Chương 12
Chương 12 — Kẻ Con Rơi Bị Coi Thường Nhất Đã Làm Rúng Động Thế Giới
Sau đêm Vô Kỵ đối chất trực tiếp với Khinh Vũ, ba vị tiền bối quyết định đã đến lúc truyền thụ tuyệt kỹ cuối cùng của Ma Cốt — Toái Cốt Nhất Quyền — dù biết rằng đây là một quyết định đầy rủi ro, bởi tuyệt kỹ này nguy hiểm không chỉ với đối phương mà còn với chính người thi triển.
"Toái Cốt Nhất Quyền là tinh hoa cuối cùng của tầng Hóa Cốt." Khô Cốt Lão Nhân giải thích, giọng trang nghiêm hơn thường lệ khi cả ba tập trung trong hang đá dưới ánh dạ minh châu. "Nó dồn toàn bộ linh khí đã hấp thụ được suốt quá trình tu luyện Ma Cốt vào một điểm duy nhất, giải phóng trong một cú đấm có thể phá vỡ mọi phòng ngự, dù là pháp bảo cứng rắn nhất."
"Nhưng có một điều kiện tiên quyết." Vong Kỷ Đạo Trưởng tiếp lời, ánh mắt nghiêm túc nhìn Vô Kỵ. "Toái Cốt Nhất Quyền đòi hỏi sự tiếp xúc trực tiếp giữa xương cốt con và mục tiêu. Không thể thi triển qua lớp giáp trụ, không thể thi triển khi tay còn mang theo binh khí hay bất kỳ lớp bảo hộ nào. Con phải để da thịt trần trụi chạm vào đối phương, để Ma Cốt dẫn truyền toàn bộ lực đả kích một cách trực tiếp nhất."
Vô Kỵ trầm ngâm lắng nghe, dần hiểu ra ý nghĩa sâu xa của điều kiện này. "Vậy khi thi triển chiêu này, con buộc phải trút bỏ mọi thứ đang che chắn cơ thể mình."
"Chính xác." Khô Cốt Lão Nhân gật đầu. "Đây cũng chính là ý nghĩa biểu tượng của Ma Cốt: sức mạnh thật sự không đến từ những lớp ngụy trang hay bảo hộ bên ngoài, mà đến từ chính bản thân con, trần trụi và không giấu diếm."
Buổi truyền thụ Toái Cốt Nhất Quyền khắc nghiệt hơn bất kỳ điều gì Vô Kỵ từng trải qua trước đó. Cậu phải học cách dồn toàn bộ khí huyết, toàn bộ sức mạnh tích lũy trong xương cốt vào một khoảnh khắc duy nhất, một quá trình đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối vì chỉ cần sai lệch nhỏ, luồng khí dồn nén có thể phản chấn ngược lại, tự hủy hoại chính cơ thể người thi triển.
Đêm đầu tiên luyện tập, Vô Kỵ thất bại liên tục, mỗi lần cố dồn nén khí lực đều khiến cậu bị chấn động ngược, ho ra máu tươi. Nhưng cậu không hề nản lòng, kiên trì thử lại hết lần này đến lần khác dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của Khô Cốt Lão Nhân.
Trong một lần nghỉ giữa buổi luyện tập, khi Vô Kỵ đang ngồi điều hòa hơi thở, cậu nhận thấy Thiết Diện Tiền Bối có vẻ mệt mỏi khác thường, gương mặt tái nhợt hơn mọi khi, thi thoảng lại ho khan một cách kìm nén.
"Tiền bối, người có sao không?" Vô Kỵ hỏi, ánh mắt lo lắng.
Thiết Diện Tiền Bối khoát tay, cố gắng tỏ ra bình thường. "Không có gì, chỉ là vết thương cũ tái phát thôi."
