Chương 13
Chương 13 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
Trong lúc Vô Kỵ dồn hết tâm sức vào việc luyện tập Toái Cốt Nhất Quyền, Đường Tuyết Y âm thầm triển khai mạng lưới tin tức riêng của Đường Gia để điều tra vụ tai nạn của Nhất Phàm. Nàng viết thư gửi về cho vị quản gia thân tín của gia tộc mình, yêu cầu cử người bí mật đến Tưởng Phủ Thành dưới danh nghĩa thương nhân buôn dược liệu.
Sau gần một tháng điều tra thận trọng, người của Đường Gia đã thu thập được những manh mối quan trọng. Họ tìm ra một tay buôn thuốc lang thang chuyên cung cấp linh dược hiếm cho các gia tộc lớn, người đã bán một loại thuốc kích động dùng để điều khiển hành vi yêu thú cho một kẻ giấu mặt cách đây hai tháng — đúng thời điểm trước chuyến săn tập thể định mệnh. Dù kẻ mua thuốc che mặt kín mít, nhưng tay buôn thuốc còn nhớ rõ món tín vật dùng để trả tiền: một chiếc ngọc bội có khắc gia huy Tưởng Gia, loại chỉ những thủ hạ thân cận của các đích hệ mới được ban tặng.
Ngoài ra, người của Đường Gia còn tìm được một nữ tỳ từng phục vụ trong dinh thự riêng của Khinh Vũ, đã bị đuổi việc vì một lý do không rõ ràng, hiện đang sống lẩn khuất tại một thị trấn nhỏ cách Tưởng Phủ Thành nửa ngày đường. Người nữ tỳ này, sau khi được thuyết phục và đảm bảo an toàn, đã tiết lộ rằng cô từng nghe lỏm được cuộc trò chuyện giữa Khinh Vũ và gã Lôi về việc "xử lý đứa em trai của kẻ con rơi để dằn mặt", dù không nghe được toàn bộ chi tiết kế hoạch.
Người nữ tỳ còn kể thêm rằng cô bị đuổi việc chỉ vài ngày sau chuyến săn định mệnh, với lý do "làm vỡ một món đồ sứ quý", một lý do mà chính cô cũng cảm thấy khiên cưỡng, như thể Khinh Vũ muốn loại bỏ những người từng ở gần mình vào thời điểm nhạy cảm đó để tránh rò rỉ thông tin. Người của Đường Gia đã ghi chép lại toàn bộ lời khai này, kèm theo chữ ký điểm chỉ của nữ tỳ, cẩn thận cất giữ trong một hộp gỗ được niêm phong bằng bùa chú chống giả mạo.
"Đây là bằng chứng gián tiếp, chưa đủ để buộc tội trực tiếp trước hội đồng trưởng lão." Tuyết Y giải thích cho Vô Kỵ nghe trong một buổi tối gặp gỡ bí mật tại khu vườn Bạch Ngọc Lan, tay đưa cho cậu xem những ghi chép chi tiết mà người của nàng thu thập được. "Nhưng nó đủ để chứng minh có sự dàn dựng có chủ đích, không phải tai nạn ngẫu nhiên như mọi người vẫn tin."
Vô Kỵ đọc kỹ từng dòng ghi chép, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch khi thấy dòng chữ mô tả lời nói của Khinh Vũ được nữ tỳ thuật lại. Dù đã đoán ra sự thật từ lâu, việc thấy nó được xác nhận bằng chứng cứ cụ thể vẫn khiến cơn phẫn nộ trong lòng cậu sôi trào dữ dội.
"Cảm ơn nàng." Cậu nói, giọng nghẹn lại, ánh mắt dõi theo từng dòng chữ trong tập ghi chép một lần nữa. "Nếu không có nàng, có lẽ ta sẽ mãi mãi không có được bằng chứng nào để đối chất với hắn trước cả gia tộc."
