Chương 27
Chương 27 — Người Giữ Rừng
Song song với những sự kiện trọng đại liên quan đến vụ án, trạm Ngàn Mây cũng phải đối diện với việc giải quyết những vấn đề nội bộ còn tồn đọng. Mã Văn Lộc, sau khi lời khai của ông được ghi nhận đầy đủ trong quá trình điều tra, đã chủ động viết đơn xin từ chức trạm trưởng, gửi lên Chi cục Kiểm lâm tỉnh, kèm theo một bản tường trình chi tiết về sự im lặng của mình suốt tám năm qua.
"Tôi không xứng đáng tiếp tục giữ vị trí này," ông nói với Khuê khi thông báo về quyết định của mình, giọng ông bình thản nhưng đầy quyết tâm. "Dù lý do gì đi nữa, tôi đã để nỗi sợ hãi lấn át trách nhiệm của một người kiểm lâm viên, một người đồng đội. Đó là lỗi lầm tôi cần phải chịu trách nhiệm."
Khuê không cố ngăn cản quyết định của ông, dù trong lòng cô hiểu rõ những giằng xé mà Lộc đã phải trải qua. "Em tôn trọng quyết định của anh. Nhưng em mong anh biết, em không còn oán trách anh nữa. Anh đã chuộc lại lỗi lầm của mình bằng chính sự dũng cảm khi cuối cùng đã lên tiếng."
Chi cục Kiểm lâm tỉnh, sau khi xem xét toàn diện vụ việc, quyết định không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với Lộc vì không có bằng chứng cho thấy ông tham gia trực tiếp vào hành vi phạm tội, nhưng chấp thuận đơn từ chức của ông, đồng thời quyết định kỷ luật cảnh cáo vì hành vi thiếu trách nhiệm trong việc báo cáo thông tin quan trọng liên quan đến an ninh trật tự và bảo vệ rừng. Lộc được chuyển sang một vị trí chuyên môn thấp hơn tại trạm, không còn giữ vai trò quản lý, nhưng vẫn được tiếp tục công tác trong ngành kiểm lâm mà ông đã gắn bó cả đời.
"Tôi biết ơn vì vẫn được ở lại, được tiếp tục làm công việc mình yêu quý," Lộc chia sẻ với Khuê trong buổi họp thông báo quyết định mới. "Đó là một cơ hội tôi không dám mong đợi, và tôi sẽ cố gắng làm việc hết mình để xứng đáng với nó."
Vị trí trạm trưởng mới của Ngàn Mây, sau một thời gian cân nhắc, được Chi cục Kiểm lâm tỉnh giao cho chính Khuê đảm nhận — một quyết định khiến cô vừa bất ngờ, vừa cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự. Ở tuổi hai mươi bảy, cô trở thành một trong những trạm trưởng trẻ tuổi nhất của toàn Chi cục, kế thừa vị trí mà cha cô từng gần đạt tới trước khi sự nghiệp của ông bị cắt ngang một cách bi thảm.
"Em có tin nổi không," Mây nói, ôm chầm lấy Khuê ngay khi tin tức được công bố, giọng cô đầy hào hứng. "Chị giờ là trạm trưởng rồi đấy! Con gái ông Thái, giờ đây tiếp quản chính nơi bố mình từng cống hiến cả đời."
Khuê mỉm cười, dù trong lòng cô cảm nhận một sự xúc động khó tả. "Chị vẫn chưa quen với việc được gọi là 'trạm trưởng' đâu. Nhưng chị hứa sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với vị trí này, và với những gì bố đã để lại."
Buổi tối sau khi quyết định chính thức được công bố, Khuê tổ chức một bữa cơm nhỏ tại trạm, mời tất cả những người đã đồng hành cùng cô trong suốt hành trình vừa qua — Nguyên, Mây, Lộc, và cả ông Chính, người giờ đây thường xuyên ghé thăm trạm hơn, như thể tìm lại được sợi dây kết nối với nơi ông đã gắn bó cả tuổi trẻ.
"Chú Chính này," Khuê nói trong bữa cơm, giọng cô đầy chân thành, "cháu nghĩ trạm mình cần một người có kinh nghiệm như chú để cố vấn, đặc biệt là trong công tác đào tạo các kiểm lâm viên trẻ. Chú có muốn quay lại hỗ trợ trạm, dù chỉ là bán thời gian, không chính thức không?"
Ông Chính, nghe đề nghị ấy, mắt ông sáng lên một tia hy vọng mà đã lâu không xuất hiện. "Cháu chắc chắn muốn một ông già về hưu như chú quay lại làm phiền à?"
"Chú không phải làm phiền, chú là một phần lịch sử của trạm này," Khuê đáp, giọng cô ấm áp. "Và cháu nghĩ, sau tất cả những gì đã xảy ra, đây là lúc chúng ta cùng nhau xây dựng lại một trạm Ngàn Mây tốt đẹp hơn, minh bạch hơn, dựa trên chính những bài học đau đớn mà tất cả chúng ta đã trải qua."
Ông Chính gật đầu, giọng ông nghẹn ngào vì xúc động. "Chú sẽ rất vinh dự được quay lại, dù chỉ là để giúp một tay."
Lễ bàn giao chức vụ trạm trưởng diễn ra đơn giản nhưng trang trọng, với sự chứng kiến của đại diện Chi cục Kiểm lâm tỉnh cùng toàn thể cán bộ trạm Ngàn Mây. Khi Khuê nhận tấm biển tên mới với dòng chữ "Trạm trưởng Nông Thiên Khuê" từ tay vị lãnh đạo Chi cục, cô không khỏi nhớ đến hình ảnh cha mình những năm trước, cũng từng đứng ở vị trí gần tương tự, cũng từng mang trong lòng tình yêu và trách nhiệm lớn lao với mảnh rừng này.
