Chương 10
Chương 10 — Đổi Cả Dòng Tộc Thừa Kế Để Chọn Sói Vương
Mỗi năm một lần, Hội Đồng Trưởng Lão Vương Quốc Bạch Lang tổ chức một nghi thức cổ xưa gọi là Lễ Trắc Nghiệm Sói Vương — không phải để chọn ra người đứng đầu, vì Lăng Phong đã lên ngôi từ ba năm trước, mà để tái xác nhận rằng vị Sói Vương đương nhiệm vẫn còn xứng đáng với trọng trách của mình, đồng thời là dịp để những người thân cận nhất của ngài — nếu có — cùng tham gia một thử thách tượng trưng, thể hiện sự gắn kết giữa quyền lực và tình nghĩa.
Năm nay, lần đầu tiên, Yên Chi được mời tham gia cùng Lăng Phong.
"Thử thách là gì?" nàng hỏi, đứng trước cửa phòng chuẩn bị, lòng không khỏi hồi hộp.
"Một chuyến đi bộ xuyên qua Hắc Lâm — khu rừng nằm ở phía bắc kinh thành, nơi có địa hình hiểm trở và không ít thú dữ sinh sống," Lăng Phong giải thích. "Cặp đôi tham gia phải cùng nhau vượt qua khu rừng ấy trong vòng một ngày một đêm, không có sự trợ giúp từ binh lính hộ tống, chỉ dựa vào chính bản thân mình."
"Nghe có vẻ nguy hiểm," Yên Chi nhận xét, dù trong giọng nói không giấu được sự háo hức.
"Đúng vậy. Đó là lý do vì sao thử thách này có ý nghĩa — nó chứng minh rằng hai người có thể tin tưởng, dựa vào nhau ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất." Anh nhìn nàng, ánh mắt dò hỏi. "Nàng không cần phải tham gia nếu không muốn. Đây không phải là yêu cầu bắt buộc."
"Ta muốn tham gia," Yên Chi đáp không chút do dự. "Ta muốn chứng minh, không chỉ cho triều đình, mà cho chính bản thân mình, rằng ta có thể đứng vững bên cạnh chàng trong mọi hoàn cảnh."
Sáng hôm sau, cả hai bước vào Hắc Lâm khi ánh bình minh vừa hé rạng. Khu rừng rậm rạp, tối tăm hơn hẳn những cánh rừng quanh dãy Sơn Lang mà Yên Chi từng quen thuộc, với những thân cây cổ thụ cao vút che khuất gần hết ánh sáng mặt trời.
Trước khi vào rừng, các trưởng lão đã căn dặn kỹ lưỡng: không được mang theo vũ khí ngoài một con dao găm nhỏ, không được nhờ bất kỳ ai trợ giúp dù có gặp nguy hiểm đến đâu, và quan trọng nhất, không được biến hình toàn phần trừ khi tính mạng thực sự bị đe dọa — bởi mục đích của thử thách không phải là chứng minh sức mạnh cơ bắp, mà là chứng minh sự khôn khéo, tin tưởng và gắn kết giữa hai người.
Họ di chuyển cẩn thận, dựa vào cả bản năng sói lẫn kinh nghiệm sinh tồn của mỗi người. Yên Chi, với linh giác nhạy bén, thường là người phát hiện trước những nguy hiểm tiềm ẩn — một hố sâu ngụy trang dưới lớp lá mục, mùi hôi đặc trưng của một hang sói dữ gần đó, hay dấu hiệu của một cơn mưa sắp đến.
"Nàng thực sự có một giác quan đáng kinh ngạc," Lăng Phong nhận xét sau khi Yên Chi kịp thời kéo anh tránh khỏi một cái bẫy thợ săn cũ giấu dưới bụi cỏ.
"Đó là điều duy nhất ta luôn tự hào về bản thân," nàng đáp, mỉm cười. "Dù linh giác của ta từng bị đánh lừa bởi thứ hương liệu lạ ở nhà, ít nhất trong tự nhiên, nó chưa bao giờ phản bội ta."
