Người Giữ Rừng
9 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Người Giữ Rừng

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Khuê và Nguyên ẩn mình sau một tảng đá lớn gần bờ suối, chờ đợi trong sự im lặng căng thẳng, tai luôn dỏng lên lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Gần bốn mươi phút trôi qua, dài như cả một đời người, trước khi họ nghe thấy tiếng bước chân từ xa, kèm theo ánh đèn pin quen thuộc — không phải kiểu đèn công suất lớn của những kẻ truy đuổi, mà là ánh đèn nhỏ, di chuyển có tổ chức, đúng kiểu đội hình tìm kiếm của lực lượng kiểm lâm được huấn luyện.

"Khuê ơi! Nguyên ơi!" tiếng gọi quen thuộc của Lộc vang lên, kèm theo giọng của vài kiểm lâm viên khác trong trạm.

"Ở đây!" Khuê hét lên, đứng bật dậy, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập khi thấy ánh đèn pin của đội cứu viện tiến lại gần.

Lộc là người đầu tiên chạy đến, ôm chầm lấy Khuê trong một cử chỉ hiếm hoi, đầy lo lắng của một người đã coi cô như con cháu trong nhà suốt nhiều năm qua. "Tạ ơn trời, hai đứa không sao. Mây đâu?"

"Chúng tôi bị tách nhau ra trong lúc chạy trốn," Khuê đáp, giọng cô lạc đi vì lo lắng dồn nén. "Không biết cô ấy đang ở đâu, có an toàn không."

"Anh đã cử một tổ khác đi tìm theo hướng cô ấy có khả năng chạy tới," Lộc trấn an, dù giọng ông cũng không giấu được sự lo âu. "Mình về trạm trước, tổ hợp lực lượng, rồi tiếp tục tìm kiếm có tổ chức hơn."

Trên đường trở về, khi đoàn người di chuyển thận trọng qua khu rừng tối, Lộc kéo Khuê lại gần, giọng ông trầm xuống, đầy nghiêm trọng. "Khuê này, có chuyện anh cần nói ngay, không thể chờ thêm được nữa. Lúc nãy, khi anh đang tổ chức người đi tìm hai đứa, anh phát hiện ra Tùng không có mặt ở trạm, điện thoại cũng không liên lạc được."

Khuê khựng lại, tim cô đập thình thịch khi nghe đến cái tên đó. "Anh nghĩ Tùng có liên quan đến vụ phục kích tối nay?"

"Anh không dám chắc chắn, nhưng quá trùng hợp để bỏ qua," Lộc đáp, giọng ông nặng nề. "Anh đã cho kiểm tra lại, phát hiện Tùng có nhiều cuộc gọi đến một số điện thoại lạ trong tuần qua, tần suất tăng đột biến đúng vào những ngày mình lên kế hoạch cho tối nay."

Nguyên, đang đi bên cạnh, lên tiếng, giọng anh cũng đầy suy tư. "Nếu đúng là Tùng đã báo tin, có nghĩa là đường dây của Bảo biết trước gần như toàn bộ kế hoạch của chúng ta, kể cả thời gian, địa điểm cụ thể. Điều đó lý giải vì sao chúng phản ứng nhanh và chính xác đến vậy."

Khuê cảm thấy một cơn giận dữ pha lẫn nỗi đau âm ỉ dâng lên trong lòng — không chỉ vì bị phản bội bởi một người đồng nghiệp cùng ăn cùng ở suốt nửa năm qua, mà còn vì nhận ra, dù đã cẩn trọng đến đâu, đường dây của Bảo vẫn luôn đi trước họ một bước, luôn có tai mắt ở những nơi họ không ngờ tới nhất.

"Chúng ta cần tìm Tùng, hoặc ít nhất là xác minh rõ ràng," cô nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên quyết. "Nếu đúng là hắn, phải ngăn hắn tiếp tục gây hại, và cũng phải cẩn trọng hơn nữa từ giờ về sau."

