Người Giữ Rừng
9 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Người Giữ Rừng

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Nguyên trở về trạm vào chiều Chủ nhật, sớm hơn một ngày so với kế hoạch ban đầu. Anh vừa xuống xe đã tìm ngay đến Khuê, gương mặt còn lộ vẻ mệt mỏi vì chuyến đi đường dài nhưng ánh mắt tràn đầy lo lắng và sốt ruột muốn biết chi tiết những gì cô đã nhắn tin tối hôm trước.

Họ tìm một góc kín đáo sau khu chuồng cứu hộ, nơi tiếng kêu của các loài thú đủ để át đi giọng nói của họ nếu có ai đó vô tình đi ngang qua. Khuê kể lại toàn bộ những gì mình phát hiện được trong phòng lưu trữ — bản báo cáo dang dở của cha cô, dòng ghi chép về cuộc họp kín với "anh L.", và chi tiết đáng lo ngại về việc Lộc trở thành người điều hành tạm thời chỉ ngay sau khi cha cô mất.

Nguyên lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt câu hỏi để làm rõ thêm chi tiết, gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng. "Vậy là chị nghi ngờ Lộc có liên quan trực tiếp đến cái chết của bố chị?"

"Tôi không dám khẳng định điều đó," Khuê đáp, giọng thận trọng dù trong lòng những nghi ngờ vẫn không ngừng cuộn trào. "Nhưng ít nhất, ông ấy biết về 'phát hiện quan trọng' mà bố tôi báo cáo, và đã không hề nhắc đến điều này với tôi trong suốt tám năm qua, kể cả khi tôi hỏi thẳng về hồ sơ cũ. Đó là một sự im lặng có chủ đích."

"Chúng ta cần tìm cách xác minh thêm trước khi đối chất trực tiếp với ông ấy," Nguyên nói, giọng cân nhắc. "Nếu chị hỏi thẳng bây giờ mà chưa có đủ bằng chứng, ông ấy có thể sẽ càng thận trọng hơn, thậm chí tìm cách xóa bỏ những dấu vết còn sót lại."

Khuê gật đầu, đồng ý với sự thận trọng của anh, dù trong lòng cô nóng lòng muốn có câu trả lời ngay lập tức. "Tôi nghĩ mình nên quay lại gặp chú Chính lần nữa. Ông ấy đã bắt đầu hé lộ một phần sự thật, có lẽ với thêm thông tin cụ thể này, ông ấy sẽ sẵn lòng nói nhiều hơn."

Trước khi lên đường, Khuê ngồi lại một lúc bên chuồng Nâu, nhìn con voọc con đang mải mê gặm một nhánh lá non, hoàn toàn vô tư trước những xáo trộn đang diễn ra trong lòng người đã cứu sống nó. Cô nghĩ đến việc, chỉ một tuần nữa thôi, Mun sẽ được tháo nẹp cánh để kiểm tra xem có thể tập bay trở lại hay không, và đàn voọc trên tán cây hôm trước, biết đâu trong đó có những cá thể sẽ trở thành gia đình mới của Nâu sau này. Những mảnh đời nhỏ bé ấy, dù không biết gì về những âm mưu, những bí mật đang dần hé lộ, vẫn tiếp tục lớn lên, tiếp tục sống, như một lời nhắc nhở rằng dù sự thật có tàn khốc đến đâu, khu rừng này vẫn còn những điều đáng để gìn giữ, đáng để chiến đấu vì nó.

Cô đứng dậy, khoác thêm một chiếc áo gió mỏng đề phòng trời trở gió, rồi lên đường đến nhà ông Chính, lòng mang theo cả sự quyết tâm lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì mình sắp nghe được.

Chiều hôm đó, Khuê một mình tìm đến nhà ông Chính, lần này không báo trước để tránh việc ông có thời gian chuẩn bị tâm lý né tránh như những lần trước. Cô tìm thấy ông đang ngồi sửa lại mái nhà bị dột sau trận mưa lớn mấy hôm trước, tay áo xắn cao, mồ hôi lấm tấm trên trán dù thời tiết không quá nóng.

"Khuê đấy à, vào nhà ngồi đã," ông nói, tụt xuống từ chiếc thang tre, phủi tay vào quần áo lấm lem.

