai nàng được ghi lại một cách lạnh lùng, tỉ mỉ như những con số trong một cuốn sổ kế toán, không hề có chút nhân tính nào. Nàng nhận ra, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng của Tiểu Yến suốt ba năm qua, là một sự tính toán lạnh lùng đến rợn người, coi mỗi thành viên trong gia đình nàng chỉ như những quân cờ để đạt được mục đích riêng.
"Chúng ta cần triệu tập Địch Bách Dương và Đình Vũ ngay lập tức," Lăng Phong quyết định, đứng dậy mặc vội áo choàng. "Với bằng chứng này, chúng ta có thể chính thức đưa vấn đề ra trước Hội Đồng Trưởng Lão, đồng thời tìm cách đảm bảo an toàn cho Thiết Phong."
Nhưng ngay khi họ vừa triệu tập được Địch Bách Dương và Chử Đình Vũ đến thư phòng để bàn bạc kế hoạch, một tin tức chấn động khác ập đến, phá vỡ mọi toan tính của họ.
Một đoàn sứ giả chính thức từ Tộc Sói Bão Tố, do chính tộc trưởng Quách Bạch Hải phái đến, đã đến cổng thành Nguyệt Ảnh Thành ngay từ sáng sớm, mang theo một bức thư chính thức cùng những "bằng chứng" được niêm phong cẩn thận.
Trong buổi thiết triều khẩn cấp được triệu tập ngay sau đó, vị sứ giả — không ai khác chính là Uông Bách Nghị đã được thả ra một cách bí ẩn từ nơi giam giữ nhờ sự can thiệp của một quan viên bị mua chuộc trong đêm, giờ đây khoác lên mình một thân phận hoàn toàn mới, tự xưng là đặc sứ chính thức của Tộc Sói Bão Tố — đứng giữa sảnh triều, giọng nói đầy trang trọng giả tạo.
"Kính bẩm điện hạ," ông ta nói, cúi đầu một cách khoa trương, "Tộc Sói Bão Tố gửi đến đây một bằng chứng nghiêm trọng, liên quan trực tiếp đến vương phi tương lai của điện hạ."
Yên Chi đứng chết lặng khi thấy Uông Bách Nghị xuất hiện trở lại, không còn bị giam giữ, mà lại đứng đó với một thân phận mới, đầy tự tin.
Ông ta trình lên một tập tài liệu, bên trong là những bức thư giả mạo được viết bằng nét chữ giống hệt chữ của Yên Chi — thành quả của nhiều tháng nghiên cứu tỉ mỉ về thư từ cũ của nàng mà Tiểu Yến đã bí mật thu thập được từ trước khi nàng rời Tộc Sói Bão Tố — nội dung ám chỉ một âm mưu cấu kết với một thế lực thù địch ở phương bắc, có ý đồ làm suy yếu Vương Quốc Bạch Lang từ bên trong để dọn đường cho một cuộc xâm lược.
"Đây là bằng chứng giả!" Lăng Phong đứng bật dậy, giọng đầy phẫn nộ. "Ta không tin những lời cáo buộc vô căn cứ này!"
"Điện hạ có thể không tin," Uông Bách Nghị đáp, giọng vẫn giữ vẻ bình thản đáng ngờ, "nhưng con dấu trên những bức thư này đã được xác nhận bởi chính các quan viên giám định chữ viết của Tộc Sói Bão Tố. Chúng tôi hiểu đây là một cáo buộc nghiêm trọng, nhưng chính vì sự nghiêm trọng ấy, tộc trưởng Quách Bạch Hải mới quyết định gửi bằng chứng này đến đây một cách chính thức, thay vì im lặng che giấu."
Cả sảnh triều xôn xao dữ dội. Cung Bách Uy, đứng ở vị trí quen thuộc của mình trong Hội Đồng Trưởng Lão, gương mặt tái nhợt trước tin tức chấn động này.
"Nếu đây là sự thật," ông nói, giọng nghiêm trọng, "đây không còn là vấn đề danh dự cá nhân nữa, mà là vấn đề an ninh quốc gia. Thần đề nghị vương phi phải bị tạm giam để điều tra, cho đến khi làm rõ được tính xác thực của những cáo buộc này."
"Không thể được!" Lăng Phong gằn giọng, bước xuống khỏi ngai vàng, đứng chắn trước Yên Chi như một tấm khiên. "Ta không cho phép bất kỳ ai giam giữ vị hôn thê của ta dựa trên những bằng chứng chưa được kiểm chứng!"
