Chương 24
Chương 24 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
Một năm sau ngày Đại Hội Thí Luyện chấn động toàn Huyền Vực, Tưởng Phủ Thành đã thay đổi nhiều so với trước đây, cả về diện mạo lẫn tinh thần của những con người sống trong đó. Dưới sự dẫn dắt của Hạ Vô Kỵ với tư cách truyền nhân chính thức, gia tộc dần lấy lại uy tín trong Liên Minh Bát Tộc, không chỉ nhờ sức mạnh cá nhân của cậu mà còn nhờ những cải cách công bằng cậu áp dụng, xóa bỏ hoàn toàn sự phân biệt đối xử giữa đệ tử đích hệ và tạp dịch dựa trên xuất thân.
Ba vị tiền bối, giờ đây với danh hiệu Hộ Tộc Trưởng Lão, đã rời khỏi Tuyệt Cốt Nhai lạnh lẽo, chuyển đến sống tại một viện các nhỏ khang trang gần từ đường, nơi họ tiếp tục truyền dạy kinh nghiệm cho thế hệ đệ tử trẻ, không còn phải giấu mình trong bóng tối. Thiết Diện Tiền Bối, nhờ được các y sư giỏi nhất gia tộc chữa trị bằng những phương thuốc quý hiếm mà trước đây ông không có cơ hội tiếp cận, sức khỏe cũng dần cải thiện, dù vẫn còn phải cẩn trọng.
Hạ Nhất Phàm, sau một năm kiên trì luyện tập, giờ đây đã có thể đi lại hoàn toàn bình thường, thậm chí bắt đầu những bước luyện tập tu vi cơ bản đầu tiên dưới sự chỉ dạy tận tình của Vong Kỷ Đạo Trưởng, người nhận cậu bé làm đồ đệ ghi danh.
Hạ Thư Nhàn, giờ đây được toàn thể gia tộc kính trọng với tư cách mẫu thân của truyền nhân, không còn phải làm công việc giặt giũ tạp dịch nữa, nhưng bà vẫn thường xuyên ghé thăm khu tạp dịch cũ, mang theo bánh trái chia sẻ với những người từng là đồng nghiệp của mình, không quên những năm tháng khó khăn đã qua.
Quản sự Tôn, người từng buông không biết bao lời cay nghiệt với hai mẹ con, giờ đây đã được thuyên chuyển sang một vị trí khác ít quyền hành hơn theo quyết định của Vô Kỵ, không phải như một sự trả thù, mà như một bài học công bằng: quyền lực đi kèm trách nhiệm, và những ai từng lạm dụng nó để chà đạp người khác cần phải học lại cách cư xử đúng mực.
Tưởng Trọng Khang, trong năm qua, đã dần lui về phía sau, để Vô Kỵ tự tay quản lý phần lớn công việc của gia tộc, chỉ thỉnh thoảng góp ý khi cần thiết. Ông thường nói với các trưởng lão khác rằng, đây là quyết định đúng đắn nhất mà ông từng đưa ra trong suốt cuộc đời làm gia chủ của mình.
Vào một buổi chiều mùa thu, khi hoa Bạch Ngọc Lan trong khu vườn sau điện chính lại nở rộ như mọi năm, Tưởng Gia tổ chức một buổi lễ hội giao lưu thường niên với Đường Gia, kỷ niệm một năm ngày ký kết liên minh bền chặt hơn giữa hai gia tộc sau những biến cố vừa qua.
Trong buổi lễ hội đông đảo quan khách từ khắp Liên Minh Bát Tộc, Vô Kỵ, khoác trên người bộ trường bào truyền nhân trang trọng, bước đến giữa quảng trường, nơi Đường Tuyết Y đang đứng trò chuyện cùng vài vị khách quý. Cả quảng trường bỗng lặng đi khi thấy cậu quỳ một gối xuống trước mặt nàng, tay nâng lên một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo hình hoa Bạch Ngọc Lan.
"Đường Tuyết Y." Cậu nói, giọng vang vọng khắp quảng trường trong sự im lặng đầy hồi hộp của mọi người xung quanh. "Hơn một năm trước, nàng là người đầu tiên trong cả gia tộc rộng lớn này nhìn thấu qua lớp vỏ bọc tầm thường mà ta đã dày công xây dựng suốt mười năm, là người duy nhất tin tưởng ta ngay từ những ngày đầu bị cả thế gian khinh miệt. Nàng đã cùng ta đi qua những ngày tháng đen tối nhất, chia sẻ từng bằng chứng, từng hy vọng, từng nỗi sợ hãi. Hôm nay, trước sự chứng kiến của cả hai gia tộc, ta muốn hỏi nàng một câu mà ta đã ấp ủ từ rất lâu."
Cậu mở hộp gỗ, bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc thạch, khắc hình xương rồng cuộn tròn quấn quanh một đóa Bạch Ngọc Lan tinh xảo — biểu tượng kết hợp giữa di sản Ma Cốt của cậu và loài hoa đã âm thầm chứng kiến tình cảm của cả hai nảy nở qua bao tháng ngày.
"Đường Tuyết Y, nàng có sẵn lòng trở thành người bạn đời của ta, cùng ta đi hết quãng đường còn lại phía trước không?"
Tuyết Y đứng lặng người trong giây lát, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động dâng trào, rồi khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà nàng từng có trong đời. "Ta sẵn lòng, Hạ Vô Kỵ. Từ ngày đầu tiên nhìn thấy ngươi đỡ tảng đá bằng một tay mà không hề gãy xương, ta đã biết cuộc đời mình sẽ gắn liền với ngươi theo một cách nào đó."
