Chương 18
Chương 18 — Người Giữ Rừng
Đêm thứ Tư, khoảng hai giờ sáng, Khuê giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động lớn từ phía sau trạm — tiếng lưới B40 bị bẻ cong, tiếng gỗ gãy răng rắc, và trên hết, tiếng kêu thất thanh, hoảng loạn của Nâu vang vọng trong đêm tối.
Cô bật dậy khỏi giường, chưa kịp xỏ giày đã lao ra khỏi phòng, tim đập dồn dập vì sợ hãi. Ngoài sân, cô thấy ánh đèn pin lóe lên từ phía khu chuồng cứu hộ, cùng với những bóng người di chuyển nhanh, lén lút. Cô hét lớn để đánh động cả trạm, đồng thời lao thẳng về phía khu chuồng, bất chấp nguy hiểm.
"Có người! Ở khu cứu hộ!" cô hét lên, giọng vỡ ra vì hoảng loạn và giận dữ.
Khi đến gần, cô thấy rõ hai bóng người mặc đồ đen, đầu đội mũ trùm kín, đang cố phá khóa cửa chuồng lớn — nơi nhốt một con culi mới được cứu hộ tuần trước, cùng với chuồng của Nâu ngay bên cạnh đã bị bẻ cong một góc lưới. Nâu đang co rúm trong góc chuồng, kêu thét thất thanh, cố tránh xa khỏi bàn tay của một trong hai kẻ lạ mặt đang thò vào qua khe lưới bị phá.
"Dừng lại!" Khuê hét lớn, không suy nghĩ, lao thẳng đến, vung chiếc gậy tự vệ cô luôn mang theo từ sau vụ phát hiện bị theo dõi.
Một trong hai kẻ lạ mặt quay lại, né được cú vung gậy đầu tiên của cô, nhưng Khuê không lùi bước, tiếp tục tấn công dồn dập, cố gắng đẩy lùi hắn ra xa khỏi chuồng Nâu. Kẻ còn lại, thấy đồng bọn gặp khó khăn, buông tay khỏi ổ khóa cửa chuồng con culi, quay sang hỗ trợ.
Đúng lúc tình hình trở nên nguy hiểm, khi Khuê bị dồn vào thế yếu trước hai kẻ tấn công cùng lúc, Nguyên xuất hiện, lao ra từ phía trạm với một thanh gỗ trong tay, hét lớn để thu hút sự chú ý. "Buông cô ấy ra!"
Anh lao vào cuộc ẩu đả không chút do dự, đẩy lùi một trong hai kẻ lạ mặt bằng một cú đánh mạnh vào vai, tạo cơ hội cho Khuê thoát khỏi thế bị dồn ép. Cùng lúc đó, tiếng chó sủa dữ dội từ các nhà dân gần đó vang lên, cùng với tiếng Mây hét lớn từ phía trạm, cầm theo đèn pin và một cây gậy khác lao ra hỗ trợ.
Nhận thấy tình hình bất lợi khi số người trong trạm bắt đầu tập trung đông đủ, hai kẻ lạ mặt vội vàng rút lui, biến mất vào bóng tối của rặng tre phía sau trạm, để lại sau lưng một khung cảnh hỗn loạn — chuồng bị phá, Nâu vẫn còn kêu thét trong hoảng loạn, và Khuê, Nguyên đều thở hổn hển, người đầy mồ hôi và bụi đất sau cuộc ẩu đả ngắn ngủi nhưng dữ dội.
"Nâu, Nâu ơi," Khuê lao đến bên chuồng, tay run rẩy mở cửa, ôm chầm lấy con voọc con đang run lẩy bẩy, khóc nấc lên không kìm được. Con voọc con bấu chặt lấy cô, cả hai cùng run rẩy trong vòng tay nhau, dư âm của cơn hoảng loạn vẫn còn nguyên vẹn.
