Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sau lời đe dọa trực tiếp của Khinh Vũ nhắm vào Hạ Thư Nhàn, Vô Kỵ cùng ba vị tiền bối và Đường Tuyết Y quyết định không thể chần chừ thêm nữa. Nếu để mẹ và em trai tiếp tục ở lại Tưởng Phủ Thành, họ sẽ mãi mãi là con tin trong tay Khinh Vũ, mối đe dọa treo lơ lửng trên đầu có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Thiết Diện Tiền Bối tiết lộ về một nơi ẩn náu bí mật mà ông biết đến từ những năm còn là kiếm khách hộ vệ — một thôn trang nhỏ tên Ẩn Vân Trang, nằm sâu trong dãy núi phía bắc, cách xa mọi tuyến đường giao thương chính, nơi một người bạn cũ của ông, giờ đã là một lão nông hiền lành không còn dính dáng đến ân oán giang hồ, đang sinh sống.

"Nơi đó đủ xa và đủ hẻo lánh để Khinh Vũ khó lòng tìm ra trong thời gian ngắn." Thiết Diện Tiền Bối giải thích, giọng trầm ổn nhưng đầy quyết đoán. "Nhưng chúng ta cần phải hành động thật kín đáo, không để bất kỳ ai trong Tưởng Phủ Thành biết được lộ trình di chuyển, kể cả những người ta tin tưởng nhất."

Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ, tính toán từng chi tiết nhỏ nhất để tránh mọi rủi ro có thể xảy ra. Lợi dụng một đêm mưa lớn khi phần lớn tạp dịch và đệ tử đều đã yên giấc, Vô Kỵ cùng Vong Kỷ Đạo Trưởng bí mật đưa Hạ Thư Nhàn và Hạ Nhất Phàm — vẫn còn phải ngồi trên chiếc xe lăn thô sơ tự chế vì đôi chân chưa lành — rời khỏi khu tạp dịch qua một lối cổng phụ ít người qua lại, nơi Thiết Diện Tiền Bối đã âm thầm mua chuộc người gác cổng bằng một khoản tiền lớn cùng lời hứa không bao giờ tiết lộ.

Trên đường đi, Nhất Phàm, dù còn yếu ớt, vẫn cố gắng gượng cười trấn an anh trai. "Anh đừng lo cho em, em ổn mà. Chỉ là hơi buồn vì phải rời xa nơi mình sống mười bảy năm qua thôi."

"Chỉ là tạm thời thôi, em à." Vô Kỵ đáp, tay siết chặt tay lái chiếc xe lăn, cố gắng giữ giọng lạc quan dù trong lòng nặng trĩu lo âu. "Khi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ đón mẹ và em trở về, không phải sống trong sợ hãi nữa."

Hạ Thư Nhàn ngồi trong xe ngựa nhỏ, nhìn cảnh vật Tưởng Phủ Thành lùi dần phía sau qua khe rèm, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả. Suốt mười bảy năm, dù bị khinh miệt, dù phải chịu đựng bao tủi nhục, nơi đây vẫn là mái nhà duy nhất bà biết đến kể từ ngày rời bỏ dòng tu sĩ lang bạt đã lụi tàn của gia đình mình.

Khi đoàn người dừng chân nghỉ tạm tại một quán trọ nhỏ ven đường lúc nửa đêm để đợi trời sáng tiếp tục hành trình, Thư Nhàn cuối cùng cũng quyết định kể cho con trai nghe trọn vẹn sự thật về người cha mà cậu chưa từng biết mặt.

"Mẹ nghĩ đã đến lúc con nên biết hết mọi chuyện." Bà nói, giọng run run, ánh mắt nhìn xa xăm vào ngọn nến le lói trên bàn. "Cha con tên là gì, mẹ không thể nói ra vì đó là quy tắc giữa hai người, một cách để bảo vệ nhau khỏi những kẻ thù truy sát khắp nơi. Ông ấy là một người mang Ma Cốt, sống lang bạt vì bị nhiều thế lực coi là mối họa cần tiêu diệt. Mẹ gặp ông ấy khi còn là một nữ tử của một dòng tu sĩ nhỏ đã sắp lụi tàn, trong một lần dòng tộc mẹ bị tà đạo tấn công. Ông ấy đã cứu cả làng, dùng chính sức mạnh Ma Cốt của mình chống lại hàng chục tà tu cùng lúc."

Vô Kỵ lắng nghe chăm chú, trái tim đập nhanh hơn khi từng mảnh ghép về cha mình dần hiện ra rõ nét trong tâm trí cậu.

"Chúng ta yêu nhau, nhưng ông ấy biết rõ mình luôn bị truy đuổi, không thể cho mẹ một cuộc sống an toàn." Thư Nhàn tiếp tục, giọng nghẹn ngào. "Khi mẹ mang thai con, ông ấy đã nghe được tin đồn về ba vị tiền bối từng bảo vệ người mang Ma Cốt tại Tưởng Gia, dù đã bị trục xuất khỏi mọi chức vị. Ông ấy đưa mẹ đến đó, dặn mẹ xin nương náu, hứa sẽ quay lại tìm mẹ con mình sau khi giải quyết xong một mối nguy đang truy đuổi ông ấy. Nhưng ông ấy không bao giờ quay lại nữa. Mẹ nghe tin đồn rằng ông ấy đã hy sinh trong một trận càn quét tà đạo quy mô lớn, nhưng chưa bao giờ có xác nhận chắc chắn."

Nước mắt lăn dài trên gương mặt Thư Nhàn, còn Vô Kỵ ngồi lặng người, siết chặt mảnh ngọc bội hình xương rồng cuộn tròn mà Thiết Diện Tiền Bối đã trao cho cậu, giờ đây mang một ý nghĩa còn sâu sắc hơn nhiều.

