Chương 11
Chương 11 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
Một tháng sau vụ tai nạn của Nhất Phàm, Tưởng Khinh Vũ nhận ra kế hoạch của mình không đạt được hiệu quả như mong đợi. Vô Kỵ không hề rút lui khỏi Đại Hội Thí Luyện như hắn dự tính, ngược lại, cậu vẫn kiên trì tham gia các buổi tập luyện chuẩn bị bắt buộc dành cho thí sinh, thái độ điềm tĩnh đến mức khiến Khinh Vũ càng thêm khó chịu.
"Kẻ đó cứng đầu hơn ta tưởng." Khinh Vũ nghiến răng nói với gã Lôi trong một buổi tối, khi cả hai đang bàn bạc trong thư phòng riêng. "Đánh vào em trai nó vẫn chưa đủ để buộc nó phải cúi đầu."
"Thiếu gia, hay là ta tìm cách khác trực tiếp hơn?" Lôi gợi ý, giọng đầy toan tính.
Khinh Vũ suy nghĩ một lúc, rồi ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng độc ác. "Mẹ nó. Người đàn bà giặt giũ đó chính là điểm yếu lớn nhất của nó. Nếu đánh vào chỗ đó, chắc chắn nó sẽ phải quỳ xuống van xin ta."
Vài ngày sau, khi Hạ Thư Nhàn đang một mình giặt giũ tại khu vực hồ nước phía sau khu tạp dịch vào lúc chạng vạng tối, Khinh Vũ đã cố tình xuất hiện, đứng chắn ngang lối đi của bà, theo sau là hai thủ hạ thân tín.
"Bà là mẹ của kẻ con rơi đó phải không?" Khinh Vũ hỏi, giọng lạnh lùng, không hề che giấu ý đồ đe dọa.
Thư Nhàn giật mình, vội cúi đầu hành lễ, tay run run ôm chặt chậu áo quần trước ngực như một tấm khiên vô hình. "Bẩm thiếu gia, đúng vậy ạ."
"Ta nghe nói con trai bà vẫn còn ngoan cố đăng ký Đại Hội Thí Luyện." Khinh Vũ bước lại gần hơn, giọng nói mang theo một sự đe dọa trần trụi không cần che giấu. "Ta khuyên bà nên bảo nó rút lui, nếu không, ta không đảm bảo được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đứa con nhỏ của bà đã gặp tai nạn đáng tiếc rồi, ta không muốn phải chứng kiến thêm một tai nạn đáng tiếc khác xảy đến với chính bà."
Câu nói đó khiến Thư Nhàn tái mặt, toàn thân run rẩy. Bà hiểu rõ đây không phải lời nói suông, mà là một lời đe dọa trần trụi đến tính mạng của chính mình.
"Xin thiếu gia tha cho con trai tôi." Bà quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa. "Nó chỉ muốn thử sức mình thôi, không có ý xúc phạm thiếu gia."
"Vậy thì bảo nó rút lui." Khinh Vũ nhìn bà từ trên xuống, ánh mắt đầy khinh miệt và thỏa mãn trước sự sợ hãi của bà. "Ta cho bà ba ngày để thuyết phục nó. Nếu không, đừng trách ta tàn nhẫn."
Nói xong, hắn phất tay ra hiệu cho thủ hạ rời đi, để lại Thư Nhàn quỳ gục bên hồ nước, toàn thân run lên vì sợ hãi và tủi nhục.
Bà ngồi lặng như vậy rất lâu, tay vẫn ôm chặt chậu áo quần đã bị nước bắn ướt sũng, đầu óc quay cuồng với đủ loại suy nghĩ hoảng loạn. Suốt mười bảy năm sống trong Tưởng Phủ Thành, bà đã chịu đựng biết bao lời sỉ nhục, nhưng chưa từng có ai công khai đe dọa đến tính mạng bà một cách trần trụi như vậy. Bà nhớ lại đêm mưa gió năm xưa khi một mình tìm đến cổng thành này, nhớ lại lời hứa của người đàn ông mà bà yêu thương rằng nơi đây sẽ là chốn an toàn cho con trai họ. Giờ đây, lời hứa đó dường như đang trở thành một sự mỉa mai cay đắng.