Đoàn người tiếp tục di chuyển trong đêm, vừa cảnh giác trước nguy cơ bị phục kích lần nữa, vừa nôn nóng tìm kiếm tin tức về Mây. Đến gần một giờ sáng, khi họ gần về đến trạm, bộ đàm của Lộc bỗng vang lên tiếng gọi gấp gáp từ tổ tìm kiếm khác.

"Trạm trưởng, chúng tôi tìm thấy Mây rồi! Cô ấy an toàn, chỉ bị vài vết xước do chạy qua bụi gai, đang trên đường về trạm!"

Một tiếng thở phào tập thể vang lên trong đoàn người, Khuê cảm thấy đôi chân mình như khuỵu xuống vì nhẹ nhõm, phải dựa vào Nguyên để đứng vững. "Tạ ơn trời," cô thì thầm, nước mắt bất giác trào ra vì cảm xúc dồn nén suốt mấy giờ qua giờ đây được giải tỏa.

Khi cả đoàn về đến trạm, Mây đã ở đó, ngồi trong phòng y tế nhỏ, một vài vết xước trên tay và mặt được băng bó sơ qua, nhưng nhìn chung vẫn khỏe mạnh, dù vẫn còn run rẩy vì trải nghiệm kinh hoàng vừa qua. Khuê lao đến ôm chầm lấy bạn, cả hai cùng khóc trong niềm hạnh phúc vì được đoàn tụ an toàn.

"Em chạy lạc vào một khu vực toàn cây gai, phải vòng một đường dài mới ra được đến đường mòn quen thuộc," Mây kể lại, giọng cô vẫn còn run. "Em cứ nghĩ mình sẽ không tìm được đường về, nhưng may sao gặp được tổ tìm kiếm của mình."

"Cô có nhìn thấy mặt ai trong số những kẻ truy đuổi không?" Khuê hỏi, tay vẫn nắm chặt tay Mây như để chắc chắn bạn mình thực sự đang ở đây, an toàn.

Mây lắc đầu, nhăn mặt khi cử động cánh tay bị xước. "Không rõ, trời tối quá, với lại em chỉ lo chạy thôi. Nhưng em nghe một trong số họ gọi tên một người, hình như là 'Sìn', ra lệnh chia nhau đi các hướng."

Cái tên ấy khiến Khuê thêm phần chắc chắn về việc chính tay chân của Bảo đã trực tiếp tổ chức cuộc phục kích, không phải một nhóm bảo vệ bãi gỗ thông thường phản ứng ngẫu nhiên khi phát hiện người lạ. Đây là một kế hoạch đã được chuẩn bị trước, nhắm thẳng vào họ.

"Nếu chúng đã chuẩn bị trước, đợi sẵn đúng vị trí bọn mình chọn để quan sát," Nguyên nói, giọng anh trầm ngâm, "thì gần như chắc chắn thông tin đã bị rò rỉ trước khi chúng ta xuất phát, chứ không phải bị phát hiện tình cờ trong lúc quan sát."

Sau khi mọi người đã ổn định, Lộc tập hợp toàn trạm, thông báo về nghi vấn liên quan đến Tùng, yêu cầu mọi người cảnh giác cao độ và không tiết lộ bất kỳ thông tin gì về vụ việc cho người ngoài trạm trong thời gian tới. Không khí trong phòng họp chùng xuống, nặng nề, khi mọi người dần nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự phản bội từ chính nội bộ.

Một kiểm lâm viên trẻ khác, người vẫn thân thiết với Tùng, lên tiếng, giọng anh đầy hoang mang. "Anh Lộc, có khi nào mình nhầm không? Tùng với em cùng ở chung phòng, mấy hôm nay em thấy anh ấy cũng bình thường mà, có khi nào anh ấy có việc gia đình đột xuất thật, không liên quan gì đến chuyện này?"

