Chương 9
Chương 9 — Người Giữ Rừng
Ba ngày sau vụ chạm trán trong rừng, Khuê vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi cụ thể nào từ công an huyện về báo cáo mà Mã Văn Lộc đã gửi lên. Cô sốt ruột hỏi thăm, nhưng câu trả lời cô nhận được mỗi lần chỉ là những lời trấn an chung chung: "đang xử lý", "cần thêm thời gian xác minh", "chưa đủ căn cứ để lập chuyên án".
"Chưa đủ căn cứ?" Khuê nhắc lại với Mây trong lúc hai người đang cho Nâu ăn, giọng đầy bức xúc. "Chúng ta có ảnh chụp hiện trường, có logo công ty trên xe tải, có tọa độ chính xác của bãi khai thác. Còn thiếu căn cứ gì nữa?"
Mây thở dài, đưa mắt nhìn quanh đảm bảo không có ai khác trong tầm nghe trước khi hạ giọng. "Em có nghe loáng thoáng, mấy anh bên UBND huyện có mối quan hệ thân thiết với một số doanh nghiệp lâm sản lớn trong vùng. Không biết có liên quan gì đến vụ này không, nhưng cứ mỗi lần có báo cáo động đến mấy công ty đó, tiến độ xử lý lại chậm hẳn."
Lời của Mây khiến Khuê càng thêm lo lắng. Cô nhớ lại tấm logo mờ nhòe trên cửa xe tải, chữ cái K và P cô đã nhờ Mây tra cứu giúp. Sáng nay, Mây đã có kết quả.
"Em tra được rồi," Mây nói, lấy điện thoại ra, mở một trang thông tin doanh nghiệp đã lưu sẵn. "Công ty TNHH Lâm sản Kim Phát, đăng ký kinh doanh tại thị trấn Đá Vách, chuyên thu mua, chế biến và kinh doanh gỗ, thành lập cách đây sáu năm. Chủ sở hữu là một người tên Tạ Quốc Bảo."
Khuê chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, đọc kỹ từng dòng thông tin. "Sáu năm trước. Vậy là công ty này thành lập sau khi bố tôi mất hai năm."
"Chị nghĩ có liên quan không?" Mây hỏi, giọng thận trọng.
"Chưa thể khẳng định," Khuê đáp, nhưng trong lòng cô, mọi mảnh ghép rời rạc dường như đang bắt đầu hình thành một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn những gì cô từng tưởng tượng. "Nhưng công ty này hoạt động hợp pháp trên giấy tờ, lại có xe tải chở gỗ xuất hiện ngay tại khu vực khai thác trái phép mà tôi phát hiện. Đây không thể là trùng hợp."
Chiều hôm đó, Khuê quyết định lái xe máy xuống thị trấn Đá Vách, viện cớ đi mua thêm thuốc thú y cho khu cứu hộ, nhưng thực chất là để quan sát trực tiếp trụ sở Công ty Kim Phát. Nguyên, sau khi nghe cô kể lại kế hoạch, nhất quyết đòi đi cùng, viện lý do cần mua thêm một số vật tư y tế chuyên dụng không có sẵn ở trạm.
Trụ sở công ty nằm trên một khu đất rộng ở ngoại vi thị trấn, có tường rào cao bao quanh, cổng sắt kiên cố với hai bảo vệ mặc đồng phục đứng gác — điều khá bất thường đối với một công ty lâm sản tầm trung ở một huyện miền núi. Bên trong, qua khe cổng, Khuê có thể thấy một bãi tập kết gỗ rộng lớn, hàng chục xe tải đậu san sát, và một dãy nhà kho kiên cố.
"Quy mô lớn hơn tôi tưởng nhiều," Nguyên thì thầm, khi hai người giả vờ dừng xe máy bên vệ đường đối diện, làm ra vẻ đang kiểm tra bánh xe. "Một công ty lâm sản bình thường không cần bảo vệ vũ trang canh gác thế này."
"Và nhìn số lượng gỗ trong bãi kia," Khuê nói khẽ, mắt không rời khỏi khung cảnh bên trong hàng rào, "nhiều hơn hẳn những gì một công ty có thể thu mua hợp pháp từ các nguồn khai thác được cấp phép trong khu vực. Sản lượng gỗ hợp pháp của cả huyện Đá Vách một năm chắc không bằng số lượng đang chất trong bãi kia."
Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô con sang trọng, biển số xanh của cơ quan nhà nước, chạy vào cổng công ty, được bảo vệ mở cửa đón tiếp một cách cung kính khác thường. Khuê nheo mắt quan sát người bước xuống xe — một người đàn ông trung niên, mặc áo sơ mi trắng, dáng vẻ quan chức, được một người đàn ông khác, có lẽ là đại diện công ty, ra tận cổng bắt tay niềm nở.
"Anh có nhìn rõ mặt người đó không?" Khuê hỏi Nguyên, giọng căng thẳng.
"Không rõ lắm, hơi xa," Nguyên đáp, cố gắng nheo mắt nhìn theo. "Nhưng nhìn cách đón tiếp, chắc là quan chức cấp khá cao."
Khuê rút điện thoại, cố gắng zoom camera chụp lại hình ảnh chiếc xe và biển số, dù biết góc chụp không lý tưởng. Cô ghi vội biển số vào đầu, lẩm nhẩm để không quên trước khi có thể viết ra giấy. Cảm giác bất an trong cô ngày càng lớn — nếu quan chức nhà nước đang có mối quan hệ thân thiết, thậm chí có thể là bảo kê cho công ty này, thì việc trông chờ vào các kênh báo cáo chính thức để xử lý vụ việc sẽ trở nên vô cùng khó khăn, thậm chí nguy hiểm nếu thông tin bị rò rỉ ngược lại cho những kẻ đang bị điều tra.
Hai người rời đi trước khi có ai chú ý đến sự hiện diện của họ, quay trở lại trạm với tâm trạng nặng nề hơn hẳn lúc đi. Trên đường về, Khuê ghé qua nhà ông Hoàng Văn Chính, hy vọng lần này có thể khai thác thêm được điều gì đó từ người đồng đội cũ của cha mình, đặc biệt sau khi đã có thêm manh mối cụ thể về Công ty Kim Phát.
Ông Chính ra mở cửa, vẻ mặt thoáng chút bất ngờ khi thấy Khuê đến cùng một người lạ. Sau khi giới thiệu qua về Nguyên, ba người ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ trước hiên nhà, ông Chính rót nước mời khách nhưng tay có phần run rẩy hơn bình thường.
"Chú Chính, cháu có nghe đến Công ty Lâm sản Kim Phát chưa ạ? Chủ là ông Tạ Quốc Bảo?" Khuê hỏi thẳng, không vòng vo như lần trước, vì cô cảm nhận thời gian không còn nhiều để chờ đợi ông tự nguyện mở lòng.
Gương mặt ông Chính biến sắc rõ rệt khi nghe đến cái tên đó. Ông đặt ấm nước xuống bàn hơi mạnh tay, nước bắn ra ngoài vài giọt. "Cháu... cháu điều tra đến đâu rồi?"
Câu hỏi ngược lại ấy, thay vì một câu trả lời, khiến Khuê chắc chắn rằng ông Chính biết nhiều hơn những gì ông từng tiết lộ. "Chú biết ông Bảo à?"
Ông Chính im lặng hồi lâu, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía con đường trước nhà như đang cân nhắc điều gì đó nghiêm trọng. "Tạ Quốc Bảo... ngày xưa hắn chỉ là một tay buôn gỗ nhỏ lẻ, thu mua từ dân bản, chưa có tên tuổi gì. Nhưng khoảng gần chục năm trước, hắn bắt đầu làm ăn lớn hẳn lên, có vốn liếng, có quan hệ. Không ai biết chính xác tiền đâu ra."
"Chú nghĩ có liên quan đến bố cháu không?" Khuê hỏi, giọng run lên vì hồi hộp.