Tiếng vỗ tay và hoan hô vang dội khắp quảng trường khi Vô Kỵ đứng dậy, cài chiếc trâm ngọc lên mái tóc Tuyết Y, rồi ôm chặt lấy nàng giữa những ánh mắt chúc phúc từ cả hai gia tộc. Đường lão gia đứng từ xa, khẽ gật đầu hài lòng, trong khi Tưởng Trọng Khang mỉm cười, nâng chén rượu chúc mừng cho mối lương duyên đẹp đẽ vừa được công khai.
"Cuối cùng con gái ta cũng tìm được hạnh phúc theo cách nó tự lựa chọn, không phải vì bất kỳ toan tính chính trị nào." Đường lão gia nói với vị trưởng lão đứng cạnh, giọng đầy mãn nguyện. "Đó là điều một người cha có thể mong mỏi nhất cho con mình."
Hai gia chủ bắt tay nhau giữa tiếng hoan hô của đám đông, chính thức xác nhận mối lương duyên sẽ càng thắt chặt thêm liên minh vốn đã bền vững giữa hai gia tộc suốt nhiều thế hệ, không phải bằng một cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích, mà bằng tình yêu thương chân thành đã được thử thách qua biết bao sóng gió.
Ba vị tiền bối đứng lẫn trong đám đông, nhìn cảnh tượng hạnh phúc đó, ánh mắt mỗi người đều ánh lên niềm tự hào khó tả thành lời. Ba mươi năm chờ đợi, ba mươi năm giữ vững một lời thề tưởng chừng vô vọng, cuối cùng đã đơm hoa kết trái theo cách trọn vẹn nhất mà họ có thể tưởng tượng ra.
"Cuối cùng, chúng ta đã làm được rồi." Khô Cốt Lão Nhân khẽ nói, giọng run run vì xúc động.
"Không, là con bé đã làm được, không phải chúng ta." Vong Kỷ Đạo Trưởng đáp, ánh mắt dõi theo Vô Kỵ đang cười rạng rỡ giữa quảng trường. "Chúng ta chỉ trao cho nó công cụ. Chính nghị lực, lòng nhân ái, và sự kiên trì của bản thân nó mới là thứ đã làm nên tất cả."
Đêm hôm đó, khi lễ hội dần lắng xuống, Vô Kỵ đứng cùng Tuyết Y bên khu vườn Bạch Ngọc Lan, nhìn ánh trăng chiếu qua tán lá quen thuộc, nơi đã chứng kiến từng bước ngoặt quan trọng trong hành trình gian nan của cả hai suốt thời gian qua.
"Ngươi có bao giờ nghĩ, một kẻ bị cả gia tộc coi thường nhất lại có thể đi đến ngày hôm nay không?" Tuyết Y hỏi, tựa đầu vào vai cậu, giọng nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua khu vườn.
"Chưa bao giờ, thật lòng mà nói." Vô Kỵ đáp, bật cười khẽ. "Mười năm trước, khi lần đầu tiên bước vào Tuyệt Cốt Nhai, ta chỉ mong mình có thể sống sót qua từng buổi luyện tập, chứ chưa từng dám nghĩ xa đến mức này."
"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện làm rúng động cả thế giới." Vô Kỵ đáp, khẽ mỉm cười, tay siết chặt lấy tay nàng, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía chân trời xa xăm. "Ta chỉ muốn bảo vệ những người ta yêu thương, và chứng minh rằng giá trị thật sự của một con người không nằm ở nơi người khác nhìn nhận, mà ở những gì họ chọn trở thành khi không ai đang nhìn. Có lẽ chính vì vậy mà mọi thứ mới có ý nghĩa đến vậy."
Không xa nơi hai người đứng, Hạ Nhất Phàm, giờ đây đã có thể chạy nhảy như bao đứa trẻ bình thường khác, đang nô đùa cùng vài đứa trẻ tạp dịch mà cậu kết bạn trong suốt năm qua, tiếng cười trong trẻo vang lên khắp khu vườn. Hạ Thư Nhàn ngồi trên một phiến đá gần đó, dõi theo cả hai con mình — một đứa đã tìm được hạnh phúc trọn vẹn, một đứa đã lấy lại được tuổi thơ tưởng chừng đã mất — lòng bà tràn ngập một sự bình yên mà bà chưa từng dám mơ tới suốt mười bảy năm sống trong tủi nhục.
Ba vị tiền bối cũng có mặt trong buổi lễ hội, không còn phải đứng nép trong bóng tối như trước đây nữa, mà công khai trò chuyện cùng các trưởng lão khác, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Vô Kỵ và Tuyết Y với ánh mắt của những người cha nhìn con cái trưởng thành.
"Ngươi nghĩ con bé đó sẽ chăm sóc thật tốt cho Vô Kỵ chứ?" Khô Cốt Lão Nhân hỏi đùa Thiết Diện Tiền Bối, người giờ đây đã hồi phục kha khá nhờ những phương thuốc quý hiếm.
"Ta tin chắc là vậy." Thiết Diện Tiền Bối đáp, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt đầy sẹo của ông. "Và ta tin rằng, đâu đó, cha của thằng bé cũng đang mỉm cười nhìn xuống con trai mình."
Dưới ánh trăng dịu dàng phủ khắp Tưởng Phủ Thành, hai người đứng bên nhau, khép lại một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang, mở ra một chương mới cho cả hai gia tộc và cho chính cuộc đời họ — một chương không còn bóng tối của sự khinh miệt, chỉ còn lại ánh sáng của lòng kiên trì, tình yêu thương, và sự công nhận xứng đáng mà kẻ con rơi bị coi thường nhất trong lịch sử gia tộc đã giành được bằng chính đôi tay trần của mình.