Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tháng sau sự kiện khu rừng Hắc Vụ, Tưởng Phủ Thành đón nhận một thông báo quan trọng nhất trong vòng mười năm trở lại đây: gia chủ Tưởng Trọng Khang chính thức tuyên bố tổ chức Đại Hội Thí Luyện, sự kiện quyết định ai sẽ là truyền nhân chính thức của Tưởng Gia, sẽ diễn ra sau sáu tháng nữa.

Buổi tuyên bố được tổ chức tại đại điện, với sự có mặt của toàn thể trưởng lão, đệ tử đích hệ, đệ tử ngoại môn, và cả đoàn khách Đường Gia vẫn còn lưu lại.

"Đại Hội Thí Luyện không chỉ là nơi chọn ra truyền nhân, mà còn là dịp để Tưởng Gia khẳng định vị thế của mình trong Liên Minh Bát Tộc." Tưởng Trọng Khang tuyên bố, giọng vang vọng khắp đại điện. "Người chiến thắng sẽ chính thức được công nhận là truyền nhân, được thừa kế Toả Thiên Giáp gia truyền cùng toàn bộ quyền lực đi kèm, bao gồm cả việc quyết định các mối liên minh hôn nhân quan trọng của gia tộc."

Câu nói cuối cùng khiến ánh mắt Khinh Vũ lóe lên một tia đắc ý, liếc nhìn về phía Đường Tuyết Y đang ngồi ở khán đài khách quý. Nếu hắn thắng, hắn sẽ có toàn quyền quyết định về hôn ước của mình, và hắn tin chắc rằng khi đã nắm trong tay quyền lực tuyệt đối, Tuyết Y sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.

"Mọi đệ tử đích hệ đủ mười sáu tuổi trở lên đều có quyền tham gia." Gia chủ tiếp tục. "Ngoài ra, theo quy định cổ được thiết lập từ thời tổ tiên thứ ba của gia tộc, bất kỳ ai đã sinh sống trong Tưởng Phủ Thành từ mười năm trở lên, bất kể xuất thân, đều có quyền đăng ký tham gia nếu vượt qua vòng sơ tuyển cơ bản."

Quy định này vốn tồn tại từ rất lâu, gần như bị lãng quên vì chưa từng có tạp dịch nào đủ tư cách hay dũng khí để đăng ký, nhưng nó chính là cánh cửa mà ba vị tiền bối đã chờ đợi suốt mười năm qua.

Tối hôm đó, tại Tuyệt Cốt Nhai, không khí trở nên căng thẳng khác thường. Ba vị tiền bối ngồi bàn bạc nghiêm túc về việc có nên để Vô Kỵ đăng ký tham gia Đại Hội Thí Luyện hay không.

"Đây là cơ hội ngàn năm có một." Khô Cốt Lão Nhân nói, giọng đầy phấn khích. "Nếu con thắng, con sẽ chính thức được công nhận, không cần phải sống trong bóng tối nữa."

"Nhưng cũng là rủi ro lớn nhất." Vong Kỷ Đạo Trưởng phản bác, giọng lo lắng. "Một khi con đăng ký, Khinh Vũ và cả gia tộc sẽ để mắt đến con nhiều hơn. Nếu con thi đấu tệ trong các vòng đầu như mọi khi, sẽ bị loại ngay, không có cơ hội đối đầu trực tiếp với Khinh Vũ ở vòng chung kết. Nhưng nếu con thi đấu tốt hơn dự kiến để lọt vào các vòng sau, con sẽ phải đối mặt với nguy cơ để lộ sức mạnh quá sớm."

"Ta nghĩ chúng ta có thể tính toán được." Thiết Diện Tiền Bối lên tiếng, giọng điềm tĩnh như thường lệ. "Đại Hội Thí Luyện có nhiều vòng đấu, từ sơ loại đến bán kết rồi chung kết. Con chỉ cần thi đấu vừa đủ để vượt qua từng vòng mà không gây chú ý quá mức, dùng những kỹ thuật cơ bản của Cương Cốt kết hợp với chiến thuật né tránh, cho đến khi vào đến vòng chung kết — nơi con sẽ đối mặt trực tiếp với Khinh Vũ trước toàn thể gia tộc."