Nhưng Vong Kỷ Đạo Trưởng, đứng bên cạnh, lại thở dài, ánh mắt đầy xót xa. "Vô Kỵ, con nên biết sự thật. Thiết Diện đạo huynh đây, ba mươi năm trước khi cố ngăn cản việc trục xuất nhánh phụ mang Ma Cốt, đã trúng phải một chiêu ám toán từ chính kẻ trong hội đồng trưởng lão muốn diệt trừ tận gốc mối họa đó. Chiêu ám toán ấy để lại một mảnh linh khí tà độc trong cơ thể huynh ấy, không thể trục xuất hoàn toàn, chỉ có thể tạm thời áp chế bằng công phu tu luyện. Nhưng theo năm tháng, nó ngày càng ăn sâu vào tạng phủ."
"Vậy có cách nào chữa trị không ạ?" Vô Kỵ hỏi, giọng đầy lo lắng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt tái nhợt của người thầy mình vẫn luôn kính trọng.
"Có một loại linh dược tên Tịnh Độc Đan có thể giải trừ hoàn toàn, nhưng nguyên liệu chính đã tuyệt tích từ lâu trong Huyền Vực." Thiết Diện Tiền Bối đáp thay, giọng bình thản đến kỳ lạ, như đã chấp nhận số phận từ lâu. "Đừng lo lắng cho ta, Vô Kỵ. Điều quan trọng nhất bây giờ là con phải hoàn thiện Toái Cốt Nhất Quyền trước khi Đại Hội Thí Luyện diễn ra. Đây có lẽ là bài học cuối cùng ta có thể trực tiếp truyền thụ cho con."
Nghe những lời đó, lòng Vô Kỵ dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Cậu nhận ra rằng, ba vị tiền bối không chỉ dạy dỗ cậu vì lời thề ba mươi năm trước, mà đã thực sự coi cậu như con cháu ruột thịt, sẵn sàng hy sinh những gì còn lại của cuộc đời mình để đảm bảo cậu có đủ sức mạnh đối mặt với những thử thách phía trước.
"Con sẽ không phụ lòng ba vị tiền bối." Vô Kỵ nói, giọng kiên định, ánh mắt quét qua gương mặt tái nhợt của Thiết Diện Tiền Bối một lần nữa, rồi đứng dậy tiếp tục luyện tập với quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Những đêm tiếp theo, Vô Kỵ dần nắm được bí quyết của Toái Cốt Nhất Quyền. Cậu học cách cảm nhận luồng khí Ma Cốt lưu chuyển trong từng đốt xương, học cách dồn nén nó vào một điểm duy nhất trên nắm đấm mà không gây phản chấn ngược. Lần đầu tiên thành công, cú đấm của cậu đã đánh vỡ tan một tảng đá lớn cỡ người trưởng thành thành hàng trăm mảnh vụn, để lại một hố sâu trên nền hang đá.
"Tốt lắm!" Khô Cốt Lão Nhân reo lên, giọng đầy tự hào. "Đó chính là uy lực thật sự của Toái Cốt Nhất Quyền khi được thi triển đúng cách. Nhưng nhớ lấy, chiêu này tiêu hao gần như toàn bộ linh khí tích lũy trong cơ thể con, mỗi lần thi triển chỉ có thể dùng một lần duy nhất trước khi cần thời gian dài để tích lũy lại. Con phải chọn đúng thời điểm để tung ra, không được lãng phí."
"Con hiểu ạ." Vô Kỵ gật đầu, khắc ghi lời dặn dò vào lòng.
Ngoài việc luyện Toái Cốt Nhất Quyền, ba vị tiền bối còn dành thời gian dạy cậu cách phân bổ thể lực hợp lý qua nhiều trận đấu liên tiếp, cách quan sát điểm yếu trong từng chiêu thức của đối thủ, và quan trọng hơn cả, cách giữ vẻ ngoài bình thường trước đám đông trong khi nội tâm vẫn đang tính toán từng nước đi. Vong Kỷ Đạo Trưởng đặc biệt chú trọng vào việc rèn cho Vô Kỵ khả năng chịu đựng những lời khiêu khích, chế giễu công khai mà không để lộ bất kỳ cảm xúc thật nào ra bên ngoài, một kỹ năng sẽ vô cùng quan trọng khi cậu bước vào đấu trường đông đảo khán giả.