"Ta đã hứa sẽ cùng ngươi đối mặt với chuyện này." Tuyết Y đáp, ánh mắt kiên định. "Nhưng ta nghĩ chúng ta cần thêm bằng chứng trực tiếp hơn nữa trước khi hành động công khai. Nếu chỉ dựa vào lời khai của một nữ tỳ bị đuổi việc và dấu vết mua bán thuốc kích động mơ hồ, Khinh Vũ hoàn toàn có thể chối cãi, thậm chí quay ngược lại buộc tội chúng ta vu khống, đặc biệt khi hắn có sự hậu thuẫn của gia chủ."
"Nàng nói phải." Vô Kỵ gật đầu, cố gắng bình tĩnh trở lại. "Chúng ta cần chờ thời điểm thích hợp, khi có đủ bằng chứng và trước sự chứng kiến của toàn thể gia tộc, để hắn không thể chối cãi hay lật ngược tình thế."
"Ta cũng đã cho người tiếp tục theo dõi gã Lôi." Tuyết Y nói thêm, giọng đầy tính toán cẩn thận. "Hắn là đầu mối quan trọng nhất, mọi việc bẩn thỉu của Khinh Vũ đều thông qua tay hắn thực hiện. Nếu chúng ta có thể tìm ra thêm bằng chứng trực tiếp liên quan đến hắn, có lẽ sẽ đủ sức buộc cả Khinh Vũ phải cúi đầu nhận tội."
"Nàng đã làm nhiều hơn những gì ta có thể mong đợi." Vô Kỵ nói, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn chân thành.
Trong lúc bàn bạc, Tuyết Y bất chợt hỏi một câu khiến Vô Kỵ giật mình. "Vô Kỵ, ta muốn hỏi thật lòng ngươi một điều. Sức mạnh thật sự của ngươi, thứ mà ta đã cảm nhận được qua nhiều lần, rốt cuộc là gì? Ta không cần biết chi tiết nếu ngươi chưa muốn nói, nhưng ta cần biết liệu ngươi có đủ sức để đối đầu trực diện với Khinh Vũ hay không, để ta có thể chuẩn bị tâm lý và kế hoạch phù hợp."
Vô Kỵ nhìn nàng một lúc lâu, cân nhắc kỹ lưỡng. Cậu nhớ đến lời dặn dò của ba vị tiền bối về việc giữ bí mật tuyệt đối, nhưng cậu cũng hiểu rằng, nếu muốn cùng Tuyết Y xây dựng một kế hoạch đối chất thật sự hiệu quả, cậu không thể tiếp tục giấu diếm hoàn toàn.
"Ta mang trong mình một thể chất đặc biệt gọi là Ma Cốt." Cậu nói, giọng khẽ nhưng rõ ràng, quyết định tin tưởng nàng trọn vẹn hơn. "Đó là lý do phiến đá đo linh căn không thể đo được ta chính xác, và cũng là lý do ta có thể chịu đựng những đòn đánh mà người thường không thể sống sót. Ta đã bí mật luyện tập nó suốt mười năm qua dưới sự chỉ dạy của ba vị tiền bối ẩn cư tại Tuyệt Cốt Nhai. Nếu mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, ta sẽ đủ sức đối đầu trực diện với Khinh Vũ tại vòng chung kết Đại Hội Thí Luyện."
Tuyết Y lắng nghe, ánh mắt không hề lộ vẻ sợ hãi hay xa lánh như Vô Kỵ từng lo sợ, ngược lại, nàng gật đầu như thể mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp lại hoàn chỉnh trong đầu nàng.
"Vậy ra đó là lý do." Nàng thì thầm, ánh mắt nhìn cậu với một sự ngưỡng mộ sâu sắc hơn bao giờ hết. "Tảng đá hai trăm cân, luồng hàn khí không làm ngươi tổn thương, khả năng sống sót qua đàn Yêu Lang Hắc Vụ. Ta đã từng nghĩ ngươi chỉ đơn giản là may mắn phi thường, nhưng hóa ra đằng sau tất cả là một quá trình khổ luyện mà ta không dám tưởng tượng."