Tối hôm đó, khi Vô Kỵ trở về từ buổi luyện tập bắt buộc chuẩn bị cho Đại Hội, cậu thấy mẹ mình ngồi thất thần trong phòng, đôi mắt sưng đỏ vì khóc. Cậu lập tức nhận ra có chuyện chẳng lành.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?" Cậu ngồi xuống bên cạnh, giọng lo lắng.
Thư Nhàn ban đầu cố giấu, nhưng trước ánh mắt kiên quyết của con trai, cuối cùng bà cũng không kìm được, kể lại toàn bộ sự việc bị Khinh Vũ đe dọa. "Con... con hãy rút lui khỏi Đại Hội đi, mẹ xin con. Mẹ không muốn mất thêm đứa con nào nữa."
Vô Kỵ ngồi lặng người, hai bàn tay siết chặt đến run rẩy. Trong lồng ngực cậu, một luồng khí Ma Cốt cuộn trào dữ dội, mạnh đến mức cả căn phòng dường như rung động nhẹ, khiến vài viên gạch nền nứt ra những đường chỉ mảnh. Cậu vội vàng kìm nén lại, nhưng gương mặt đã tối sầm đi vì phẫn nộ tột độ.
"Mẹ, con xin lỗi vì đã để mẹ phải chịu đựng chuyện này." Cậu nói, giọng lạnh đến đáng sợ. "Nhưng con sẽ không rút lui. Nếu con rút lui, mọi thứ chúng ta đã cố gắng giữ gìn suốt mười bảy năm qua sẽ vô nghĩa. Con sẽ tìm cách bảo vệ mẹ, con hứa."
Thư Nhàn nhìn con trai, trong ánh mắt cậu bà thấy một điều gì đó khác lạ, một sự kiên định pha lẫn phẫn nộ mà bà chưa từng thấy trước đây. Suốt mười bảy năm, bà luôn nhìn con trai mình như một đứa trẻ cần được che chở, nhưng khoảnh khắc này, bà chợt nhận ra con trai mình đã trưởng thành hơn nhiều so với những gì bà tưởng tượng, và có lẽ, cậu đang che giấu nhiều điều hơn những gì bà từng biết.
Sáng hôm sau, không kìm được cơn giận, Vô Kỵ tìm đến gặp trực tiếp Khinh Vũ tại sân luyện tập riêng của hắn, bất chấp mọi quy tắc về khoảng cách địa vị vốn nghiêm ngặt giữa một tạp dịch và một đích hệ.
"Ngươi dám đe dọa mẹ ta." Vô Kỵ đứng đối diện Khinh Vũ, giọng lạnh băng, ánh mắt lần đầu tiên không còn chút cúi nhường nào.
Khinh Vũ nhướn mày, có chút ngạc nhiên trước thái độ bất ngờ cứng rắn của kẻ vốn luôn cúi đầu nhẫn nhịn. "Ồ? Kẻ con rơi hôm nay dám ăn nói với ta bằng giọng điệu này sao? Có vẻ như bài học trước chưa đủ thấm thía."
"Nếu ngươi dám động đến mẹ ta một lần nữa, ta sẽ không để ngươi yên." Vô Kỵ tiến lên một bước, và trong khoảnh khắc đó, một luồng sức ép vô hình tỏa ra từ cơ thể cậu, mạnh đến mức khiến nền đá dưới chân hai người rạn nứt nhẹ, một vài viên đá lát sân bật tung lên trong tích tắc.
Khinh Vũ lùi lại một bước theo bản năng, ánh mắt thoáng qua một chút kinh ngạc trước hiện tượng kỳ lạ đó, nhưng ngay sau đó hắn lập tức trấn tĩnh lại, tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác hoặc một chút linh khí dư thừa vô tình phát tán từ sự phẫn nộ của một kẻ phế linh căn, không thể nào là dấu hiệu của sức mạnh thật sự.