"Cảm ơn mẹ đã kể cho con nghe." Cậu nói, giọng nghẹn lại, tay nắm chặt tay mẹ. "Dù cha có ở đâu, con tin ông ấy sẽ tự hào về những gì con đang cố gắng làm."

"Mẹ luôn tự hào về con, Vô Kỵ à." Thư Nhàn ôm lấy con trai, giọng run run vì xúc động. "Suốt mười bảy năm qua, nhìn con phải chịu đựng bao tủi nhục mà không một lời oán trách, mẹ chưa bao giờ cảm thấy xứng đáng làm mẹ của con. Nhưng giờ đây, khi biết con sắp bước vào trận chiến quyết định, mẹ chỉ mong con bình an trở về."

"Con sẽ trở về, mẹ yên tâm." Vô Kỵ khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh đến lạnh lùng của cậu. "Con còn phải giữ lời hứa đưa mẹ và em trở về Tưởng Phủ Thành một cách đàng hoàng, không phải trốn tránh như thế này nữa."

Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục hành trình, cuối cùng cũng đến được Ẩn Vân Trang an toàn. Người bạn cũ của Thiết Diện Tiền Bối, một lão nông hiền hậu tên gọi thân mật là lão Vọng, đón tiếp cả gia đình nồng hậu, hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ họ như người thân trong nhà.

Ẩn Vân Trang nằm khuất trong một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi những dãy núi đá dựng đứng, chỉ có một con đường mòn duy nhất dẫn vào, dễ dàng phòng thủ và khó bị phát hiện. Lão Vọng, dù đã ngoài sáu mươi, vẫn giữ được sự tinh anh của một người từng trải qua nhiều trận chiến sinh tử thời trẻ, ông kiểm tra kỹ lưỡng địa hình xung quanh và bố trí vài biện pháp cảnh giới đơn giản nhưng hiệu quả quanh khu nhà.

"Thiết Diện huynh đệ, năm xưa nếu không có huynh cứu mạng, ta đã bỏ xác nơi chiến trường phương bắc rồi." Lão Vọng nói, giọng đầy nghĩa khí khi tiễn Thiết Diện Tiền Bối ra cổng. "Gia đình này, ta sẽ coi như người thân ruột thịt của mình mà chăm sóc, huynh cứ yên tâm."

"Ta tin tưởng huynh đệ." Thiết Diện Tiền Bối gật đầu, nắm chặt tay người bạn cũ, ánh mắt cả hai đều mang theo những ký ức về một thời trai trẻ đầy sóng gió.

Trước khi rời đi để quay về Tưởng Phủ Thành kịp giờ tham gia các vòng đầu của Đại Hội Thí Luyện, Vô Kỵ ôm chặt lấy em trai, dặn dò kỹ lưỡng. "Em ở đây ngoan ngoãn, nghe lời lão Vọng, chờ anh trở về đón hai mẹ con nhé."

"Anh nhất định phải thắng đó." Nhất Phàm nắm chặt tay anh trai, ánh mắt kiên định dù cơ thể vẫn còn yếu ớt. "Em sẽ ngồi đây chờ tin tốt lành từ anh, em tin anh sẽ làm được."

Hạ Thư Nhàn cũng bước ra tiễn con trai đến tận cổng thôn trang, tay siết chặt vạt áo, ánh mắt không nỡ rời xa. "Con nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng luyện tập quá độ. Dù thắng hay thua, con vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất của mẹ."

"Con biết, mẹ." Vô Kỵ ôm mẹ một lần cuối, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đã che chở cậu suốt mười bảy năm qua. "Con sẽ trở lại đón mẹ và em, con hứa với mẹ điều đó."

Vô Kỵ gật đầu, quay lưng bước đi trước khi những giọt nước mắt kìm nén có thể trào ra. Trên đường trở về Tưởng Phủ Thành cùng Vong Kỷ Đạo Trưởng, cậu cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn phần nào khi biết những người thân yêu nhất đã tạm thời an toàn, nhưng đồng thời cũng nặng trĩu một linh cảm bất an mơ hồ, như thể cơn bão lớn nhất vẫn còn đang chờ đợi phía trước.

"Con làm tốt lắm." Vong Kỷ Đạo Trưởng nói, phá vỡ sự im lặng trên đường đi, giọng mang theo sự an ủi chân thành. "Giờ đây con có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào Đại Hội Thí Luyện mà không phải lo lắng cho sự an toàn của gia đình."

"Con hy vọng vậy." Vô Kỵ đáp, ánh mắt nhìn về phía Tưởng Phủ Thành xa xa đang dần hiện ra ở đường chân trời, lòng thầm nhủ rằng những ngày tháng cuối cùng trước trận chiến quyết định đã chính thức bắt đầu.

"Còn một điều nữa." Vong Kỷ Đạo Trưởng nói thêm, giọng trầm ngâm. "Từ nay, con sẽ không còn cách nào liên lạc trực tiếp với mẹ và em con nữa, để tránh lộ dấu vết. Ta đã sắp xếp để lão Vọng gửi tin qua một đường dây riêng, mỗi nửa tháng một lần, chỉ trong trường hợp khẩn cấp mới liên lạc thường xuyên hơn."

Vô Kỵ gật đầu, dù trong lòng không khỏi thấy hụt hẫng khi nghĩ đến việc sẽ không thể gặp mẹ và em trai cho đến khi Đại Hội Thí Luyện kết thúc. Nhưng cậu hiểu rõ, đây là cái giá cần thiết để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho những người cậu yêu thương nhất, và cậu sẵn sàng chấp nhận bất kỳ sự hy sinh nào để đổi lấy điều đó.

Đã sao chép liên kết chương