"Đó chính là thời điểm hoàn hảo để lộ diện toàn bộ sức mạnh." Khô Cốt Lão Nhân gật đầu tán thành. "Trước mặt tất cả mọi người, không ai có thể chối cãi hay che giấu sự thật."

Vô Kỵ lắng nghe toàn bộ cuộc thảo luận, trong lòng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Suốt mười hai năm bị coi là phế vật, đây sẽ là cơ hội duy nhất để cậu chứng minh mọi thứ, không chỉ cho bản thân mà còn cho mẹ và em trai — những người đã phải chịu đựng sự khinh miệt thay cậu suốt bao năm qua.

"Con sẽ đăng ký." Vô Kỵ nói, giọng dứt khoát.

"Vậy thì từ giờ đến ngày Đại Hội, chúng ta cần đẩy nhanh tốc độ luyện tập hơn nữa." Khô Cốt Lão Nhân đứng dậy, ánh mắt rực lửa quyết tâm. "Sáu tháng không phải là nhiều, nhưng đủ để con hoàn thiện tầng Cương Cốt và bắt đầu tiếp cận nền tảng của Hóa Cốt."

"Từ đêm mai, chúng ta sẽ tăng gấp đôi thời lượng luyện tập mỗi đêm." Thiết Diện Tiền Bối bổ sung, giọng nghiêm khắc hơn thường lệ. "Con sẽ cần học cách phân bổ thể lực hợp lý, vì Đại Hội kéo dài nhiều ngày liên tiếp, không giống như những trận đấu đơn lẻ con từng trải qua."

Vong Kỷ Đạo Trưởng gật đầu tán đồng. "Ta cũng sẽ dạy con thêm về cách kiểm soát tâm trí dưới áp lực đám đông. Đấu trường Đại Hội sẽ có hàng ngàn ánh mắt dõi theo, khác hẳn với sự riêng tư của Tuyệt Cốt Nhai. Con cần học cách giữ tâm tĩnh ngay cả khi bị hàng ngàn người chế giễu cùng lúc."

Ngày hôm sau, khi danh sách đăng ký Đại Hội Thí Luyện được công bố tại bảng thông báo trước đại điện, cái tên "Hạ Vô Kỵ" xuất hiện giữa danh sách toàn những đệ tử đích hệ danh giá đã gây ra một trận chấn động nhỏ trong toàn gia tộc.

"Kẻ con rơi cũng dám đăng ký Đại Hội Thí Luyện?" Tiếng xì xào lan truyền khắp nơi. "Nó điên rồi chắc, muốn làm trò cười cho cả gia tộc à?"

Quản sự Tôn, khi nhìn thấy tên Vô Kỵ trong danh sách, đã định gạch bỏ ngay lập tức, nhưng một trưởng lão già cả phụ trách giám sát quy định cổ đã ngăn lại, chỉ ra rằng theo đúng luật lệ gia tộc, bất kỳ ai sống trong Tưởng Phủ Thành từ mười năm trở lên đều có quyền đăng ký, không thể tùy tiện tước bỏ quyền đó nếu không có lý do chính đáng. Đây là lần hiếm hoi trong suốt mười bảy năm mà một quy định cổ xưa vô tình bảo vệ Vô Kỵ khỏi sự thiên vị của những kẻ nắm quyền hành chính trong gia tộc.

Tin tức về việc Vô Kỵ đăng ký tham gia nhanh chóng đến tai Tưởng Khinh Vũ. Hắn bật cười lớn khi nghe tin, một tiếng cười đầy khinh miệt.

"Kẻ con rơi cũng muốn tranh vị trí truyền nhân với ta sao?" Hắn nói với đám thủ hạ vây quanh, giọng đầy tự mãn. "Được, để nó tự đưa mình vào chỗ chết cũng tốt. Ta sẽ đích thân dạy cho nó biết thế nào là sự khác biệt giữa huyết mạch cao quý và một kẻ vô danh tiểu tốt, ngay trước mặt toàn thể gia tộc."