"Điện hạ," Cung Bách Uy đáp, giọng vẫn kiên định dù có phần dè dặt trước sự phẫn nộ của Sói Vương, "thần hiểu tình cảm của điện hạ, nhưng nếu điện hạ để tình cảm cá nhân chi phối quyết định trong một vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia, đó sẽ là một tiền lệ nguy hiểm cho cả vương triều. Thần buộc phải yêu cầu Hội Đồng Trưởng Lão biểu quyết về vấn đề này."
Yên Chi, dù toàn thân run lên vì sốc và phẫn nộ, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, đặt tay lên vai Lăng Phong. "Chàng à, hãy để Hội Đồng biểu quyết. Nếu thiếp trốn tránh ngay từ bây giờ, mọi người sẽ càng tin rằng thiếp có tội."
Cuộc biểu quyết diễn ra căng thẳng, và cuối cùng, với đa số sát sao, Hội Đồng Trưởng Lão quyết định: Yên Chi sẽ không bị giam giữ ngay lập tức, nhưng phải chịu sự giám sát chặt chẽ, và một phiên xử chính thức sẽ được tổ chức trong vòng mười ngày tới để làm rõ mọi cáo buộc — nếu bị kết tội phản quốc, hình phạt sẽ là tử hình theo luật lệ nghiêm khắc nhất của Bạch Lang.
Tin tức này lan truyền như một cơn bão khắp Nguyệt Ảnh Thành ngay trong ngày, khiến toàn bộ triều đình và dân chúng chìm trong sự hoang mang, nghi hoặc. Liên minh mong manh giữa Yên Chi và Bạch Lang, vừa mới bắt đầu được xây dựng bằng bao nỗ lực, giờ đây đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một buổi sáng.
Những cung nữ từng bàn tán sau lưng nàng giờ đây không còn dám nói ra miệng, nhưng ánh mắt sợ hãi lẫn khinh miệt của họ mỗi khi Yên Chi đi ngang qua còn khiến nàng đau lòng hơn bất kỳ lời nói nào. Một vài quan viên từng ủng hộ nàng sau thành công ở vùng duyên hải giờ cũng bắt đầu giữ khoảng cách, không dám công khai bênh vực trước nguy cơ bị liên lụy vào một vụ án phản quốc.
Chỉ có Địch Bách Dương và Chử Đình Vũ vẫn kiên định đứng về phía nàng, cùng Lăng Phong tìm mọi cách để chuẩn bị cho phiên xử sắp tới. "Mười ngày không phải là nhiều," Đình Vũ nói, giọng nghiêm trọng, "nhưng cũng đủ để chúng ta lật ngược tình thế, nếu biết cách sử dụng đúng những bằng chứng đang có trong tay."
Trong khi đó, tại Tộc Sói Bão Tố, ngay khi nhận được tin báo về diễn biến tại Bạch Lang qua một đường dây liên lạc bí mật khác, Tiểu Yến đã lập tức ra lệnh chuyển Thiết Phong từ căn phòng tạm giữ đơn giản sang một nơi giam giữ kiên cố hơn nhiều — hầm đá Vô Thanh, nằm sâu dưới một ngọn đồi đá ít người lui tới ở rìa lãnh địa tộc, nơi đã bị bỏ hoang từ nhiều thế hệ trước và gần như không ai còn nhớ đến sự tồn tại của nó.
"Đưa hắn xuống đó," cô ta ra lệnh cho hai tên tay chân trung thành nhất của mình, giọng lạnh lùng không chút do dự. "Đảm bảo không ai biết hắn đang ở đâu, kể cả tộc trưởng. Ta không thể để hắn có thêm bất kỳ cơ hội nào gây rắc rối cho kế hoạch của ta nữa."
Thiết Phong bị áp giải qua những lối đi bí mật trong đêm tối, xuyên qua một cánh rừng thưa rồi luồn lách qua một khe núi hẹp mà anh chưa từng biết đến sự tồn tại dù đã lớn lên cả đời tại lãnh địa này, cuối cùng bị nhốt vào một căn hầm đá ẩm ướt, tối tăm, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Cánh cửa đá nặng nề đóng sầm lại, để lại anh trong bóng tối tuyệt đối, không biết đến bao giờ mới có thể thoát ra, và cũng không hề hay biết rằng, ở Bạch Lang xa xôi, người em gái mà anh đã liều mình cứu giúp giờ đây cũng đang đứng trước bờ vực của một phiên xử có thể tước đoạt cả mạng sống của nàng.