"Ta tin nàng," Lăng Phong nói, ánh mắt anh dõi theo từng bước chân thận trọng của nàng giữa lớp lá mục dày đặc. "Thực ra, ta đã quan sát nàng suốt buổi sáng nay, và ta nhận ra một điều — nàng không chỉ dựa vào linh giác, mà còn biết cách đọc cả những dấu vết vật lý mà người thường dễ bỏ qua. Cách nàng nhận ra độ ẩm khác thường của lớp đất trước khi phát hiện ra hố bẫy, cách nàng lắng nghe tiếng chim để đoán biết có thú dữ gần đó trước khi ngửi thấy mùi của chúng. Đó không phải chỉ là bản năng tộc sói, đó là kinh nghiệm được tôi luyện qua năm tháng."
"Ta lớn lên giữa núi rừng," nàng đáp, có chút tự hào trong giọng nói. "Trong khi các anh em ta học cách sử dụng vũ khí và chiến thuật, ta lại thích lang thang một mình trong rừng, học cách lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của tự nhiên. Có lẽ đó cũng là một cách để ta trốn tránh cảm giác lạc lõng trong chính gia đình mình."
Lời thú nhận ấy khiến Lăng Phong dừng bước, quay sang nhìn nàng với ánh mắt xót xa. "Nàng không cần phải trốn tránh nữa, Yên Chi. Từ nay, bất cứ nơi nào ta ở, nơi đó sẽ là nhà của nàng."
Đến chiều tối, khi cả hai dừng chân bên một dòng suối nhỏ để nghỉ ngơi, một cơn mưa giông bất ngờ ập đến, buộc họ phải tìm nơi trú ẩn trong một hang đá gần đó. Ngồi cạnh nhau trong bóng tối, chỉ có ánh sáng le lói từ đống lửa nhỏ họ nhóm lên, Yên Chi và Lăng Phong bắt đầu chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng mình mà trước đây, dù đã viết cho nhau cả trăm bức thư, họ vẫn chưa từng dám nói thành lời.
"Ta sợ," Yên Chi thú nhận, giọng khẽ khàng. "Ta sợ rằng dù ta có cố gắng đến đâu, ta vẫn sẽ luôn là 'cô gái bị cả tộc ruồng bỏ' trong mắt mọi người ở đây. Ta sợ chàng, một ngày nào đó, cũng sẽ nhìn ta bằng ánh mắt hoài nghi như những người khác."
Lăng Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt anh trong ánh lửa bập bùng chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. "Yên Chi, ta đã nhìn thấy trái tim nàng trước khi ta biết mặt nàng. Không một lời đồn thổi nào có thể thay đổi điều đó. Ta không yêu nàng vì nàng hoàn hảo trong mắt người khác — ta yêu nàng vì cách nàng đối mặt với nghịch cảnh, vì sự chân thành nàng dành cho ta ngay cả khi nàng không biết ta là ai."
Anh đưa tay lên, khẽ chạm vào má nàng. "Nàng không cần chứng minh gì với ta cả. Nàng chỉ cần là chính mình."
Trong khoảnh khắc ấy, khi hai trái tim mở lòng hoàn toàn với nhau giữa cơn bão bên ngoài hang đá, một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Yên Chi cảm thấy một hơi ấm lạ len lỏi trên mu bàn tay mình, nơi đang được Lăng Phong nắm chặt. Nàng nhìn xuống, và cả hai cùng sững sờ khi thấy một vệt sáng mờ ảo, hình dáng như một vành trăng khuyết, đang dần hiện lên trên da họ — trên tay nàng và trên tay anh, đối xứng nhau như hai mảnh của cùng một tổng thể.
"Đây là..." Yên Chi thì thầm, không dám tin vào mắt mình.