Nhưng ẩn sau nụ cười khinh miệt đó, một nỗi bất an mơ hồ vẫn len lỏi trong lòng Khinh Vũ. Chuyện khu rừng Hắc Vụ, chuyện tảng đá vỡ trong vườn hoa, tất cả những sự kiện nhỏ nhặt ấy cứ chồng chất lại, tạo thành một cảm giác khó chịu mà hắn không muốn thừa nhận: rằng có lẽ, kẻ con rơi mà hắn luôn coi thường không đơn giản như hắn vẫn tưởng.

"Thiếu gia, có cần tiểu nhân tìm cách khiến hắn tự rút lui trước khi đại hội bắt đầu không?" Gã Lôi hỏi, ánh mắt dò xét thái độ của chủ nhân.

"Không cần vội." Khinh Vũ xua tay, lấy lại vẻ tự tin thường thấy. "Đại Hội Thí Luyện có nhiều vòng đấu, ta không tin một tên tạp dịch phế linh căn có thể vượt qua nổi vòng sơ loại đầu tiên, chứ đừng nói đến việc chạm mặt ta ở chung kết. Cứ để nó tự làm trò cười cho cả gia tộc, ta sẽ giữ sức chuẩn bị cho những đối thủ thật sự xứng đáng."

Lôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút hoài nghi trước sự tự tin tuyệt đối của chủ nhân, nhớ lại những gì đã tận mắt chứng kiến về khả năng sống sót kỳ lạ của Vô Kỵ suốt thời gian theo dõi.

Đường Tuyết Y, khi nghe tin Vô Kỵ đăng ký tham gia Đại Hội Thí Luyện, đã tìm đến gặp cậu ngay tối hôm đó tại khu vườn Bạch Ngọc Lan, ánh mắt vừa lo lắng vừa pha chút tự hào.

"Ngươi thật sự quyết định tham gia sao?" Nàng hỏi, giọng đầy quan tâm.

"Ta đã quyết định rồi." Vô Kỵ đáp, lần đầu tiên xưng "ta" thay vì "tiểu nhân" trước mặt nàng, như một dấu hiệu cho thấy cậu đang dần bước ra khỏi lớp vỏ bọc khép nép quen thuộc. "Đây là cơ hội để ta chứng minh mọi thứ, không chỉ với gia tộc, mà với chính bản thân mình."

Tuyết Y nhìn cậu, ánh mắt lấp lánh một điều gì đó khó gọi tên. "Vậy thì ta sẽ ở lại đến khi Đại Hội kết thúc, dù có phải xin phép cha ta bao nhiêu lần đi nữa. Ta muốn tận mắt chứng kiến ngươi chứng minh điều đó."

"Ta cũng phải xin phép cha ta ở lại lâu hơn thế." Tuyết Y nói thêm, giọng có chút do dự. "Ông ấy đã bắt đầu thắc mắc vì sao ta lại muốn nán lại Tưởng Phủ Thành lâu như vậy. Ta không biết còn có thể viện cớ 'tìm hiểu công pháp luyện thể' được bao lâu nữa."

"Nếu nàng cảm thấy khó xử, nàng không cần phải ở lại vì ta." Vô Kỵ nói, dù trong lòng không khỏi hụt hẫng khi nghĩ đến viễn cảnh nàng rời đi.

"Ta ở lại vì chính ta muốn vậy, không phải vì ép buộc." Tuyết Y đáp ngay, giọng dứt khoát không chút do dự. "Ta muốn tận mắt chứng kiến ngày ngươi đứng giữa đấu trường, khiến tất cả những kẻ từng khinh miệt ngươi phải nuốt lại từng lời họ đã nói."

Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng chiếu qua tán lá Bạch Ngọc Lan, cả hai ngồi bên nhau, không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và những gì họ đang xây dựng — dù là tình cảm hay sự thật ẩn giấu — đều sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong sáu tháng sắp tới.

Đã sao chép liên kết chương