Chương 10
Chương 10 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
Những ngày sau vụ tai nạn, Vô Kỵ dành hầu hết thời gian rảnh rỗi bên giường bệnh của em trai. Nhất Phàm dần tỉnh lại sau ba ngày hôn mê, nhưng đôi chân cậu bé hoàn toàn mất cảm giác, dù cố gắng thế nào cũng không thể cử động được nữa.
"Anh ơi, chân em... có khỏi được không?" Nhất Phàm hỏi, giọng run run, ánh mắt ngây thơ vẫn còn chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng của tổn thương.
Vô Kỵ nắm chặt tay em, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể dù lòng đang tan nát. "Anh sẽ tìm mọi cách để chữa cho em, em cứ yên tâm dưỡng thương."
Nhưng những lời trấn an ấy không thể ngăn được những kẻ ác miệng trong gia tộc lan truyền tin đồn ác ý. Có kẻ nói rằng Nhất Phàm quá yếu ớt, tự mình đi lạc khỏi nhóm nên mới gặp nạn, đổ hết trách nhiệm lên đứa trẻ vô tội. Có kẻ còn châm biếm rằng "cả nhà kẻ con rơi đúng là vận xui đeo bám, hết đứa lớn phế linh căn lại đến đứa nhỏ tàn phế".
Những lời đồn đó đến tai Hạ Thư Nhàn khiến bà suy sụp thêm mỗi ngày, nhưng đến tai Vô Kỵ lại chỉ khiến ánh mắt cậu càng thêm lạnh lẽo, kiên định. Cậu không đáp trả bất kỳ lời sỉ nhục nào, chỉ âm thầm ghi nhớ từng cái tên đã buông lời cay nghiệt, xếp chúng vào một góc trong tâm trí, chờ ngày phán xét.
Có một buổi tối, khi Vô Kỵ mang cháo đến cho em trai, cậu bắt gặp hai tạp dịch trẻ tuổi đứng thì thầm ngay ngoài cửa phòng bệnh, tưởng cậu chưa đến. "Nghe nói thằng bé đó giờ chỉ nằm một chỗ, chắc từ nay chẳng còn ai dám gả con gái cho gia đình đó nữa." Một người nói, giọng đầy khinh bạc. Vô Kỵ đứng lặng sau góc tường, siết chặt tô cháo trong tay đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, nhưng cậu vẫn bước vào phòng với gương mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra, không muốn để em trai nhìn thấy sự đau đớn của mình.
Đêm nào cậu cũng lên Tuyệt Cốt Nhai luyện tập, nhưng cường độ giờ đây đã vượt xa những gì ba vị tiền bối từng dự tính. Vô Kỵ tự nguyện chịu đựng những đòn đánh nặng hơn, những bài tập khắc nghiệt hơn, như thể muốn dùng cơn đau thể xác để lấn át nỗi đau tinh thần đang giày vò mình.
"Chậm lại, Vô Kỵ." Khô Cốt Lão Nhân phải nhiều lần lên tiếng ngăn cản khi thấy cậu cố tình để cho những cú đánh vượt quá ngưỡng an toàn thường lệ. "Luyện tập quá độ không giúp con mạnh hơn nhanh chóng, mà chỉ khiến cơ thể con tổn thương không đáng có."
"Con không sao." Vô Kỵ đáp, hơi thở dồn dập, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. "Con cần phải mạnh hơn, nhanh hơn nữa. Con không thể để chuyện như vậy xảy ra thêm lần nào nữa."
Vong Kỷ Đạo Trưởng nhìn cậu, ánh mắt đầy thấu hiểu pha lẫn xót xa. "Ta hiểu nỗi đau và sự phẫn nộ trong con, nhưng con phải nhớ, sức mạnh chân chính không đến từ việc trừng phạt bản thân mình. Hãy biến cơn giận thành động lực, không phải thành gông cùm tự trói buộc chính con."