Trong những buổi luyện tập cuối cùng trước khi Đại Hội Thí Luyện chính thức bắt đầu, Thiết Diện Tiền Bối, dù sức khỏe ngày càng suy yếu, vẫn kiên trì đích thân đối luyện cùng Vô Kỵ mỗi đêm, truyền thụ cho cậu những kinh nghiệm thực chiến quý báu tích lũy suốt cả cuộc đời làm kiếm khách.
"Khi con đối mặt Khinh Vũ tại chung kết, hắn sẽ khoác Toả Thiên Giáp gia truyền và dùng Bức Nhật Quyền." Thiết Diện Tiền Bối phân tích, giọng chậm rãi nhưng sắc bén. "Áo giáp đó tuy nặng năm ngàn cân nhưng được chế tác để tăng cường phòng ngự tuyệt đối, gần như không thể xuyên thủng bằng những đòn tấn công thông thường. Con phải nhẫn nại, để hắn phô diễn hết toàn bộ chiêu thức, tìm ra khoảnh khắc hắn sơ hở nhất — thường là ngay sau khi tung ra đòn tấn công mạnh nhất, lúc đó khí lực của hắn tạm thời trống rỗng trong tích tắc. Đó chính là lúc con phải dồn toàn lực cho Toái Cốt Nhất Quyền."
Vô Kỵ ghi nhớ từng lời dặn dò, trong lòng dần hình thành một chiến lược rõ ràng cho trận chiến quyết định sắp tới. Cậu biết rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần sự kiên nhẫn, trí tuệ, và một khoảnh khắc quyết đoán duy nhất để thay đổi tất cả những gì cả gia tộc từng nghĩ về cậu.
Đêm cuối cùng của buổi luyện tập ấy, khi Vô Kỵ chuẩn bị rời đi, Thiết Diện Tiền Bối gọi cậu lại, lấy từ trong ngực áo ra một mảnh ngọc bội cũ kỹ, khắc một hoa văn kỳ lạ hình xương rồng cuộn tròn.
"Đây là tín vật của cha con." Ông nói, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. "Ta giữ nó suốt mười bảy năm qua, chờ đến ngày thích hợp mới trao lại cho con. Cha con từng là chiến hữu của ta, một người mang Ma Cốt lang bạt khắp Huyền Vực trước khi mất tích trong một trận càn quét tà đạo. Con hãy giữ lấy nó, như một lời nhắc nhở rằng con không đơn độc, và dòng máu chảy trong người con mang theo cả một di sản đáng tự hào hơn bất kỳ huyết mạch đích hệ nào."
Vô Kỵ nhận lấy mảnh ngọc bội, bàn tay run lên vì xúc động. Lần đầu tiên trong đời, cậu cảm nhận được một mảnh ghép cụ thể về người cha mà cậu chưa từng biết mặt, và điều đó tiếp thêm cho cậu một sức mạnh tinh thần vượt xa bất kỳ công pháp nào cậu từng luyện tập.
"Cha con là người thế nào ạ?" Cậu hỏi, giọng khẽ khàng, tay siết chặt mảnh ngọc bội như sợ nó sẽ biến mất.
"Một người trầm lặng, ít nói, nhưng lòng dạ kiên định hơn bất kỳ ai ta từng gặp." Thiết Diện Tiền Bối đáp, ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng. "Ông ấy chưa bao giờ oán trách số phận vì mang trong mình Ma Cốt, dù bị cả thế gian xua đuổi. Ông ấy luôn tin rằng, một ngày nào đó, sẽ có người chứng minh được giá trị thật sự của thể chất này. Nhìn con hôm nay, ta tin ông ấy sẽ rất tự hào."
Vô Kỵ cất mảnh ngọc bội vào trong ngực áo, sát bên trái tim, như một lời nhắc nhở về nguồn cội và sức mạnh tinh thần sẽ đồng hành cùng cậu trong trận chiến sắp tới.