"Mười năm, mỗi đêm không sót một ngày nào." Vô Kỵ nói, giọng khẽ khàng. "Có những đêm ta ngã quỵ không biết bao nhiêu lần, có những đêm ta tưởng mình sẽ không thể đứng dậy nổi nữa. Nhưng nghĩ đến ánh mắt của mẹ, của em trai, ta lại tìm được sức mạnh để tiếp tục."
"Ta đã đoán được phần nào từ lâu." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng ta chưa từng nghĩ đó lại là Ma Cốt — một thể chất mà ta chỉ từng nghe qua trong những ghi chép cổ xưa của gia tộc mình, được mô tả như một huyền thoại đã thất truyền. Ngươi thật sự đã mang trong mình một thứ phi thường đến vậy suốt bao năm qua mà không ai hay biết."
"Ta xin nàng giữ kín chuyện này." Vô Kỵ nói, ánh mắt cầu khẩn, giọng trầm xuống đầy tin tưởng.
"Ngươi không cần phải xin, ta sẽ giữ kín tuyệt đối, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa." Tuyết Y đặt tay lên tay cậu, ánh mắt chân thành. "Và ta càng thêm tin tưởng rằng ngươi hoàn toàn có đủ sức mạnh để lật đổ sự ngạo mạn của Khinh Vũ. Nhưng ta muốn ngươi hứa với ta một điều: khi thời điểm đối chất đến, hãy để ta cùng tham gia, không chỉ đứng nhìn từ xa. Ta sẽ mang bằng chứng ra trước toàn thể gia tộc, trong khi ngươi đối đầu trực diện với hắn."
"Ta hứa." Vô Kỵ đáp, nắm chặt tay nàng, một cảm giác ấm áp và an tâm lan tỏa khắp lồng ngực, xua tan phần nào nỗi cô đơn đã đeo bám cậu suốt mười bảy năm qua.
Khoảnh khắc đó, dưới ánh trăng chiếu qua tán lá Bạch Ngọc Lan, cả hai không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản ngồi bên nhau, cảm nhận sự kết nối đã lớn dần suốt nhiều tháng qua giờ đây đã trở thành một sự đồng lòng vững chắc, sẵn sàng cùng nhau đối mặt với bất kỳ thử thách nào phía trước.
Trên đường trở về, Tuyết Y dừng lại một lúc, ngoái nhìn về hướng Tuyệt Cốt Nhai xa xa ẩn hiện trong sương đêm, lòng dâng lên một sự cảm phục sâu sắc dành cho chàng trai đã âm thầm chịu đựng và tôi luyện bản thân suốt mười năm ròng rã, không một lời than vãn, không một lần để lộ sơ hở, chỉ chờ đợi đúng thời điểm để chứng minh giá trị thật sự của mình.
Nàng nghĩ đến cha mình, đến áp lực hôn ước chính trị đang đè nặng lên vai nàng, đến những kỳ vọng mà cả Đường Gia đặt lên một thiên tài kiếm thuật như nàng. Có lẽ, nàng thầm nghĩ, giữa hai kẻ tưởng chừng đối lập hoàn toàn về xuất thân — một người được cả gia tộc tung hô, một người bị cả gia tộc ruồng bỏ — lại có một điểm chung sâu sắc hơn bất kỳ ai có thể nhận ra: cả hai đều đang chiến đấu để giành lại quyền tự quyết định cuộc đời mình.
Nàng không biết rằng, thời điểm đó sẽ đến sớm hơn cả những gì cả hai người dự tính, và nó sẽ đến theo một cách tàn khốc đến mức không ai, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, có thể lường trước hay chuẩn bị tâm lý đầy đủ.