Người Giữ Rừng
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Người Giữ Rừng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Vụ tấn công khu cứu hộ nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của cả trạm và lan ra cả vùng, khi tin tức truyền miệng qua các bản làng lân cận. Chi cục Kiểm lâm tỉnh cử một đoàn công tác xuống làm việc, kết hợp với công an huyện, ghi nhận sự việc là nghiêm trọng, nhưng những gì Khuê nhận được sau đó lại không phải là sự hỗ trợ quyết liệt như cô mong đợi.

"Chị Khuê à," một cán bộ từ Chi cục, người được cử xuống làm việc trực tiếp với trạm, nói trong buổi họp đánh giá tình hình, giọng ông có phần thận trọng khác thường, "chúng tôi khuyến nghị trạm nên tạm dừng các hoạt động điều tra mang tính cá nhân, để tránh gây nguy hiểm thêm. Vụ việc này nên để cơ quan chức năng có thẩm quyền xử lý theo đúng quy trình."

"Ý ông là tôi nên dừng lại?" Khuê hỏi, giọng cô không giấu được sự bức xúc. "Sau khi khu cứu hộ bị tấn công, sau khi tôi nhận được tin nhắn đe dọa trực tiếp, giờ ông lại bảo tôi dừng lại và để 'quy trình' xử lý, trong khi tám năm trước, chính cái 'quy trình' đó đã khép hồ sơ vụ tai nạn của bố tôi chỉ trong chưa đầy một tháng?"

Cán bộ Chi cục có phần lúng túng trước phản ứng gay gắt của cô, liếc nhìn sang Mã Văn Lộc như tìm kiếm sự hỗ trợ, nhưng Lộc, giờ đây đã đứng hẳn về phía Khuê, chỉ im lặng, không có ý định giúp ông ta xoa dịu tình hình.

"Tôi hiểu sự bức xúc của chị," cán bộ nói, giọng dịu xuống, "nhưng an toàn cá nhân của chị cũng là điều chúng tôi cần cân nhắc. Đây là khuyến nghị, không phải mệnh lệnh, nhưng tôi mong chị suy nghĩ kỹ."

Sau buổi họp, Khuê ngồi lại một mình trong văn phòng, cảm giác thất vọng và tức giận dâng trào. Cô hiểu rõ, đây không hẳn là một âm mưu cố tình cản trở cô — có lẽ cán bộ đó thực sự lo lắng cho an toàn của cô theo đúng nghĩa đen — nhưng kết quả cuối cùng vẫn là một áp lực buộc cô phải chùn bước, đúng vào thời điểm cô đang tiến gần nhất đến sự thật.

Nguyên tìm đến cô sau đó, mang theo một tách trà nóng, ngồi xuống đối diện. "Chị định làm gì tiếp theo?"

"Tôi không thể dừng lại," Khuê đáp, giọng cô kiên quyết. "Nhưng tôi cũng hiểu, chúng ta cần thận trọng hơn nữa. Có lẽ đã đến lúc không chỉ dựa vào các kênh chính thức của huyện hay thậm chí của tỉnh nữa, mà cần tìm cách liên hệ trực tiếp với một đơn vị điều tra cấp cao hơn, ít có khả năng bị ảnh hưởng bởi mối quan hệ địa phương."

"Chị có quen ai ở cấp đó không?" Nguyên hỏi.

Khuê lắc đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì đó. "Nhưng tôi nhớ, hồi học trung cấp lâm nghiệp, có một thầy giáo cũ của tôi, sau này chuyển sang công tác tại một đơn vị chuyên trách về tội phạm môi trường của Bộ Công an. Tôi đã mất liên lạc nhiều năm, nhưng có thể tìm lại được."

"Đó là một hướng đi đáng thử," Nguyên nói, ánh mắt anh sáng lên chút hy vọng. "Một kênh độc lập, ở cấp trung ương, sẽ khó bị chi phối bởi những mối quan hệ địa phương như Vi Đình Thuận."

Cô dành cả buổi tối lục lại danh bạ cũ, những cuốn sổ ghi chép từ thời còn đi học, cố gắng tìm ra manh mối liên lạc với người thầy giáo năm xưa — thầy Đường, người từng dạy cô môn sinh thái rừng, nổi tiếng nghiêm khắc nhưng luôn hết lòng vì học trò. Cuối cùng, qua một người bạn học cũ vẫn còn giữ liên lạc, cô có được số điện thoại hiện tại của thầy, giờ đã là một cán bộ điều tra cấp cao tại đơn vị chuyên trách tội phạm môi trường.

Cuộc gọi đầu tiên, thầy Đường ban đầu còn ngỡ ngàng khi nhận ra học trò cũ sau bao năm mất liên lạc, nhưng khi nghe Khuê trình bày vắn tắt về tình hình, giọng ông lập tức chuyển sang nghiêm túc, chuyên nghiệp. "Em gửi cho thầy toàn bộ tài liệu, bằng chứng em có được, càng chi tiết càng tốt. Thầy sẽ xem xét và tìm cách hỗ trợ, nhưng em cũng cần hiểu, quy trình phối hợp liên ngành, liên tỉnh sẽ cần thời gian, không thể vội vàng được, nếu không sẽ đánh động đối tượng trước khi có đủ căn cứ hành động."

Lời khuyên ấy, dù không mang lại giải pháp tức thời, cũng đã tiếp thêm cho Khuê một nguồn hy vọng mới, một cánh cửa khác ngoài những kênh chính thức tại địa phương vốn đã tỏ ra kém hiệu quả, thậm chí đáng ngờ.