Nguyên nhanh chóng kiểm tra tình trạng con culi trong chuồng bên cạnh, may mắn ổ khóa chưa bị phá kịp nên nó vẫn an toàn, dù cũng đang hoảng sợ co rúm trong góc chuồng. Anh sau đó quay lại kiểm tra Nâu, tay anh cũng run rẩy không kém khi khám xét nhanh xem con voọc con có bị thương tích gì không.
"Nó không bị thương ngoài da, chỉ là sốc tâm lý nặng," Nguyên nói, giọng anh vẫn còn hổn hển vì vừa trải qua cuộc ẩu đả. "Nhưng cần theo dõi kỹ trong vài ngày tới, sốc tâm lý ở động vật hoang dã có thể gây ra những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng nếu không được chăm sóc đúng cách."
Mây, sau khi đã kiểm tra an toàn toàn bộ khu vực xung quanh và xác nhận hai kẻ lạ mặt đã chạy thoát, gọi điện ngay cho công an xã gần nhất, đồng thời báo cáo tình hình cho Mã Văn Lộc. Chưa đầy mười lăm phút sau, Lộc đã có mặt tại hiện trường, vẻ mặt ông đầy lo lắng và tức giận.
"Có ai bị thương nghiêm trọng không?" ông hỏi ngay khi vừa bước vào, mắt quét nhanh qua hiện trường hỗn loạn.
"Không ai trong chúng tôi bị thương nặng, chỉ xây xước nhẹ," Khuê đáp, vẫn còn ôm chặt Nâu trong lòng, giọng cô lạnh lùng đầy quyết tâm dù cơ thể vẫn còn run rẩy. "Nhưng chúng đã cố tình nhắm vào khu cứu hộ, vào Nâu. Đây không còn là đe dọa suông nữa, anh Lộc ạ."
Lộc gật đầu, gương mặt ông đanh lại vì phẫn nộ. "Anh sẽ đảm bảo công an vào cuộc điều tra ngay lập tức. Và từ giờ, anh sẽ bố trí người trực đêm luân phiên tại khu cứu hộ, không để chuyện này lặp lại."
Trong lúc chờ công an xã đến, Mây tất bật kiểm tra lại toàn bộ khu cứu hộ, ghi chép thiệt hại — một góc lưới B40 bị bẻ cong hoàn toàn cần thay mới, ổ khóa chuồng culi bị cạy hỏng, vài dụng cụ y tế để trong tủ gần đó bị hất đổ tung tóe trong lúc hỗn loạn. Cô vừa làm vừa lẩm bẩm chửi rủa những kẻ đã ra tay, tay vẫn còn run vì sợ hãi và tức giận xen lẫn.
"May mà mình phát hiện kịp," Mây nói, giọng vẫn còn run khi quay lại chỗ Khuê đang ngồi ôm Nâu. "Nếu chậm thêm vài phút, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với Nâu và con culi nữa."
Khuê không đáp, chỉ gật đầu, tay vẫn vuốt ve nhẹ nhàng tấm lưng nhỏ bé đang run rẩy trong lòng mình. Cô nhìn xuống những vệt bùn đất còn in trên nền chuồng, cố gắng hình dung lại khuôn mặt hai kẻ tấn công, nhưng chiếc mũ trùm kín đã che giấu mọi đặc điểm nhận dạng, chỉ để lại ấn tượng mơ hồ về vóc dáng và cách di chuyển thành thạo, có huấn luyện của cả hai.
Khi công an xã đến, họ khám nghiệm hiện trường một cách cẩn thận, thu thập vài dấu chân còn sót lại quanh khu vực, dù đất khô khiến việc lấy dấu không mấy rõ ràng. Viên công an trẻ phụ trách ghi chép lời khai, tỏ ra khá nghiêm túc và tận tâm, hứa sẽ báo cáo lên cấp trên và phối hợp điều tra, nhưng Khuê không khỏi có một chút lo lắng mơ hồ khi nghĩ đến khả năng thông tin có thể bị rò rỉ ngược lại, giống như những gì đã từng xảy ra trong quá khứ.