"Ta cũng chưa từng thấy điều này trước đây," Lăng Phong đáp, giọng đầy kinh ngạc, "nhưng ta đã nghe các trưởng lão kể về nó — một truyền thuyết cổ xưa mà ngay cả những người già nhất trong Hội Đồng cũng chỉ nghe qua lời kể, chưa từng tận mắt chứng kiến. Họ gọi nó là Sói Ấn."
"Sói Ấn?" nàng lặp lại, ngón tay khẽ chạm vào vệt sáng mờ ảo đang dần lan tỏa trên da mình.
"Tương truyền, đây là dấu ấn chỉ xuất hiện khi hai người tộc sói tạo thành một mối liên kết bạn đời chân chính từ tận đáy lòng — một sự gắn kết không thể bị ép buộc, không thể bị giả mạo bằng bất kỳ thủ đoạn nào." Lăng Phong nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy xúc động. "Ta chưa từng dám mong mỏi sẽ tận mắt chứng kiến điều này trong đời mình."
Vệt sáng mờ ảo ấy dần mờ đi sau vài phút, để lại một cảm giác ấm áp còn vương vấn trên da họ, nhưng ký ức về khoảnh khắc ấy sẽ mãi mãi khắc sâu trong lòng cả hai.
Họ chưa hiểu hết ý nghĩa và sức mạnh thật sự của Sói Ấn ấy — điều đó sẽ chỉ được hé lộ đầy đủ vào một thời khắc quyết định sau này. Nhưng đêm đó, trong hang đá giữa Hắc Lâm, cả hai đều biết chắc một điều: mối liên kết giữa họ là thật, chân thành đến mức chính tự nhiên cũng phải công nhận.
Sáng hôm sau, sau một đêm ngủ chập chờn nhưng ấm áp bên đống lửa nhỏ trong hang đá, cả hai tiếp tục hành trình còn lại xuyên qua Hắc Lâm với một sự gắn kết vững chắc hơn hẳn, cùng nhau vượt qua thêm hai lần chạm trán với thú dữ và một đoạn suối chảy xiết nguy hiểm trước khi đến được cửa rừng phía nam đúng thời hạn quy định. Khi họ bước ra khỏi Hắc Lâm an toàn, cả Hội Đồng Trưởng Lão đứng chờ ở cửa rừng đều nhận thấy một sự thay đổi nào đó trong ánh mắt của Sói Vương và vị hôn thê của ngài — dù không ai biết rõ nguyên nhân, thứ ánh sáng ấm áp ấy đã lặng lẽ xóa bỏ phần nào những nghi hoặc còn sót lại trong lòng một số trưởng lão.
Nhưng ở một góc khác của kinh thành, trong khu nhà khách dành cho thương nhân ngoại tộc, Uông Bách Nghị đã hoàn tất việc thiết lập mối quan hệ đầu tiên với một quan viên trẻ tuổi tham vọng trong triều — bước khởi đầu cho một mạng lưới tin đồn sẽ sớm lan rộng khắp Nguyệt Ảnh Thành.
Vị quan viên trẻ ấy, vốn bất mãn vì nhiều năm liền không được thăng chức dù tự cho mình có tài năng vượt trội, đã dễ dàng bị Uông Bách Nghị dẫn dụ bằng những lời tâng bốc khéo léo và vài món quà giá trị không nhỏ. "Ngài xứng đáng có một vị trí cao hơn trong triều," Uông Bách Nghị nói với ông ta trong một buổi trà chiều, giọng đầy vẻ đồng cảm giả tạo. "Chỉ tiếc là triều đình hiện tại đang bận tâm quá nhiều đến chuyện hôn sự của điện hạ, mà quên mất những người tài giỏi thực sự như ngài."
Hạt giống nghi ngờ và bất mãn ấy, dù nhỏ bé, đã bắt đầu bén rễ — chỉ chờ thời cơ thích hợp để nảy mầm thành một cơn bão tin đồn có thể lung lay cả nền móng của mối lương duyên giữa Yên Chi và Lăng Phong.