Lời khuyên đó khiến Vô Kỵ chững lại một chút, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng cậu vẫn không hề nguội đi, chỉ chuyển hóa thành một sự tập trung tuyệt đối. Cậu bắt đầu tiến bộ với tốc độ đáng kinh ngạc, hoàn thiện tầng Cương Cốt nhanh hơn cả những gì ba vị tiền bối kỳ vọng ban đầu.
Song song với việc luyện tập, Vô Kỵ cũng bắt đầu âm thầm tìm hiểu về vụ tai nạn của em trai. Cậu không có quyền hạn hay địa vị để điều tra công khai, nhưng với vị trí tạp dịch, cậu lại có một lợi thế mà những đệ tử cao quý khác không có: khả năng len lỏi vào mọi ngóc ngách của Tưởng Phủ Thành mà không ai chú ý.
Cậu bắt đầu để ý đến kẻ phụ tá dẫn đường trong chuyến săn hôm đó — một đệ tử ngoại môn tên Diêm, người đã biến mất đúng lúc con Yêu Điểu tấn công rồi quay lại với vẻ mặt hoảng loạn giả tạo. Vô Kỵ âm thầm theo dõi hành tung của gã trong nhiều ngày liền, ghi nhớ những lần gã lén lút gặp gỡ một người trong đám thủ hạ thân cận của Khinh Vũ tại một góc khuất sau khu kho lương thực.
"Con đã phát hiện ra manh mối gì chưa?" Thiết Diện Tiền Bối hỏi trong một buổi luyện tập, khi thấy Vô Kỵ có vẻ trầm tư hơn thường lệ.
"Con nghi ngờ một đệ tử ngoại môn tên Diêm có liên quan trực tiếp, và hắn thường xuyên gặp gỡ người của Khinh Vũ thiếu gia." Vô Kỵ đáp. "Nhưng con chưa có bằng chứng cụ thể nào, chỉ là những quan sát và suy đoán."
"Vậy con cần một người có thể điều tra sâu hơn mà không gây chú ý." Thiết Diện Tiền Bối gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thành trước sự cẩn trọng của học trò. "Đừng vội vàng hành động khi chưa có bằng chứng xác thực, kẻo lại rơi vào bẫy của chính Khinh Vũ."
"Ta cũng đã cho người dò xét về tên đệ tử Diêm đó." Khô Cốt Lão Nhân nói thêm, giọng trầm xuống. "Hắn xuất thân từ một gia đình nghèo khó trong gia tộc, chắc chắn đã bị mua chuộc bằng tiền bạc hoặc lời hứa hẹn về địa vị. Loại người này thường không trung thành tuyệt đối, nếu có đủ áp lực hoặc lợi ích đủ lớn, hắn có thể sẽ khai ra sự thật."
"Nhưng chúng ta không có quyền bắt giữ hay tra khảo hắn." Vô Kỵ nói, giọng có chút bất lực. "Với địa vị hiện tại, con thậm chí không có tư cách chất vấn một đệ tử ngoại môn bình thường."
Vô Kỵ gật đầu đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nung nấu một sự nôn nóng khó kiềm chế. Cậu biết rõ, nếu muốn đối chất công khai và buộc Khinh Vũ phải chịu trách nhiệm, cậu cần nhiều hơn là những nghi ngờ cá nhân — cậu cần bằng chứng không thể chối cãi, và cậu cần một người có đủ địa vị và uy tín để những bằng chứng đó được lắng nghe một cách nghiêm túc.
Người đó, dù cậu chưa dám thừa nhận với chính mình, chính là Đường Tuyết Y.
Vài ngày sau, khi Tuyết Y đến thăm và biết chuyện Nhất Phàm, nàng đã lặng người đi một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng đầy phẫn nộ.