"Anh cũng mong là vậy," Lộc đáp, giọng ông nặng nề. "Nhưng trong tình huống hiện tại, mình không thể chỉ dựa vào hy vọng được. Ai có bất kỳ thông tin gì về Tùng, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, đều cần báo lại cho anh ngay, để mình có thể làm rõ trắng đen, tránh oan sai cho người vô tội, nhưng cũng không thể chủ quan nếu thực sự có phản bội."

Cuộc họp kết thúc trong một bầu không khí vừa căng thẳng vừa u ám, mỗi người mang theo một nỗi lo riêng khi rời phòng họp — lo cho sự an toàn của bản thân, lo cho tương lai của cuộc điều tra, và với một số người, có lẽ cả một nỗi nghi ngờ mới mẻ, khó chịu dành cho những đồng nghiệp mà trước đây họ chưa từng phải đề phòng.

Sau cuộc họp, khi mọi người đã giải tán, Khuê ngồi lại một mình với Nguyên trong phòng làm việc, xem lại đoạn video anh đã kịp quay được trước khi bị phát hiện — dù ngắn ngủi và rung lắc do phải chạy trốn ngay sau đó, đoạn video vẫn ghi lại được hình ảnh khá rõ nét về Tạ Quốc Bảo đang chỉ đạo việc chất gỗ lên xe tải, cùng với vài giây hình ảnh những chiếc lồng sắt chứa động vật hoang dã.

"Đây là bằng chứng quý giá," Nguyên nói, giọng anh vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh lên sự phấn khích. "Dù không đầy đủ như mong muốn, nhưng đủ để chứng minh sự tồn tại và hoạt động thực tế của đường dây này."

Khuê gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nặng trĩu bởi những gì vừa trải qua — sự phản bội của Tùng, nguy hiểm suýt mất mạng, và trên hết, cảm giác rằng đường dây của Bảo giờ đây chắc chắn đã biết rõ mức độ nghiêm trọng của cuộc điều tra đang nhắm vào chúng, và sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để bảo vệ bản thân, kể cả những hành động tàn bạo hơn những gì đã xảy ra cho đến nay.

"Chúng ta cần gửi ngay đoạn video này cho thầy Đường," cô nói, giọng cô kiên quyết dù cơ thể đã kiệt sức sau một đêm dài đầy biến động. "Và chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho những gì có thể xảy ra tiếp theo. Sau đêm nay, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không còn có thể trì hoãn thêm được nữa."

Nguyên đứng dậy, tìm chiếc USB đã sao lưu trước đó, cẩn thận sao chép thêm đoạn video mới vào, rồi soạn một email ngắn gọn nhưng đầy đủ gửi kèm cho thầy Đường, đính kèm cả những tọa độ GPS ghi lại được từ bãi tập kết. Anh gửi đi ngay trong đêm, dù biết có thể phải đến sáng thầy mới đọc được.

Khi công việc đã hoàn tất, anh quay lại nhìn Khuê, thấy cô đang ngồi bất động, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ tối om. Anh kéo ghế lại gần, ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

"Chị nghĩ gì vậy?" anh hỏi khẽ.

"Tôi nghĩ đến bố tôi," Khuê đáp, giọng cô trầm xuống. "Đêm nay, khi chạy trốn trong bóng tối, nghe tiếng súng, tôi chợt hiểu rõ hơn bao giờ hết cảm giác ông có thể đã trải qua tám năm trước. Sự cô đơn, sự sợ hãi, khi biết mình đang đối mặt với những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để bịt miệng mình."

Nguyên siết chặt tay cô, không nói gì, chỉ để sự im lặng đồng cảm ấy an ủi cô phần nào. Sau một lúc, Khuê tiếp tục, giọng cô đã vững vàng hơn. "Nhưng khác với ông, tôi không đơn độc. Tôi có anh, có Mây, có anh Lộc, có chú Chính. Đó là điều khiến tôi tin mình sẽ đi được đến cùng, nơi mà bố tôi đã không thể."

Đã sao chép liên kết chương