"Chú Chính, cháu tìm được báo cáo của bố cháu trong kho lưu trữ của trạm," Khuê nói thẳng, không vòng vo, ánh mắt cô nhìn thẳng vào ông với một sự quyết tâm cô chưa từng thể hiện rõ ràng đến vậy trong những lần gặp trước. "Cháu biết bố cháu đã có cuộc họp kín với anh Lộc, chỉ vài ngày trước khi mất. Chú có biết cuộc họp đó nói về chuyện gì không?"

Ông Chính đứng sững lại, gương mặt tái đi trông thấy. Ông đưa mắt nhìn quanh, dù xung quanh không có ai khác ngoài hai người, rồi ra hiệu cho Khuê vào trong nhà, đóng cửa lại cẩn thận, một hành động khác hẳn thái độ cởi mở, thoải mái ông vẫn thể hiện ngoài trời trước đây.

"Cháu tìm được cả cái đó rồi à," ông nói, giọng run rẩy, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ trong nhà, hai tay ôm lấy đầu. "Chú đã hy vọng nó đã bị hủy từ lâu rồi."

"Chú biết về cuộc họp đó," Khuê nói, không phải câu hỏi mà là một sự khẳng định, giọng cô run lên vì xúc động lẫn hồi hộp.

Ông Chính ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Khuê với một vẻ đau khổ mà cô chưa từng thấy ở ông trước đây. "Chú không có mặt trong cuộc họp đó, Khuê ạ. Nhưng bố cháu có kể lại cho chú nghe sau đó, vì chú và ông ấy là bạn thân nhất, không giấu nhau chuyện gì. Ông ấy nói đã báo cáo với anh Lộc về bãi gỗ lậu lớn ông phát hiện được, về nghi ngờ có quan chức huyện tiếp tay, và đề nghị Lộc giúp ông chuyển báo cáo thẳng lên công an tỉnh, không qua các kênh thông thường của huyện vì sợ tin tức bị lộ."

"Vậy anh Lộc phản ứng thế nào?" Khuê hỏi, giọng nghẹn lại.

"Bố cháu nói Lộc tỏ ra ủng hộ, hứa sẽ giúp sắp xếp liên hệ với một người quen bên công an tỉnh," ông Chính kể tiếp, giọng ông run run như đang phải cố gắng rất nhiều để nói ra những điều đã chôn giấu suốt tám năm. "Nhưng chỉ ba ngày sau, bố cháu mất."

Căn phòng nhỏ chìm trong im lặng nặng nề, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn và tiếng gió lùa qua khe cửa. Khuê cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ thông tin vừa nghe được thành một trình tự logic, nhưng mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ, quá nhiều khả năng có thể xảy ra.

"Chú có nghĩ anh Lộc đã phản bội bố cháu không? Đã báo tin cho ai đó, khiến bố cháu gặp nguy hiểm?" Khuê hỏi thẳng, dù biết câu hỏi này quá nặng nề, quá trực tiếp.

Ông Chính im lặng hồi lâu, đôi vai run lên như đang cố kìm nén một cảm xúc mãnh liệt. "Chú không biết, Khuê ạ. Chú thực sự không biết. Chú đã tự hỏi mình câu đó không biết bao nhiêu lần suốt tám năm qua. Lộc là người tốt, ít nhất là chú từng nghĩ vậy. Nhưng sau khi bố cháu mất, anh ta thay đổi nhiều lắm — trầm lặng hơn, hay giật mình, có những đêm chú thấy đèn phòng anh ta sáng đến tận khuya. Chú không dám hỏi thẳng, vì chú cũng sợ, sợ nếu hỏi ra sự thật, chú sẽ phải đối mặt với những điều còn khủng khiếp hơn."

"Sao suốt tám năm qua chú không báo cho công an biết những gì chú biết?" Khuê hỏi, không giấu được sự bức xúc trong giọng nói dù cô hiểu phần nào nỗi sợ hãi của ông.

Ông Chính bật khóc, những giọt nước mắt hiếm hoi của một người đàn ông đã ngoài sáu mươi, đã trải qua bao thăng trầm trong đời. "Chú hèn nhát, Khuê ạ. Chú xin lỗi. Chú có gia đình, có con cháu, chú sợ nếu chú lên tiếng mà không có đủ bằng chứng, chú sẽ chỉ khiến bản thân và gia đình gặp nguy hiểm, mà không thay đổi được gì, không mang lại công lý cho bố cháu. Chú đã sống với sự dằn vặt đó suốt tám năm, mỗi ngày đều tự hỏi mình có nên nói ra không, nhưng rồi lại sợ hãi mà im lặng."