"Bố ơi, con sẽ cố gắng làm tốt vai trò này, giống như bố đã từng làm," cô thì thầm trong lòng khi nhận tấm biển, mắt cô hướng nhìn ra phía đỉnh Pù Cại xa xa, nơi giờ đây không còn là nỗi ám ảnh mà đã trở thành nguồn động lực cho cô mỗi ngày.
Lộc, dù không còn giữ vị trí lãnh đạo, vẫn là người đầu tiên đến chúc mừng Khuê sau buổi lễ, bắt tay cô thật chặt. "Anh tin em sẽ làm tốt hơn cả những gì bố em từng làm được, vì em có một thứ bố em không có — bài học từ chính những sai lầm và đau khổ mà cả trạm này đã trải qua."
"Em sẽ cần sự giúp đỡ của anh, của mọi người, để làm được điều đó," Khuê đáp, siết chặt tay ông. "Đây không phải là thành công của một mình em, mà là của cả một tập thể đã cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn nhất."
Trong những tuần tiếp theo, với vai trò trạm trưởng mới, Khuê bắt đầu triển khai một loạt cải cách nhỏ nhưng ý nghĩa tại trạm Ngàn Mây — thiết lập một quy trình báo cáo minh bạch hơn, đảm bảo mọi phát hiện quan trọng đều được ghi chép và lưu trữ theo nhiều bản sao, tránh tình trạng thất lạc hay bị xóa bỏ như những gì đã từng xảy ra trong quá khứ. Cô cũng đề xuất và được phê duyệt một khoản ngân sách nhỏ dành riêng cho khu cứu hộ động vật hoang dã, chính thức công nhận đây là một bộ phận quan trọng của công tác bảo tồn tại Ngàn Mây, không còn là dự án cá nhân tự phát như trước đây.
"Cuối cùng, công sức của chị mấy năm qua cũng được công nhận chính thức rồi," Nguyên nói, khi cùng Khuê xem qua văn bản phê duyệt ngân sách mới, giọng anh đầy tự hào. "Giờ mình có thể mở rộng khu cứu hộ, xây thêm chuồng trại kiên cố hơn, thậm chí có thể xin thêm nhân sự chuyên trách."
"Đó là điều tôi luôn mơ ước," Khuê đáp, mỉm cười nhìn quanh khu chuồng cứu hộ giờ đây đã trở nên khang trang hơn nhiều so với những ngày đầu chỉ có vài chiếc lồng gỗ tự đóng. "Nhưng quan trọng hơn cả ngân sách, là giờ đây, mọi người đã thực sự hiểu và trân trọng ý nghĩa của công việc này, không còn coi nó là một việc làm thêm tự phát nữa."
Nhìn lại chặng đường đã qua — từ một cô gái mang theo nỗi đau và nghi vấn về cái chết của cha, đến vị trạm trưởng trẻ tuổi đang xây dựng lại một Ngàn Mây minh bạch và vững mạnh hơn — Khuê cảm nhận một niềm tự hào sâu sắc, không phải vì những gì cô đã đạt được cho riêng mình, mà vì những gì cô đã có thể mang lại cho khu rừng, cho cộng đồng, và cho ký ức của người cha mà cô sẽ mãi mãi tự hào.
Một buổi tối, sau khi hoàn tất công việc sổ sách cuối ngày với tư cách trạm trưởng mới, Khuê ngồi lại cùng Nguyên trên bậc thềm quen thuộc, nơi họ đã có không biết bao nhiêu cuộc trò chuyện quan trọng suốt những tháng qua.
"Chi cục tỉnh vừa gửi thư hỏi tôi có muốn gia hạn thêm nhiệm kỳ công tác tại đây không, hay muốn chuyển về một trung tâm bảo tồn lớn hơn dưới xuôi," Nguyên nói, giọng anh có chút trầm ngâm, như đang cân nhắc một quyết định quan trọng.
Tim Khuê hẫng đi một nhịp, dù cô cố không để lộ ra ngoài. "Anh đã quyết định chưa?"
Nguyên quay sang nhìn cô, ánh mắt anh ấm áp và chắc chắn. "Tôi đã quyết định từ lâu rồi, chỉ là chưa nói ra thôi. Tôi sẽ ở lại đây, Khuê ạ. Không phải vì nhiệm vụ, không phải vì công việc, mà vì đây là nơi tôi muốn xây dựng cuộc sống của mình — với Nâu, với Mun, với khu rừng này, và quan trọng nhất, với chị."
Khuê cảm thấy một niềm hạnh phúc tràn ngập trong lòng, xen lẫn chút bất ngờ dù cô đã hy vọng anh sẽ nói ra điều này. "Anh chắc chắn chứ? Cuộc sống ở đây vất vả hơn nhiều so với thành phố, so với những trung tâm hiện đại đầy đủ tiện nghi."
"Tôi chưa từng chắc chắn về điều gì hơn thế," Nguyên đáp, nắm lấy tay cô. "Tiện nghi không quan trọng bằng việc được sống một cuộc đời có ý nghĩa, bên cạnh những người và những điều mình thực sự trân trọng."
Khuê tựa đầu vào vai anh, nhìn ra khoảng sân tối dần dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, lòng tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc trước những gì cuộc đời đã mang đến cho cô sau bao sóng gió — một mái nhà thứ hai đã được hàn gắn, một tình yêu chân thành đang lớn dần, và một tương lai mà cô, cuối cùng, có thể mong đợi với trọn vẹn hy vọng.