Ngay sau cuộc gọi, khi Khuê bắt tay vào việc chuẩn bị tài liệu để gửi cho thầy Đường, một vấn đề khác nảy sinh trong nội bộ trạm khiến tình hình càng thêm phức tạp. Cô phát hiện một trong những tệp ảnh chụp hiện trường bãi gỗ lậu, vốn được lưu trong máy tính chung của trạm để tiện chia sẻ giữa các thành viên, đã bị xóa không rõ nguyên nhân.

Cô lập tức báo cho Nguyên và Mây, cả ba cùng kiểm tra lại lịch sử truy cập máy tính. Theo nhật ký hệ thống, tệp tin bị xóa vào khoảng thời gian tối hôm trước, khi chỉ có một vài người trong trạm còn thức và có quyền truy cập vào máy tính chung.

"Ai đã dùng máy tính vào giờ đó?" Mây hỏi, giọng cô căng thẳng, nhận ra ngay ý nghĩa nghiêm trọng của phát hiện này.

Khuê kiểm tra kỹ hơn, và trái tim cô như thắt lại khi nhận ra một trong những cái tên đăng nhập vào thời điểm đó là của Tùng, một kiểm lâm viên trẻ mới chuyển đến trạm khoảng nửa năm trước, người cô từng đi tuần cùng vài lần nhưng chưa bao giờ thực sự thân thiết.

"Không thể kết luận vội được," Nguyên nói, dù giọng anh cũng đầy nghi hoặc. "Có thể chỉ là trùng hợp, hoặc anh ấy vô tình xóa nhầm khi dọn dẹp bộ nhớ máy."

"Nhưng đây chính xác là tệp ảnh quan trọng nhất liên quan đến bãi gỗ lậu và biển số xe tải," Khuê nói, giọng cô lạnh lùng. "Không phải một tệp ngẫu nhiên nào khác."

Buổi tối hôm đó, Khuê tìm cách quan sát Tùng một cách kín đáo hơn, chú ý đến những cuộc điện thoại anh ta nhận, những lần anh ta rời trạm không rõ lý do. Cô chưa dám kết luận chắc chắn, nhưng linh cảm về một nội gián trong chính đội ngũ của mình khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết — nếu không thể tin tưởng hoàn toàn vào những người đồng nghiệp hàng ngày cùng làm việc, cùng ăn cơm, cùng chia sẻ những hiểm nguy trong công việc, thì ai mới thực sự đáng tin?

Cô chia sẻ nghi ngờ này với Lộc, người giờ đây đã trở thành một đồng minh quan trọng dù mối quan hệ giữa họ vẫn còn phần nào gượng gạo sau những gì đã xảy ra. Lộc lắng nghe, gương mặt ông trầm ngâm.

"Anh sẽ để ý Tùng cẩn thận hơn," ông nói. "Nhưng em cũng cần cẩn thận, không nên để lộ nghi ngờ ra ngoài, kẻo nếu đúng là hắn, hắn sẽ càng cảnh giác và khó lộ diện hơn."

Những ngày sau đó, không khí trong trạm trở nên căng thẳng, ngột ngạt hơn hẳn so với trước đây. Mọi cuộc trò chuyện đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mọi hành động đều mang theo một sự dè chừng mới. Khuê cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì áp lực từ cuộc điều tra, mà còn vì gánh nặng tâm lý của việc phải sống trong nghi ngờ ngay tại nơi cô từng coi là gia đình thứ hai của mình.

Chỉ có một điều duy nhất mang lại cho cô chút bình yên giữa những ngày đầy sóng gió ấy — sự hiện diện vững chãi, kiên định của Nguyên bên cạnh, và ánh mắt trong veo, vô tư của Nâu mỗi khi nó chào đón cô bằng những tiếng kêu ríu rít quen thuộc, hoàn toàn không hay biết về những âm mưu, những nghi ngờ đang bủa vây lấy người đã cứu sống mình.

Một buổi tối, khi Khuê đang ngồi soạn lại toàn bộ tài liệu để gửi cho thầy Đường theo đường bưu điện bảo đảm thay vì qua email vì lo ngại bị theo dõi, Nguyên bước vào, mang theo một chiếc USB nhỏ.

"Tôi vừa sao lưu lại toàn bộ dữ liệu quan trọng sang một ổ cứng rời, cất riêng, không kết nối với bất kỳ máy tính nào của trạm nữa," anh nói, đưa chiếc USB cho cô. "Nếu tệp trên máy chung có thể bị xóa một lần, nó có thể bị xóa lần nữa. Chúng ta không thể để mọi công sức bị hủy hoại chỉ vì một cú click chuột."

Khuê cầm lấy chiếc USB, một sự biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng trước sự chu đáo, cẩn trọng của Nguyên, những phẩm chất mà cô ngày càng nhận ra là không thể thiếu trong hành trình đầy chông gai này. "Cảm ơn anh. Tôi không biết mình sẽ xoay xở thế nào nếu không có anh bên cạnh trong tất cả những chuyện này."

"Chị sẽ vẫn xoay xở được thôi, chị luôn là người mạnh mẽ nhất tôi từng gặp," Nguyên đáp, ngồi xuống cạnh cô, giọng anh dịu dàng. "Nhưng tôi mừng vì mình không phải đứng ngoài nhìn chị một mình gánh vác tất cả."

Họ ngồi cùng nhau đến khuya, rà soát lại lần cuối toàn bộ tài liệu trước khi gửi đi, ánh đèn bàn nhỏ soi sáng hai gương mặt đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm, giữa một trạm kiểm lâm giờ đây không còn hoàn toàn là chốn bình yên tuyệt đối như trước, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, như chính khu rừng Ngàn Mây đã đứng vững qua bao mùa mưa nắng, qua bao biến động thăng trầm của thời gian và con người.

Đã sao chép liên kết chương