"Đây rõ ràng không phải tai nạn ngẫu nhiên." Nàng nói, tay siết chặt thành nắm đấm. "Ta sẽ giúp ngươi điều tra chuyện này. Đường Gia của ta có mạng lưới tin tức riêng, không phụ thuộc vào hệ thống của Tưởng Gia, có thể tìm ra sự thật mà không sợ bị Khinh Vũ phát hiện."
"Ta không muốn kéo nàng vào chuyện nguy hiểm này." Vô Kỵ nói, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng chân thành.
"Ngươi không kéo ta vào, ta tự nguyện." Tuyết Y đáp, giọng cương quyết không gì lay chuyển được. "Em trai ngươi vô tội, bị hại một cách tàn nhẫn chỉ vì là em trai của ngươi. Nếu ta ngồi yên nhìn công lý bị chà đạp như vậy mà không làm gì, ta sẽ không còn xứng đáng với danh hiệu đệ tử Đường Gia nữa."
Sự kiên quyết của nàng khiến lòng Vô Kỵ vừa ấm áp vừa lo lắng. Cậu hiểu rằng, từ giờ phút này, Tuyết Y không còn chỉ là một người bạn đồng hành âm thầm, mà đã chính thức trở thành một phần trong cuộc chiến giành lại công lý cho gia đình cậu — một quyết định sẽ đặt nàng vào vòng nguy hiểm không kém gì chính bản thân cậu.
"Cảm ơn nàng." Cậu nói, giọng nghẹn lại vì xúc động, ánh mắt dõi theo gương mặt kiên định của nàng dưới ánh trăng. "Ta sẽ không bao giờ quên ơn này."
"Ngươi không cần cảm ơn ta." Tuyết Y mỉm cười nhẹ, dù ánh mắt vẫn còn vương nét u buồn vì thương cảm cho hoàn cảnh của Nhất Phàm. "Chỉ cần ngươi hứa với ta một điều: khi thời điểm đến, ngươi sẽ không một mình gánh chịu tất cả. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Khinh Vũ."
Vô Kỵ nhìn vào đôi mắt kiên định của nàng, khẽ gật đầu, lòng dâng lên một niềm tin tưởng vững chắc chưa từng có trước đây. "Ta hứa."
Đêm đó, khi trở về Tuyệt Cốt Nhai, Vô Kỵ kể lại cho ba vị tiền bối nghe về quyết định của Tuyết Y. Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng mỗi người đều nhận ra rằng, ván cờ đang dần bước sang một giai đoạn mới, nơi không chỉ có một mình Vô Kỵ đối đầu với thế lực của Tưởng Khinh Vũ, mà là sự kết hợp giữa sức mạnh ẩn giấu của Ma Cốt và trí tuệ sắc bén của một thiên tài kiếm thuật từ gia tộc đồng minh.
"Con bé Đường gia đó có tâm địa tốt và đầu óc sắc bén." Vong Kỷ Đạo Trưởng nhận xét, gật gù hài lòng. "Nhưng con cũng cần nhớ, một khi nàng ấy dấn thân vào chuyện này, nàng ấy cũng sẽ trở thành mục tiêu của Khinh Vũ nếu hắn phát hiện ra. Con phải bảo vệ nàng ấy không kém gì bảo vệ mẹ và em trai con."
"Con hiểu ạ." Vô Kỵ đáp, ánh mắt kiên định. "Con sẽ không để bất kỳ ai vì con mà phải chịu thêm tổn hại nào nữa."
Thiết Diện Tiền Bối trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng, giọng mang theo một sự tính toán chiến lược. "Từ nay, chúng ta sẽ chia công việc: ba chúng ta tiếp tục rèn luyện sức mạnh cho con, còn phần điều tra bằng chứng, hãy để tiểu thư Đường gia phụ trách thông qua mạng lưới riêng của nàng ấy. Hai việc song song tiến hành, khi cả hai đều sẵn sàng, đó sẽ là lúc chúng ta ra tay."