Khuê nhìn ông Chính, cảm giác giận dữ trong lòng cô dần dịu xuống, nhường chỗ cho một sự cảm thông phức tạp. Cô hiểu, dù không hoàn toàn tha thứ được, nỗi sợ hãi mà một người bình thường phải đối mặt khi biết mình đang chạm vào một thế lực nguy hiểm vượt xa khả năng của một cá nhân đơn độc.

"Cháu không trách chú," cô nói, giọng dịu lại, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Nhưng bây giờ, cháu cần chú giúp cháu. Cháu cần chú làm chứng, khi thời điểm thích hợp đến, để đưa sự thật ra ánh sáng."

Ông Chính lau nước mắt, nhìn Khuê hồi lâu, rồi gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng đầy quyết tâm, như thể ông vừa trút bỏ được một phần gánh nặng đã đè nặng lên vai suốt tám năm qua. "Chú sẽ giúp cháu, Khuê ạ. Đã đến lúc chú phải làm điều đúng đắn, dù có muộn màng đến đâu. Chú nợ bố cháu điều đó."

Trước khi ra về, ông Chính gọi Khuê lại, giọng vẫn còn run nhưng đã vững vàng hơn hẳn so với lúc đầu câu chuyện. "Còn một điều nữa, Khuê ạ. Chú nhớ, sau đám tang bố cháu vài tháng, có một lần chú tình cờ gặp Lộc uống rượu một mình ở quán nhỏ đầu thị trấn, say mềm. Anh ta cứ lải nhải một câu, chú nghe không rõ hết, chỉ nhớ mang máng có nhắc đến 'nếu ngày đó mình cứng rắn hơn thì đâu đến nỗi'. Lúc đó chú không dám hỏi thêm, sợ anh ta tỉnh ra sẽ hối hận vì đã nói hớ. Nhưng giờ nghĩ lại, chú tin câu đó có liên quan đến chuyện của bố cháu."

Chi tiết ấy khiến Khuê thêm phần tin rằng Lộc không phải là kẻ chủ mưu trực tiếp, mà có lẽ là một người đã bị đặt vào một tình thế nào đó buộc phải im lặng, hoặc đã có một lựa chọn sai lầm trong khoảnh khắc yếu đuối mà ông phải trả giá bằng sự dằn vặt suốt tám năm sau đó. Nhưng dù động cơ là gì, sự thật vẫn không thay đổi: ông đã biết, và đã chọn không nói.

Khi Khuê rời khỏi nhà ông Chính, trời đã ngả về chiều, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán cây ven đường tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Cô đi bộ chậm rãi, để tâm trí mình lắng lại sau cuộc trò chuyện đầy cảm xúc vừa qua. Dù chưa có câu trả lời cuối cùng về vai trò thực sự của Mã Văn Lộc trong cái chết của cha mình, cô đã tiến thêm một bước quan trọng — có thêm một nhân chứng sẵn sàng lên tiếng, và một bức tranh ngày càng rõ nét hơn về những gì đã thực sự xảy ra tám năm trước trên đỉnh Pù Cại, trong đêm mưa định mệnh ấy.

Về đến trạm, cô thấy Nguyên đang đợi sẵn ngoài sân, vẻ mặt sốt ruột rõ rệt. Cô kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho anh nghe, từng chi tiết một, giọng cô đều đều như đang cố giữ mình không bị cuốn theo cảm xúc lần nữa.

"Vậy là ông Chính đồng ý làm chứng," Nguyên nói, giọng nhẹ nhõm xen lẫn nghiêm trọng. "Đó là một bước tiến lớn, Khuê ạ. Nhưng chúng ta vẫn cần thêm bằng chứng vật lý, thứ gì đó không thể chối cãi, để lời khai của ông ấy có đủ sức nặng trước pháp luật."

"Tôi biết," Khuê đáp, nhìn về phía đỉnh Pù Cại xa xa đang khuất dần trong bóng tối chạng vạng. "Và tôi nghĩ mình biết nên bắt đầu tìm ở đâu."

Đã sao chép liên kết chương