Ông Chính nhìn cô, rồi nhìn sang Nguyên đang ngồi im lặng lắng nghe, như đang cân nhắc mức độ tin tưởng có thể trao cho người lạ mặt này. Cuối cùng, ông thở dài, giọng trầm xuống đầy nặng nề. "Chú không dám khẳng định điều gì, Khuê ạ. Nhưng chú nhớ, thời gian trước khi bố cháu mất, ông ấy có nhắc đến việc phát hiện một bãi gỗ lậu lớn, và ông ấy nghi ngờ có người trong chính quyền địa phương tiếp tay. Ông ấy định thu thập đủ bằng chứng rồi báo cáo thẳng lên tỉnh, không qua huyện, vì sợ tin tức bị lộ."
Đây là lần đầu tiên ông Chính tiết lộ một chi tiết cụ thể và quan trọng đến vậy. Khuê cảm thấy tim mình đập dồn dập, vừa vì phấn khích trước bước tiến quan trọng trong cuộc điều tra, vừa vì sợ hãi trước những gì thông tin này ngụ ý.
"Sao chú không nói với cháu điều này sớm hơn?" cô hỏi, không giấu được sự bức xúc trong giọng nói.
Ông Chính cúi đầu, đôi vai gầy guộc như trĩu xuống dưới một gánh nặng vô hình đã đeo bám ông suốt nhiều năm. "Vì chú sợ, Khuê ạ. Chú sợ cho bản thân chú, và chú sợ cho cả cháu nữa. Nếu những gì bố cháu nghi ngờ là thật, thì đây không phải chuyện đùa được. Chú đã mất một người bạn tốt nhất đời mình vì chuyện này rồi, chú không muốn mất thêm ai nữa."
Câu nói ấy khiến không khí trên hiên nhà nhỏ chùng xuống, nặng nề như đám mây đen đang kéo đến từ phía núi. Khuê nhìn ông Chính, thấy trong đôi mắt già nua ấy không chỉ có nỗi sợ hãi, mà còn có cả sự dằn vặt của một người đã mang theo bí mật quá lâu, quá nặng để có thể tự mình gánh vác thêm được nữa.
"Cháu hứa sẽ cẩn thận," Khuê nói, giọng dịu lại, đặt tay lên bàn tay run rẩy của ông. "Nhưng cháu cần biết sự thật, chú ạ. Cháu không thể sống mãi với những câu hỏi không lời đáp được nữa."
Ông Chính gật đầu, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt ông khi tiễn hai người ra về mang theo một sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt — như thể việc chia sẻ được một phần bí mật đã trút bớt phần nào gánh nặng ông mang trong lòng suốt tám năm qua, dù chặng đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy bất trắc.
Trên đường về trạm, Nguyên ngồi sau xe máy, lặng lẽ không nói gì, để cô có không gian riêng lắng lại những gì vừa nghe được. Chỉ đến khi ánh chiều đã ngả hẳn sang màu cam sẫm, phủ lên những thửa ruộng bậc thang hai bên đường một lớp ánh sáng ấm áp, anh mới lên tiếng.
"Chị ổn không?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Tôi không biết nữa," Khuê thành thật đáp, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. "Một mặt tôi mừng vì cuối cùng cũng có người xác nhận nghi ngờ của mình không phải chỉ là tưởng tượng. Nhưng mặt khác..." cô ngập ngừng, "...tôi sợ. Nếu thật sự có quan chức chính quyền bảo kê cho đường dây này, thì việc tìm ra sự thật sẽ khó khăn hơn tôi từng nghĩ rất nhiều. Chúng ta không chỉ đối đầu với một nhóm lâm tặc, mà với cả một hệ thống được bảo vệ từ trên xuống."
"Nhưng ít nhất bây giờ chị không còn một mình mò mẫm trong bóng tối nữa," Nguyên nói, giọng chắc chắn. "Chị có ông Chính, có Mây, có tôi. Từng người một, chúng ta sẽ ghép được đủ mảnh ghép để đưa sự thật ra ánh sáng, dù có phải mất bao lâu đi nữa."
Khuê quay sang nhìn anh, ánh mắt anh trong buổi chiều tà toát lên một sự kiên định khiến cô cảm thấy vững tâm hơn hẳn. Cô không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi cả hai tiếp tục lên đường trong im lặng, một sự im lặng không còn nặng nề như lúc rời nhà ông Chính, mà đã dần chuyển thành một sự đồng hành thầm lặng, ấm áp giữa buổi hoàng hôn đang buông xuống trên những ngọn núi Ngàn Mây.