"Ngươi định uy hiếp ta sao?" Khinh Vũ cười nhạt, cố lấy lại vẻ bình tĩnh kiêu ngạo thường thấy. "Một kẻ phế linh căn như ngươi, dù có nổi giận đến đâu cũng không thể làm gì được ta. Nhưng ta thích thái độ này, ít nhất nó cho thấy ngươi vẫn còn biết sợ hãi khi người thân bị đe dọa. Nhớ lấy, số phận mẹ ngươi nằm trong tay ngươi. Rút lui khỏi Đại Hội Thí Luyện, và ta sẽ để bà ấy yên."
Vô Kỵ nhìn thẳng vào mắt hắn, không đáp lại, chỉ quay người rời đi, hai bàn tay vẫn siết chặt sau lưng để che giấu sự run rẩy vì kìm nén cơn thịnh nộ đang muốn bùng phát.
Khinh Vũ đứng nhìn theo bóng dáng cậu rời đi, trong lòng vẫn còn vương vấn một chút bất an mơ hồ về hiện tượng nứt nền đá vừa rồi, nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ nó sang một bên, tự trấn an bản thân bằng niềm tin tuyệt đối vào sự vượt trội của huyết mạch đích hệ mà hắn được thừa hưởng.
Đêm đó, tại Tuyệt Cốt Nhai, Vô Kỵ kể lại toàn bộ sự việc cho ba vị tiền bối, kể cả chi tiết về luồng sức ép vô tình phát ra khi đối mặt Khinh Vũ.
"Con đã gần chạm đến ranh giới kiểm soát của mình." Vong Kỷ Đạo Trưởng nhận định, giọng nghiêm trọng. "Đó là dấu hiệu con đang tiến gần đến việc hoàn thiện Cương Cốt, nhưng cũng là lời cảnh báo rằng cảm xúc của con đang bị đẩy đến giới hạn."
"Hắn đã đe dọa đến tính mạng mẹ con." Khô Cốt Lão Nhân nắm chặt tay, giọng đầy phẫn nộ. "Không thể để tình hình này kéo dài thêm nữa. Chúng ta cần tìm cách bảo vệ Thư Nhàn và Nhất Phàm ngay lập tức, không thể chờ đến khi Đại Hội Thí Luyện diễn ra."
Thiết Diện Tiền Bối gật đầu đồng tình, ánh mắt lộ vẻ trầm tư. "Ta biết một nơi ẩn náu an toàn, cách xa tầm kiểm soát của Tưởng Gia. Đã đến lúc chúng ta phải hành động, không thể chỉ dựa vào sự nhẫn nhịn nữa."
Vô Kỵ gật đầu, trong lòng vừa cảm kích vừa nặng trĩu lo âu. Cậu biết rằng, thời khắc quyết định đang đến gần hơn bao giờ hết, và cậu không thể để những người thân yêu nhất của mình tiếp tục làm con tin cho tham vọng điên cuồng của Tưởng Khinh Vũ.
"Chúng ta sẽ cần thời gian để sắp xếp một nơi ẩn náu thật sự an toàn, không thể vội vàng trong một hai ngày." Thiết Diện Tiền Bối nói thêm, giọng đầy tính toán. "Trong lúc đó, con cần tìm cách trì hoãn Khinh Vũ, đừng để hắn ra tay ngay lập tức trước khi mọi thứ được chuẩn bị chu đáo."
"Con sẽ nghĩ cách." Vô Kỵ đáp, ánh mắt kiên định. "Nhưng con cũng lo rằng, hắn đã cho ba ngày để mẹ con thuyết phục con rút lui. Nếu con không có động thái gì, hắn có thể ra tay sớm hơn dự kiến."
Vong Kỷ Đạo Trưởng trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng. "Vậy con hãy giả vờ dao động, để hắn tin rằng lời đe dọa của mình đang phát huy tác dụng. Điều đó sẽ mua cho chúng ta thêm thời gian cần thiết."