Sau khi công an xã đến ghi nhận hiện trường, lấy lời khai sơ bộ từ Khuê, Nguyên và Mây, mọi người mới có thời gian thở phào, dù không khí căng thẳng vẫn còn bao trùm cả trạm. Khuê ở lại bên chuồng Nâu suốt phần còn lại của đêm, không rời đi dù chỉ một phút, dỗ dành con voọc con cho đến khi nó dần bình tĩnh trở lại, thiếp đi trong vòng tay cô vì kiệt sức.
Nguyên ở lại cùng cô, ngồi tựa lưng vào vách chuồng, không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa tay lau nhẹ một vết xước trên cánh tay cô mà cô còn chưa kịp để ý đến trong cơn hỗn loạn.
"Cảm ơn anh, vì đã ra tay kịp lúc," Khuê nói khẽ, giọng cô vẫn còn chút run rẩy, mắt nhìn xuống Nâu đang ngủ say trong lòng mình.
"Tôi nghe tiếng chị hét, không kịp nghĩ gì khác, chỉ biết phải chạy ra ngay," Nguyên đáp, giọng anh cũng còn chút xúc động. "Lúc thấy chị bị dồn vào thế yếu trước hai người đó, tôi... tôi sợ hãi hơn bất cứ lúc nào trong đời."
Khuê ngước lên nhìn anh, ánh mắt hai người gặp nhau trong ánh đèn pin mờ nhạt còn sót lại, chan chứa một cảm xúc mãnh liệt mà cả hai đã kìm nén từ lâu. "Tôi cũng sợ, không phải cho tôi, mà sợ nếu có chuyện gì xảy ra với anh vì tôi."
"Tôi không hối hận," Nguyên nói, giọng anh chắc chắn, đưa tay khẽ nâng cằm cô lên. "Dù có phải đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm nữa, tôi cũng sẽ ở đây, bên cạnh chị."
Khoảnh khắc ấy, giữa đống đổ nát của khu chuồng bị phá, giữa nỗi sợ hãi và kiệt sức còn chưa tan, Nguyên cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Khuê, một cử chỉ giản dị nhưng chan chứa tất cả những cảm xúc mà cả hai đã âm thầm nuôi dưỡng suốt những tuần qua. Khuê nhắm mắt lại, để mình chìm trong sự ấm áp và an toàn hiếm hoi ấy, giữa một đêm đầy biến động đã khắc sâu thêm vào lòng cô một sự thật không thể chối cãi: dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô không còn phải đi một mình nữa, và tình cảm giữa cô và Nguyên, giờ đây, đã vượt xa khỏi ranh giới của một sự đồng hành đơn thuần trong công việc.
Khi trời gần sáng, ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những tán cây phía đông, nhuộm một màu hồng nhạt lên bầu trời còn vương hơi sương, Khuê mới nhẹ nhàng đặt Nâu trở lại chiếc ổ ấm áp đã được Mây thu dọn gọn gàng trong lúc cô ngồi canh chừng. Con voọc con giờ đã ngủ say, hơi thở đều đặn trở lại, dù thỉnh thoảng vẫn giật mình khe khẽ trong giấc ngủ, một dư chấn nhỏ của cơn hoảng loạn đêm qua.
Cô đứng dậy, toàn thân ê ẩm sau cuộc ẩu đả và một đêm không ngủ, nhìn quanh khu chuồng cứu hộ đổ nát mà cô đã dày công gây dựng suốt nhiều năm. Một cơn giận dữ mới, lạnh lùng và quyết liệt hơn cả nỗi sợ hãi, dâng lên trong lòng cô. Đây không còn chỉ là cuộc chiến vì sự thật về cha cô nữa — đây đã trở thành cuộc chiến để bảo vệ chính những sinh linh nhỏ bé mà cô đã thề sẽ che chở, bảo vệ khu rừng mà cô đã thề sẽ gìn giữ.
"Chúng sẽ phải trả giá cho việc này," cô nói khẽ, giọng cô cứng rắn khác thường, nhìn về phía Nguyên đang đứng cạnh, cũng đang nhìn cô với một sự đồng cảm và quyết tâm không kém.
"Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá," Nguyên đáp, siết chặt tay cô. "Cùng nhau."